Trên bàn ăn chẳng có "bữa sáng yêu thương" như lời đồn, cũng chẳng thấy mẩu giấy note "cục cưng đợi anh về".
Mọi thứ trong nhà vẫn giữ nguyên phong cách lạnh lùng đặc trưng của Phó Yêu Kim, toàn bộ nội thất từ ghế sô pha đến tủ bếp đều mang gam màu trầm như đen, xám, lam sẫm, gọn gàng sạch sẽ như một bức ảnh tĩnh vật.
Lục Ly đi vòng quanh nhà một vòng như khách tham quan, không thấy căn phòng bí mật nào khóa kín, cũng chẳng có gì cấm kỵ hay cần giấu giếm, nơi này cứ thế thẳng thắn rộng mở trước mặt hắn.
… Tự nhiên thấy thiếu thiếu chút gì đó kí©h thí©ɧ.
Tối hôm qua tan làm, Lục Ly phấn khởi đạp ga phi như bay tới nhà Phó Yêu Kim, chuẩn bị đón lấy phần thưởng hứa hẹn của mình.
Phó Yêu Kim thưởng cho hắn một bầu không khí đúng nghĩa đen.
Trong nhà ngoài không khí ra thì chẳng còn gì cả. Gần đây anh vẫn bận lo vụ của Triệu Diên với đám Omega, đến nỗi về nhà cũng chẳng buồn nấu nướng, tủ lạnh trống rỗng như hồn phách sinh viên cuối kỳ.
Anh mở cửa cho Lục Ly vào, sau đó ngồi xuống ghế sô pha, tiếp tục sắp xếp chiến lợi phẩm mua sắm ban ngày, còn bản thân thì ra vẻ: “Anh cứ tự nhiên”.
Lục Ly chẳng khách sáo gì, nhào ngay vào bếp lục tung mọi ngăn kéo, cuối cùng cũng moi được hai bắp ngô ăn liền từ thời không biết bao giờ.
Hắn bắc nồi lên luộc, rồi xiên ngô vào đũa, tay cầm hai bắp, ngồi phịch xuống bên cạnh Phó Yêu Kim bắt đầu gặm lấy gặm để, động tác thô bạo vô cùng.
Phó Yêu Kim vẫn đang nâng niu chiếc đồng hồ trị giá cả căn nhà trong tay, nghiên cứu mấy viên đá quý xanh lục và sapphire đính bên trong. Anh vừa quay đầu lại, đã thấy ông trùm nắm giữ mạch máu kinh tế toàn cầu đang gặm sạch một bắp ngô, còn đang nhắm tới bắp thứ hai, dáng vẻ y như lần đầu được ăn ngô từ khi lọt lòng:
“…”
“Đói quá thì đặt đồ ăn ngoài không được à?” Phó Yêu Kim ngán ngẩm: "Ngô này chắc từ mấy cái túi quà lễ nhà trường phát hồi tổ tiên rồi.”
“Không sao, tôi không chê.”
Lục Ly gặm sạch từng hạt, lau miệng rất chi là quý tộc, rồi hỏi tiếp: “Tối nay tôi ngủ ở đâu?”
“Anh thật sự định ngủ lại?”
“Đương nhiên rồi." Lục Ly đáp tỉnh bơ: "Đã đóng kịch thì phải làm cho trọn vẹn, không khéo Thượng Mộc thấy tôi lái xe về lúc nửa đêm lại tưởng hai ta không hợp.”
Phó Yêu Kim thực lòng không muốn biết rốt cuộc là “không hợp” ở chỗ nào, nhưng nghĩ lại đống viên đá sáng lấp lánh mà anh vừa nhận hôm qua, tay đã mềm, miệng cũng không còn lòng từ chối.
Anh cất mấy món đồ trang sức giá trên trời xong xuôi, đi tới phòng cho khách dọn giường, chỉ tay: “Đêm nay anh ngủ ở đây.”
Lục Ly đảo mắt đánh giá căn phòng như đang khảo sát lãnh địa mới, rồi ngả người nằm xuống giường rất chi là tự nhiên: “Không biết Thượng Mộc còn giữ mấy cái đạo cụ nào nữa không ha… Anh nói xem, liệu cậu ta có gắn camera lén trong nhà anh không?”
Hắn trở mình, vỗ vỗ cái khoảng trống bên cạnh mình đầy ám muội:
“Cẩn thận thì hơn, hay là ngủ chung luôn đi?”
“Thế sao anh không nói cậu ta gắn cả thiết bị đọc não trong não anh đi cho rồi?” Phó Yêu Kim đi tới cửa, chẳng buồn quay đầu: "Làm gì mà nhiều đạo cụ dữ vậy, ngủ đi, đừng ở đó mà nói xàm.”
“Anh chẳng có chút thú vị nào.”
Lục Ly trở mình định quay mông về phía anh, nhưng vừa nghĩ đến hậu quả thì vội lật người lại, quay mặt đối diện, còn giơ tay che mông, ánh mắt đề phòng nhìn Phó Yêu Kim.
Phó Yêu Kim cười bật tiếng:
“Anh tự tưởng bở đấy.”
Thời gian quay về hiện tại Lục Ly ngủ nướng đến tận 11 giờ trưa, đúng 12 giờ, quản gia và người giúp việc giao bữa trưa cùng hành lý tới. Hắn vừa ăn vừa chỉ tay năm ngón sai họ phân loại quần áo treo hết vào tủ phòng ngủ phụ, sau đó còn vô cùng đắc ý chụp ảnh gửi cho Phó Yêu Kim xem thành quả.
13 giờ, ăn no uống đủ, Lục Ly lười biếng nằm dài trên ghế dựa ngoài ban công phơi nắng sống chậm, tiện tay mở điện thoại lướt mạng xã hội, còn tự luyến tìm kiếm tên mình kết quả vừa gõ xong, cái chủ đề đang đứng đầu hot search đập ngay vào mắt: #Lục Ly Và Phó Yêu Kim Kết Hôn Ai Sinh Con?
“…” Lục Ly lập tức tỉnh táo. Kí©h thí©ɧ mà hắn muốn, không phải đã tới rồi sao?
Hắn bấm vào xem trong chủ đề là một chuỗi tranh luận cực kỳ nhiệt huyết giữa A nam và B nam, xem thử ai nên sinh con thì phù hợp hơn. Cuộc thảo luận còn tiện đà lan sang luôn cả chủ đề nhạy cảm về sáu giới tính, tranh cãi cực kỳ sôi nổi.
Hiện tại phe có tiếng nói mạnh mẽ nhất đang hô to khẩu hiệu: “Tại sao nhất định phải sinh con? Hai người sống bên nhau không thơm à?”
Ngay bên dưới có người lại hỏi: “Vậy ai sẽ kế vị ngôi vương của Lục Ly đây?”
Câu hỏi này quả thật đâm trúng chỗ đau, lập tức có chuyên gia lên tiếng trả lời kết luận cực sốc. Nam A sinh con sẽ có lợi hơn Nam B, vì khả năng hồi phục mạnh, chịu ảnh hưởng bởi pheromone, nên có thể giảm bớt đau đớn khi sinh.
… Cái quái gì vậy trời???
Lục Ly nhíu mày lướt hoài lướt mãi mới lần ra được nguồn cơn hóa ra bắt đầu từ ảnh chụp ở trung tâm thương mại hôm qua, chụp lúc Phó Yêu Kim đi mua sắm.
Thân phận của Phó giáo sư giờ đã bị dân mạng đào tới đáy, mọi người thi nhau gào lên: Hóa ra không phải “sếp tốt thương nhân viên”, mà là “đệ nhất phu nhân của FGH” ra ngoài mua sắm giải sầu, được tổng tài đích thân cử tâm phúc mang thẻ đen tới quẹt và trông chừng kẻ dễ dàng thu hút ong bướm!
Lục Ly lướt xem bình luận vui như tết, chợt nhớ ra gì đó, liền không ngại phá chuyện lớn. Hắn vươn tay lấy chiếc đồng hồ đeo tay tối qua tháo ra để trên đầu giường, đeo lại ngay ngắn, bưng tách trà lên tạo dáng cẩn thận, xoay cổ tay một góc hoàn hảo khoe đường gân nổi rõ trên mu bàn tay, chụp ảnh tung lên mạng với caption.