Trong nhà, Lục Ly đang đứng ngay cửa, không rõ là chuẩn bị xách dao xông ra hỗ trợ hay đứng gần để tiện coi kịch.
Thấy Phó Yêu Kim bình yên vô sự đi vào, hắn lập tức cười toe, giơ ngón cái: “Anh siêu thật luôn đó, ra tay gọn ghẽ!”
“Anh còn chưa về à?” Phó Yêu Kim thật lòng thấy khó hiểu.
Đã gần một tuần nay, Lục tổng không đi làm, không ra ngoài, cũng không về nhà chỉ nằm bẹp ở nhà anh, ăn nhờ nằm chung. Ngoài mỗi tối đều đều nhắn tin hỏi "ăn gì", rủ anh đi siêu thị mua đồ, còn lại thì im thin thít như một oan hồn có EQ cao.
“Anh không hiểu rồi.” Lục Ly lại ngả người xuống cái ghế bành đã bị chiếm dụng thành lãnh thổ riêng, miệng nói mơ màng như tiên nhập: “Đây chính là cuộc sống tôi hằng mơ ước không âu lo, không vướng bận, bình yên tự tại~”
Người còn yên tĩnh hơn hắn là Thượng Mộc.
Từ sau vụ "nụ hôn dưới tầng hầm", đối phương gần như bốc hơi khỏi thế giới không còn tìm đến Lục Ly, cũng chẳng xuất hiện lần nào, y như thể hoàn toàn buông tay.
“Cảm giác cậu ta không dễ dàng bỏ cuộc thế đâu. Im lặng kiểu này hơi kỳ quái.” Phó Yêu Kim nghiêng đầu suy nghĩ: "Dù định nghĩa của tôi về hắn là yếu đuối, dễ sụp đổ, nhưng nhanh như vậy mà đã trầm cảm rồi thì có hơi sai sai…”
“Đúng đúng! Tôi cũng thấy lạ, sao giờ vẫn chưa đến nhà anh lôi chuyện ra đánh ghen?” Lục Ly tức tối khoanh chân trên sofa, bắt đầu diễn sâu: “Theo lẽ thường, cậu ta phải xông vào chửi anh là tiểu tam mặt dày vô sỉ, rồi giật tóc, cắn tay, đổ acid vào mặt chứ…”
“…” Phó Yêu Kim thản nhiên tiếp lời: “Nếu cậu ta dám đến tận nơi cào nhau với tôi, thì kiếp trước cũng chẳng vì bị cắm sừng mà chết tức tưởi đâu.”
Lục Ly suy nghĩ một chút, gật gù:
“Cũng đúng. Như vậy thì chán thật. Tôi còn trông chờ anh với hắn tranh nhau giành tôi, rồi tôi sẽ làm giám khảo cho tiết mục ‘tranh đoạt soái ca’.” Hắn nằm vật ra lưng ghế, bắt đầu phát biểu triết lý đời sống: “Đàn ông như tôi, chỉ xứng đáng thuộc về kẻ mạnh mà thôi.”
Phó Yêu Kim lười đôi co, đổi chủ đề: “Anh nói xem, có khả năng cậu ta đang âm thầm chuẩn bị tung chiêu không? Dồn mình vào chân tường để phản công?”
Lục Ly vừa nhai miếng quýt, vừa ậm ừ: “Chiêu gì chứ? Nghĩ hoài không ra…”
“Không bao giờ được xem nhẹ một người đang ở tận cùng tuyệt vọng.” Phó Yêu Kim nói đầy ẩn ý.
Lục Ly hừ mũi một tiếng: “Anh có tư cách gì dạy đời tôi hả? Mới có một trăm sáu mươi lăm tuổi à?”
Nghe vậy, Phó Yêu Kim bỗng tò mò quay sang: “Thế anh bao nhiêu tuổi?”
“Anh đoán xem?”
“Chín nghìn tuổi?”
“Anh thấy tôi già tới vậy à?”
Lục Ly sờ mặt mình.
Phó Yêu Kim nghiêm túc gật đầu.
“…”
Tối đó + cả ngày hôm sau, Lục Ly tức đỏ cả tai, cạch mặt anh không thèm nói một câu.
Không còn tiếng Lục tổng lải nhải rù rì, Phó Yêu Kim đáng lẽ phải thấy thanh tịnh dễ chịu. Vậy mà đến giờ tan tầm, không thấy tin nhắn quấy rối hằng ngày, trong lòng anh lại trống trải một cách khó tả.
Sau lần thứ ba vô thức bật màn hình điện thoại lên xem có tin nhắn mới chưa, Phó Yêu Kim rốt cuộc cũng nhận ra có gì đó sai sai. Anh bắt đầu nghi ngờ mình có phải đã bị Lục Ly nấu chín rồi không.
Chết tiệt, đúng là tên A tâm cơ, kiểu gì cũng là chiêu "lùi một bước để tiến ba bước", "nửa nóng nửa lạnh", trò mèo ranh mãnh của dạng A đầu óc linh hoạt.
Nghĩ thế, Phó Yêu Kim thẳng tay gọi điện cho hắn. Đàn ông trưởng thành không tự hành hạ bản thân vì chuyện vặt có gì thì mắng cho hả dạ.
Không ai bắt máy.
… Giận đến mức này luôn?
Cơ thể thật của Lục Ly là cái gì, mà lại nhạy cảm với tuổi tác đến thế?
Nghĩ ngợi một hồi, Phó Yêu Kim quyết định vẫn nên xuống nước, gõ tin nhắn xin lỗi, nội dung như sau: [Xin lỗi vì tối qua trêu anh một chút, thật ra anh không hề già chút nào, đặc biệt là về tâm hồn, trẻ trung cực kỳ.]
Trong lòng anh âm thầm bổ sung thêm một câu: Trẻ ngang cấp mẫu giáo lớn.
Tin nhắn gửi đi rồi, nhưng bặt vô âm tín.
Phó Yêu Kim cũng không tiếp tục nhắn nữa, chỉ thu dọn đồ đạc rồi về nhà.
Đẩy cửa vào, trong nhà yên tĩnh hệt như lúc ban đầu. Chiếc ghế nằm bên cửa sổ vẫn còn phủ lộn xộn một tấm chăn mỏng, trên bàn trà còn sót lại một ly nước, nước trong ly chỉ còn nửa, thành ly vẫn đọng sương lạnh, lan ra ướt một mảng mặt bàn. Chỉ là người quen thuộc ấy không còn ở đây nữa.
Trong suốt mấy ngày qua, Lục Ly có thể chọn bất cứ lúc nào để rời đi, nhưng lại chọn đúng lúc này khiến Phó Yêu Kim khi bước ra khỏi phòng ngủ nhìn quanh phòng khách, bất giác cắn môi, lửa giận dâng lên chẳng rõ vì đâu.
… Đúng là chẳng thú vị gì.
Anh gấp gọn tấm chăn, đổ phần nước thừa trong cốc, rửa sạch rồi đặt lại vào tủ chén. Sau đó quay người mở tủ lạnh, định lấy nguyên liệu nấu bữa tối.
Đèn trắng trong tủ lạnh sáng lên, thứ đập vào mắt là một hộp bánh vị chanh chưa mở, một két bia, mấy chai nước giải khát vị khác nhau, và cả đống nguyên liệu nhúng lẩu mà mấy hôm trước Lục Ly cứ đòi ăn cho bằng được.
Phó Yêu Kim khựng lại vài giây, tay vẫn giữ cửa tủ lạnh mở.
Anh đứng ngẩn ra trong chốc lát, rồi lặng lẽ lấy từng gói thịt bò thịt cừu, rau củ, nấm và các loại đậu ra khỏi tủ. Rồi từ tủ bếp lấy ra nồi lẩu và gói nước dùng. Trước khi đeo tạp dề, anh gọi lại cho Lục Ly thêm lần nữa.
Không ai bắt máy.
Bày trò gì thế? Phó Yêu Kim cười bất lực, giơ điện thoại chụp một tấm hình đống nguyên liệu trên bàn, gửi cho Lục Ly kèm tin nhắn: [Mau về ăn cơm tối.]
Đợi rửa rau xong, anh lau tay, mở điện thoại xem thì thấy giao diện trò chuyện vẫn im ắng đến đáng sợ, chỉ có hai tin nhắn một chiều từ anh gửi đi.
Phó Yêu Kim bấy giờ mới cảm nhận được sự bất thường.