Lục Ly: [Cá nhân vẫn thích uống nước lạnh hơn.]
Chỉ một câu nhạt nhẽo, nửa tiếng sau đã bùng nổ nghìn bình luận, dẫn đầu là:
[Đây là tuyên bố chính thức rồi đúng không? Cái đồng hồ này chẳng phải là cái mà Phó giáo sư đeo lúc lên sóng hôm trước sao?!]
[Đã thích uống lạnh thì anh pha trà làm gì? À đúng rồi, trà tình yêu Phó giáo sư pha cho chứ gì nữa?]
Kéo xuống nữa, có người thậm chí tag thẳng tên Thượng Mộc, bình luận vô cùng cay nghiệt: [Sao không ra ké fame nữa? Không phải rất thích bám theo Lục Ly để tăng lưu lượng sao? Còn kêu fan gọi mình là Phu nhân tổng tài, thật sự quá mất liêm sỉ.]
Dưới bình luận đó nổ ra một trận hỗn chiến rực rỡ sắc màu, fan Thượng Mộc và anti Thượng Mộc chửi nhau đến vỡ đầu, fan CP Lục x Thượng thì đau khổ bể mộng, cãi không lại đành off comment đi nằm cảnh tượng hỗn loạn mà cũng không thiếu phần sôi động.
16 giờ chiều, Lục Ly chán lướt mạng, cảm thấy cần chơi gì mới mẻ hơn.
Hắn đoán Phó Yêu Kim chắc cũng vừa tan lớp, lập tức gọi điện thoại chọc ghẹo: “Alô~?”
Đầu dây bên kia, Phó Yêu Kim đáp lời bằng giọng vừa nghe đã biết mệt mỏi: “Alô.”
“Chiều nay ăn gì nè? Tôi tới đón anh nha, tụi mình đi siêu thị dạo chơi đi?”
“Siêu thị?” Phó Yêu Kim vốn tính qua căn-tin ăn đại một bữa, giờ khựng lại.
“Anh định nấu ăn?”
“Đương nhiên.” Lục Ly trả lời rôm rả như thể cả đời sinh ra để đi chợ nấu cơm, sức sống bùng nổ khiến người nghe cũng phát mệt.
Có lẽ đây chính là sự khác biệt giữa người đi làm và kẻ thất nghiệp.
Phó Yêu Kim thở dài trong im lặng: “Vậy anh xuống lầu sau hai mươi phút, tôi đợi ở gara.”
Quản lý số 01 xưa nay nổi tiếng đúng giờ. Hai mươi phút sau chính xác đến từng giây, Phó Yêu Kim đỗ xe ngay ngắn, lững thững bước tới cạnh chiếc xe thể thao của Lục Ly, đứng bên đó cúi đầu nghịch điện thoại.
Ngay giây phút đó, Phó Yêu Kim đột nhiên có cảm giác bị theo dõi, như có gai nhọn đâm vào sau lưng.
Anh thoáng khựng tay, nhưng vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh tanh, tiếp tục trả lời tin nhắn đồng nghiệp, không ngẩng đầu tìm kiếm nguồn ánh mắt kỳ lạ ấy.
Dù sao ở đúng nơi – đúng thời điểm này, trốn trong góc lén lút nhìn anh, ngoài Thượng Mộc ra còn ai vào đây nữa?
Không tới một phút sau, Lục Ly đã thay đồ lộng lẫy từ thang máy bước ra ánh mắt vừa quét đã thấy Phó Yêu Kim dựa người vào cửa xe như đang chụp hình tạp chí.
Hắn nhe răng cười tươi rói, sải bước tới gần: “Phó giáo sư, anh đổi nghề làm người mẫu xe hơi à ”
Chưa dứt lời, Phó Yêu Kim bỗng chụp lấy cổ tay hắn kéo mạnh, ép người lên cửa xe. Một cái bóng phủ xuống, hương vị riêng biệt trên người Phó Yêu Kim lập tức bao trùm lấy hắn.
Lục Ly bất ngờ, thân thể cứng đờ, sau lưng được lòng bàn tay nóng ấm đỡ lấy nên không chạm vào cửa xe lạnh ngắt, nhưng tư thế ngửa ra sau vẫn khiến hắn hơi khó chịu. Trong đôi mắt mở to của hắn phản chiếu gương mặt đang nhanh chóng áp sát của Phó Yêu Kim, gần đến mức có thể đếm từng chiếc lông mi đen dài, từng đường nét tròng mắt đen tuyền.
Tới khi cảm nhận rõ nhịp thở của nhau, Phó Yêu Kim nắm cằm hắn, ngăn hắn phản ứng theo bản năng mà né tránh. Rồi anh nghiêng đầu, môi chỉ khẽ lướt qua khóe miệng Lục Ly, dừng lại ở khoảng cách gần như chạm tới.
Một nụ hôn "mượn góc".
Lục Ly sững người chỉ trong thoáng chốc. Rồi rất nhanh, hắn lập tức hòa nhập cực kỳ chuyên nghiệp, buông lỏng cơ thể, vươn tay ôm lấy eo Phó Yêu Kim, một tay khác vòng lên vai anh, phối hợp hoàn hảo như đang thật sự "đắm chìm" trong nụ hôn nồng cháy kia. Ngón tay còn bóp nhăn luôn cả áo khoác của người kia.
Nụ hôn mãnh liệt và nhiệt tình ấy kéo dài khoảng một phút.
Ban đầu Phó Yêu Kim cúi mắt tránh né ánh nhìn để bớt gượng, nhưng đến khi vô tình ngẩng lên, anh phát hiện Lục Ly vẫn đang dán mắt nhìn chằm chằm, không chớp mắt, không né tránh, như thể đã nhìn như thế rất lâu rồi. Thế là anh cũng không trốn nữa, lẳng lặng nhìn lại, cho đến khi có tiếng động “rầm” vọng lại từ phía xa ai đó hấp tấp bỏ chạy va vào thứ gì đó. Lúc ấy Phó Yêu Kim mới buông ra, hai người mặt đối mặt, im lặng nhìn nhau.
Vài giây sau, Lục Ly bật cười khẽ, giọng trêu chọc: “Giáo sư Phó nhà chúng ta đang ngượng đấy à? Đã có hôn thật đâu mà phải xấu hổ thế? Anh mà cứ dè dặt thế này, lỡ để Thượng Mộc phát hiện manh mối, kế hoạch bao nhiêu cũng đổ sông đổ biển! Theo tôi thấy á, muốn lừa người ta, trước hết phải lừa được chính mình đã…”
“Lục Ly.” Phó Yêu Kim bất ngờ lên tiếng, cắt ngang màn lảm nhảm không dứt.
Anh đưa ngón trỏ ra, chạm nhẹ vào ngực trái của người kia, rồi chậm rãi ngước mắt lên, hàng mi dài khẽ run: “Lúc nãy, tim anh đập to lắm.”
Biểu cảm trên gương mặt Lục Ly lập tức đông cứng.
Câm nín.
Phó Yêu Kim không cho hắn cơ hội phản bác, xoay người vòng qua đầu xe, mở cửa ngồi vào ghế phụ.
Mãi ba phút sau, Lục Ly mới nghiến răng mở cửa lái, cài dây an toàn, giẫm ga lao vυ"t đi như trốn chạy, mà đỉnh tai vẫn đỏ rực như bị bỏng nhẹ.
Phó Yêu Kim nghiêng mặt nhìn ra ngoài cửa kính, một tay chống cằm ngắm cảnh, khóe môi rốt cuộc cũng cong lên: “Đã không hôn thật, thì có gì phải xấu hổ?”
“…” Hiếm lắm mới thấy Lục Ly không bật lại ngay, chỉ lặng lẽ lái xe, ánh mắt như dán chặt vào con đường phía trước, không nói một lời có điều, tai ửng đỏ càng rõ rệt hơn dưới lớp tóc đen dày.
Tối đó, người xuống bếp nấu cơm vẫn là Phó Yêu Kim.
Chẳng phải vì anh đảm đang gì, mà là trong lúc đi siêu thị, Lục Ly mang cái vẻ "quân tử báo thù mười năm chưa muộn", lén bỏ một túi ớt ma quỷ vào giỏ hàng. Cái hành vi nhỏ nhen y như cố tình muốn hạ độc vua khiến Phó Yêu Kim cảm thấy bản thân nguy hiểm đến nơi, bèn ra lệnh cho Lục Ly mang gói ớt ấy đi thật xa, sau đó đích thân xắn tay vào bếp.