Ba món đơn giản thôi, vậy mà Lục Ly ăn như được mùa mắt sáng rực, miệng bóng nhẫy, liếʍ sạch cả dĩa, trông chẳng khác gì mèo hoang lần đầu được cho ăn.
Ăn xong nhìn chén bát sáng loáng như vừa được đánh bóng, Phó Yêu Kim âm thầm dán nhãn cho người nào đó một câu: “Dễ nuôi thật đấy.”
Có lẽ màn "mượn góc hôn" trong gara hôm trước quá sức hiệu quả, vì kể từ đó Thượng Mộc bỗng biến mất khỏi radar, không còn chút động tĩnh.
Cho đến một hôm, Phó Yêu Kim đang hướng dẫn sinh viên năm cuối làm luận văn thì nghe cậu sinh viên số 2 (tức trợ lý thân tín) nói rằng. Thượng Mộc gần đây lại liên lạc, kêu muốn gọi về làm việc, còn than cô đơn, cần sự giúp đỡ, lời lẽ mờ ám đến mức gợi cả mùi feromon trong không khí.
Cậu sinh viên lập tức vỗ ngực thể hiện lòng trung thành: “Em từ chối ngay luôn! Người này căn bản không để tâm vào studio, lúc mới vào em đã thấy sớm muộn gì cũng phá sản! Em thấy theo Phó giáo sư đi học cao học còn có tương lai hơn!”
Phó Yêu Kim nhàn nhạt đánh giá: “Vỗ mông ngựa hơi thô đấy.”
Sự thật là studio của Thượng Mộc đúng là nguy kịch đến mức đếm ngược, dù nằm giữa khu trung tâm đắt đỏ, từng được đầu tư rầm rộ, nhưng do chủ yếu lo yêu đương không lo điều hành, thành ra mọi thứ rối như tơ vò.
Từ khi bị Lục Ly cắt tiền, đến lương nhân viên một tháng cũng không xoay được, bởi vì tiền công ty đều bị cậu ta đem đi “dỗ” gã HLV thể hình số 3, người đang tống tiền mình.
Vì trốn nợ nhân viên, Thượng Mộc không dám tới công ty. Vì né nợ HLV, Thượng Mộc cũng không dám về nhà. Tóm lại người này bốc hơi khỏi thế gian.
Bất chợt reng reng reng tiếng chuông điện thoại bàn vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Phó Yêu Kim. Là bảo vệ dưới tầng gọi lên, nói có một bưu kiện cực kỳ quan trọng, bắt buộc đích thân anh xuống nhận.
Phó Yêu Kim nhíu mày, trong lòng thấy lạ, liền xuống lầu. Cậu sinh viên số 2 linh cảm gói hàng này không đơn giản, bèn lén lút theo sau.
Xuống tới nơi, hai người trông thấy hai Alpha mặc âu phục đen đang đứng nghiêm chỉnh, trong đó một người xách theo mấy hộp lớn nhỏ, người còn lại hai tay nâng một chiếc hộp nhỏ xinh.
“Xin chào ngài Phó.” Hai người đồng thanh cúi người chào anh.
“Tôi không đặt mấy thứ này.”
Phó Yêu Kim cảnh giác.
Dạo gần đây thân phận "bạn trai tổng tài" lộ ra, dễ gây thù chuốc oán, trừ Thượng Mộc, chắc cũng có vài người muốn gửi dao lam cho anh, phải đề phòng.
“Đây là do ngài Lục – Chủ tịch FGH đích thân bỏ tiền ra đấu giá." Một người trong số họ giải thích: "Cũng chính ngài ấy căn dặn chúng tôi giao tận tay cho ngài.”
“Anh ta đấu giá cái gì thế?” Phó Yêu Kim ngạc nhiên.
“Chỉ duy nhất một món." Người xách nhiều hộp đáp: "Mấy món còn lại là quà tặng kèm của nhà đấu giá. Có tinh dầu thơm, thắt lưng, chăn lông v.v…”
Vừa nói, người cầm hộp nhỏ tiến lên một bước, dùng găng tay trắng mở nắp hộp ra trước mặt Phó Yêu Kim bên trong là một chiếc nhẫn kim cương xanh IF 5 carat, lấp lánh rực rỡ như ánh trăng trong nước.
Phó Yêu Kim lập tức hiểu ra, khẽ bật cười, không nói gì.
Bên cạnh, sinh viên số 2 mắt trợn tròn cổ rướn dài, nhìn thấy kim cương liền hét ầm: “Wá chò, viên ngọc xanh này chắc giá trị khủng khϊếp lắm nhỉ?!”
“Cũng tạm.” Phó Yêu Kim rút chiếc nhẫn ra, đeo thử lên ngón giữa, giơ lên dưới ánh sáng ngắm nghía, quả thật không tì vết, kiểu cắt cũng tuyệt đẹp.
Vừa ký tên vào phiếu nhận hàng, anh vừa bình thản nói thêm: “Chỉ khoảng năm chục triệu thôi.”
Sinh viên: “…”
Sinh viên: “Wá chòoooooooooooooo.”
Chờ hai người đàn ông mặc vest đen rời đi, sinh viên mới lắp ba lắp bắp nói với Phó Yêu Kim: “Thầy… thật ra em định nhắc thầy sớm hơn, là… Lục Ly với Thượng Mộc trước đây quan hệ khá mờ ám. Không giấu gì thầy, em thất tình chính là vì chuyện này.”
Cậu ta đỏ mặt, gãi gãi đầu nói tiếp: “Lúc đầu em thấy mấy tin đồn trên mạng về thầy với Lục Ly thật sự khá giống thật, sợ thầy bị tổn thương. Nhưng bây giờ thì…”
Cậu ho nhẹ một tiếng, đôi mắt to rõ ràng mà chân thành: “Vì năm chục triệu, nếu có bị lừa chút tình cảm cũng không sao cả… Nói thật, em còn thấy lời to.”
Phó Yêu Kim liếc cậu ta một cái đầy cạn lời, rồi đưa mắt ra hiệu về phía đống hộp quà to nhỏ đặt trên nền: “Xách nổi không?”
“Xách được xách được!” Cậu sinh viên cao to vạm vỡ lập tức ôm hết đống quà, biểu diễn thể lực trâu bò, sẵn sàng vì luận văn mà làm trâu ngựa.
“Xách được thì mang về ký túc xá đi, tặng cậu đấy.” Phó Yêu Kim bỏ hộp nhẫn kim cương xanh vào túi áo, không thèm ngoái đầu lại.
Cậu sinh viên: “…”
Cậu cúi đầu nhìn nhãn hiệu in trên mấy hộp quà. Cậu sinh viên bỗng thấy cả người nóng ran tay run: “Wá chò!!!”
Tối đó, khi về đến nhà, Phó Yêu Kim lại bắt gặp gã huấn luyện viên thể hình ngồi chồm hỗm chặn trước cửa nhà Thượng Mộc, dáng vẻ như tên ăn xin thất bại.
Chỉ mới mấy tháng mà người từng được coi là khá điển trai nay đã má hóp mắt trũng, cằm đầy râu xanh, nom như hóa thân người nhện phiên bản thất nghiệp.
Thấy Phó Yêu Kim liếc qua, gã đột ngột đứng bật dậy, gắt gỏng hỏi: “Này! Anh có thấy Thượng Mộc không?!”
“Không thấy.” Phó Yêu Kim lạnh nhạt trả lời, tiếp tục quay chìa khóa mở cửa.
Có lẽ thấy đối phương chỉ là một Beta đơn độc, lại đang lâm vào đường cùng, huấn luyện viên bỗng chột dạ liều mạng vươn tay túm lấy vai anh: “Anh ở đây chắc chắn cũng có tiền! Cho tôi vay năm vạn, không, mười vạn…”
Chưa kịp chạm tới áo, Phó Yêu Kim đã như mọc mắt sau lưng, né người linh hoạt, xoay người tung một cú đấm móc thẳng vào mặt hắn!
“Bốp!” Tên huấn luyện viên rên lên một tiếng, loạng choạng lùi lại, máu mũi tứa ra như suối.
Phó Yêu Kim lạnh lùng liếc qua, mặc kệ gã đang hét hò yếu ớt sau lưng, thản nhiên mở cửa vào nhà.