Chương 41

“Là tại tôi giấu kỹ quá, nên mới khiến người ta tưởng Lục tổng còn cơ hội cho người khác chen vào.” Phó Yêu Kim mặt không đổi sắc, mồm toàn chuyện trời ơi đất hỡi: "Về sau sẽ không thế nữa đâu. Cái gì là của tôi, thì không ai giành được.”

Bác tài tiếp tục đóng vai kẻ mù, điếc, câm chuyên dụng, làm người xách đồ tận tụy. Còn thực tập sinh thì vẫn đang lạc trôi trong thế giới nội tâm, run run cầm món quà như thể đang bốc phải cục than nóng.

Phó Yêu Kim vừa dứt câu tự biên tự diễn tới mức chính mình còn cảm thấy xấu hổ, thì điện thoại anh lại sáng màn hình, hiện lên loạt tin nhắn mới từ Lục Ly.

Đường đường chủ tịch mà ngồi họp không lo họp, chỉ biết ôm điện thoại bấm bấm gõ gõ, FGH mà sập cũng chẳng oan.

Lục Ly: [Tôi vừa xem lịch sử giao dịch, anh là quạ thành tinh à? Sao toàn mua mỗi trang sức thế?!]

Lục Ly: [Không tính mua quần áo, giày dép, rượu gì đó à?]

Lục Ly: [Lát nữa tôi bảo trợ lý gửi địa chỉ cho tài xế, anh đến đó đo size, đặt vài bộ quần áo đi.]

Phó Yêu Kim: [Không thích mấy thứ đó.]

Lục Ly: [Chỉ thích trang sức?]

Lục Ly: [Vậy hôm trước tôi tặng ngọc phỉ thúy với đồng hồ, anh còn bày đặt làm bộ làm tịch?]

Lục Ly: [Đúng là quạ thành tinh, chỉ mê mấy viên đá lấp lánh.]

Phó Yêu Kim: [Còn anh, con chim trĩ suốt ngày mặc đỏ phối xanh, thì được xem là loài chim tốt lành chắc?]



Trong lúc Phó tiên sinh mải mê chơi điện thoại, thì bộ não lag toàn phần của thực tập sinh cuối cùng cũng khởi động xong.

Phản xạ đầu tiên là lôi chiếc vòng tay ra, chụp hình gửi vào group bạn bè, kèm trò chơi nhỏ “đoán giá”.

Chờ trong nhóm sôi nổi tranh luận được một hồi, cậu mới bừng tỉnh, chột dạ kéo bác tài ra hỏi nhỏ: “Em… em có được kể chuyện hôm nay ra ngoài không ạ? Hay là phải giữ bí mật chuyện Lục tổng với Phó tiên sinh?”

Tài xế nhìn cậu với ánh mắt thương hại, lòng nghĩ nếu chuyện hôm nay thực sự cần giấu, thì có chết ai đó lại cử một thằng sinh viên thực tập ngơ ngác đi kè kè bên cạnh Phó tiên sinh cả buổi?

Tối đến, thực tập sinh về tới nhà, ngồi xuống sofa mà vẫn còn bần thần. Một lúc sau mới như người hoàn hồn, bật dậy, lấy vòng tay và chứng thư kiểm định ra ngắm nghía. Càng nhìn càng thích, cậu rốt cuộc không nhịn được, đăng một bài ẩn danh lên mạng xã hội, sửa sơ vài chi tiết cho bớt lộ, rồi viết:

[Sếp nhà tôi đúng là thần tiên nhân gian. Chiều nay rảnh rỗi nổi hứng lôi tôi đi shopping, mua một phát hơn ba ngàn vạn, cuối buổi còn tiện tay tặng tôi món quà đi kèm.]

Cuối bài là ảnh chiếc vòng tay, gắn thêm tag thương hiệu trang sức.

Cậu tự thấy mình đã che đủ rồi, chỉ là bài khoe linh tinh của một dân thường khoe không quá thường, làm gì có cơ hội lộ danh tính? Nhưng cậu đánh giá thấp sức ảnh hưởng của thương hiệu xa xỉ này, càng đánh giá sai trí tuệ và tốc độ lan truyền của dân mạng.

Chỉ vài tiếng sau, cái tài khoản ít người theo dõi bỗng tràn ngập bình luận ganh tị, đòi đánh ghen, phẫn nộ vì khoảng cách giai cấp.

Tiếp đó, có người từ ảnh và tag trong bài suy ra trung tâm thương mại nào có cửa hàng chính hãng của thương hiệu đó.

Cập nhật mới nhất: Ảnh chụp lén Phó Yêu Kim đi dạo cùng tài xế và thực tập sinh ở trung tâm thương mại đã bị dân mạng đào ra, kèm chú thích:

[Chiều nay cũng đi dạo mall, gặp một anh siêu đẹp trai, không nhịn được chụp trộm một tấm. Cảm giác rất quen, còn định lại bắt chuyện, nhưng chân anh dài quá đi nhanh quá, mới chần chừ một chút đã mất hút rồi.]

Chưa được bao lâu, ảnh bị hệ thống xóa, nhưng lại nhanh chóng được đăng lại lần nữa lần này có che mặt.

Chú thích sửa thành:

[Thật sự siêu đẹp, kiểu anh đẹp lạnh lùng ngầu ngầu, nhưng khi cầm điện thoại lại vừa gõ vừa cười rất dịu dàng, tôi nghi là đang nhắn tin cho người yêu.]

Một lát sau có người bình luận:

[Tui xem lại mấy bài trước của chủ thớt, tháng trước nói được thực tập ở trụ sở FGH, vậy sếp thần tiên kia là FGH á? @Lục Ly, báo cáo anh nhân viên nhà anh lười biếng trốn việc, trừ sạch KPI giúp tôi.]

Nửa tiếng sau, có người đào lại ảnh Phó Yêu Kim lúc lên nhận giải trong đêm hội kỷ niệm công ty, đặt câu hỏi: [Có phải cùng một Beta không vậy? Nhưng anh này không phải nhân viên FGH mà là giảng viên khoa nghệ thuật đại học D mà?]

Chỉ có thể nói một câu: Trên mạng, không có gì là bí mật.

*

Thực tập sinh sau khi đăng bài khoe vòng tay, tâm trạng phơi phới như tiên, liền ôm vòng đi ngủ một giấc "ngủ dưỡng nhan", hoàn toàn không hề hay biết sau khi tỉnh dậy, trời đã sập xuống đầu mình rồi

Cái tài khoản nhỏ bé với hơn một trăm follow, trong đó quá nửa là mấy nick ảo AI hoặc người máy mạng xã hội, vậy mà chỉ sau một đêm đã thu về hàng vạn lượt bình luận và chia sẻ. Trong bài viết kia, vị "sếp" tên Phó Yêu Kim thậm chí sắp bị dân mạng đào tới cả cái màu quần sịp mặc trong Tết.

Dân tình xưa nay đều thích hóng chuyện đời tư của mấy ông nhà giàu, huống hồ Lục Ly lại còn là dạng soái ca trẻ tuổi, giàu có, sành điệu, lại chơi trò yêu đương đam mỹ ABO, bảo sao chẳng thu hút.

Lúc họa tới sát thân, thực tập sinh vội vàng gỡ bài viết. Nhưng trên Internet, mọi dấu vết đều không dễ xóa bỏ có người đã nhanh tay chụp lại bài đăng và toàn bộ bình luận, rồi tiếp tục thảo luận ở chỗ khác.

Tới khi tin đồn tiếp tục lan rộng đúng giờ đi làm, gõ từ khóa “FGH Lục Ly” vào ô tìm kiếm, hệ thống lập tức tự động gợi ý cụm từ: “Đại học D Phó Yêu Kim”, tiếp theo là một chủ đề đang nổi:

#Lục Ly Và Phó Yêu Kim Giờ Sinh Con?



Còn về hai nhân vật chính ở trung tâm của cơn bão dư luận thì sao

Mặt trời đã lên cao ba sào, Lục Ly cuối cùng mới mơ màng ngồi dậy khỏi giường, lững thững đẩy cửa phòng khách ra. Trong nhà yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng nắng đang xuyên qua ô cửa kính, chiếu vào trong phòng khách sáng bừng và ấm áp, ánh sáng xuyên qua những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí, mang theo chút dư vị của thứ gọi là cảm giác gia đình.