“…” Lục Ly mắt mở to trừng trừng, mông vẫn còn đau rần rần. Hắn cứng đờ người ngồi đó, khó tin ngẩng đầu nhìn Phó Yêu Kim.
Còn người kia thì đã sớm kéo giãn khoảng cách, đứng cách ra cả năm mét, môi khẽ nhếch thành nụ cười đắc thắng như giành lại một hiệp trong ván đấu, vẫy vẫy tấm thẻ ngân hàng trong tay ra hiệu một cách kiêu ngạo.
Một người mà hình tượng trước giờ vẫn là điềm đạm, chín chắn, lúc này lại bộc lộ ra mặt trẻ con bướng bỉnh và rực rỡ đến chói mắt. Ánh nắng buổi trưa rọi lên người anh, làm nhòe viền nét, càng khiến Phó Yêu Kim nổi bật rực rỡ như mặt trời giữa phố.
Anh cầm thẻ vừa đi vừa quay đầu lại, thoáng thấy thực tập sinh đứng bên cạnh mặt mày tro tàn, bèn khẽ hất cằm: “Cậu, đi theo.”
Tiểu thái giám vẫn còn chưa bị bóc đến giọt giá trị cuối cùng, sao đã được thả?
Nhìn thấy chủ tịch nhà mình vẫn ngồi đơ như máy tính treo, thư ký hội đồng tự chủ động đến bên thực tập sinh thì thầm vài câu, vỗ vỗ vai cậu động viên “làm tốt nhé”, sau đó không chút thương tiếc đẩy cậu Omega ra làm bạn đồng hành với sủng thần hiện giờ của hoàng thượng, ra lệnh phải hầu hạ Phó tiên sinh đến khi hài lòng mới thôi.
Thực tập sinh vâng lệnh, dè dặt tiễn Phó tiên sinh lên xe, vừa thắt dây an toàn vừa hỏi nhỏ: “Chúng ta định đi đâu ạ?”
Chỉ thấy người đàn ông vắt chân ngồi khoang sau thản nhiên đáp: “Chỗ nào đồ càng đắt thì tới đó.”
Thực tập sinh: “…”
Tài xế phụ trách hôm nay đúng chuẩn huấn luyện kỹ, lập tức đề xuất hai địa điểm siêu xa xỉ một nơi bán dịch vụ, một nơi bán hàng hóa. Miễn là Phó Yêu Kim dám quẹt, thì không có cái gì là không tiêu nổi.
“Dịch vụ nổi tiếng là thái độ tốt à? Có dịch vụ nào bằng của Lục tổng chứ?” Phó Yêu Kim nói năng cực kỳ lấn lướt: "Ảnh còn miễn phí nữa cơ.”
Trước sự khıêυ khí©h vừa mặn vừa gắt ấy, thực tập sinh ngồi đằng trước hai chân run rẩy mà không dám hé răng. Tài xế thì im re suốt mấy giây mới hồi hồn nổi: “Vậy chúng ta đi trung tâm thương mại nha, thưa ngài?”
“Được.” Phó Yêu Kim gật đầu.
Đúng lúc ấy, điện thoại anh sáng màn hình, liên tiếp hiện ra ba tin nhắn mới. Vừa mở ra xem thì đúng như dự đoán toàn bộ đều đến từ Lục Ly.
Lục Ly: [Anh dám!]
Lục Ly: [Anh dám sờ mông tôi! Mà còn bóp mạnh thế nữa!!]
Lục Ly: [Đồ lưu manh trời đánh!]
Ba tin bốn dấu chấm than mỗi chữ như trút máu mà viết, khiến Phó Yêu Kim không nhịn nổi nữa, bật cười khanh khách.
Tiếng cười vang lên trong không gian xe yên tĩnh nghe rõ mồn một. Anh ngẩng đầu, thấy tài xế vẫn chăm chú lái xe, còn thực tập sinh ghế phụ thì giả bộ tập trung tư duy, thực ra đầu óc trắng xóa như giấy.
“Dẫn cậu trốn việc đi chơi mà còn không vui à?” Phó Yêu Kim lên tiếng hỏi: "Sao lại bày bộ mặt đưa đám thế kia?”
Thực tập sinh mất mấy giây mới nhận ra người ngồi sau đang nói với mình. Cậu run run quay đầu lại liếc nhìn một cái, rồi lại quay ngoắt đi, vẫn không dám mở miệng.
“Đừng căng. Cũng không cần lo nói sai gì đâu.” Phó Yêu Kim nửa thật nửa đùa, ẩn ý mà nhấn mạnh: “Tôi với Lục Ly, chẳng có gì cần phải giấu cả.”
… Vậy hai người rốt cuộc là quan hệ gì mới được chứ???
Câu hỏi lơ lửng trong đầu cậu chưa kịp có lời giải, thì đã bị sự kiện tiếp theo đè bẹp hoàn toàn.
Vì Phó tiên sinh đi mua sắm với tốc độ khiến cậu mở mang tầm mắt: Mới bước chân vào trung tâm thương mại, anh đã chỉ thẳng một cửa hàng trang sức cao cấp, không thèm nhìn mấy thứ bày trong tủ kính, vào cái là hỏi ngay:
“Ở đây có món nào là cao cấp, đắt nhất, có thể thanh toán rồi mang đi ngay không? Cứ đắt là được, không cần đúng người.”
Chắc là bởi trên đời này kẻ có tiền đến phát chán quá nhiều, nên nhân viên bán hàng không hề ngạc nhiên, chỉ mỉm cười mời ngồi, rồi đi kiểm tra kho.
Chỉ là người không có tiền như thực tập sinh thì mặt gần như viết sẵn hai hàng chữ to đùng: “Phó tiên sinh anh vơ tiền trắng trợn quá rồi đấy!! Làm ơn giả vờ tí cho người ta tin là anh yêu con người chứ không phải cái ví của Lục tổng đi!!”
Cậu càng nghĩ càng thấy: “Nếu quan hệ giữa hai người không phải tình nhân bao nuôi, thì thật sự tôi chẳng nghĩ ra khả năng nào khác nữa!!”
Cửa hàng đầu tiên tồn kho ít quá, mấy món đẹp thì còn phải đặt hàng. Phó Yêu Kim thể hiện rõ sự thất vọng, miễn cưỡng chọn hai món rồi lại dắt thực tập sinh qua cửa hàng kế bên cũng sang chảnh không kém. Vẫn câu thoại cũ, vẫn biểu cảm cũ, chỉ khác là lại quẹt thêm vài triệu nữa.
“Tiêu tiền thật phiền chết đi được.”
Phó Yêu Kim phát biểu từ tận đáy lòng: "Chạy lòng vòng, dạo hết nửa cái mall, mà mới xài được chưa tới bốn chục triệu. Cái thì phải đặt trước, cái thì bắt đợi điều hàng, thậm chí có cái còn kêu tuần sau đến đấu giá, ai có dư thời gian đến mức ấy chỉ để mua một cái nhẫn kim cương xanh?!”
Anh quay đầu nhìn thực tập sinh: “Mặc dù cái nhẫn IF xanh 5 carat đó đúng là siêu đẹp thật.”
Thực tập sinh: “…”
Phó Yêu Kim lại quay đầu về hướng khác, nói với bác tài đang xách túi to túi nhỏ: “Lát nữa nhắc Lục tổng giúp tôi, để ý cái buổi đấu giá tuần sau có viên kim cương xanh gì đó.”
“Vâng ạ.” Tài xế lâu năm vẫn điềm tĩnh hơn đám sinh viên mới tốt nghiệp là cái chắc.
Phó Yêu Kim cúi đầu liếc đồng hồ, cảm thấy sắp đến giờ tan làm rồi. Ánh mắt lướt qua bên cạnh, thấy tiện thì lại bước vào một cửa hàng trang sức nữa. Lần này anh không nói nhiều, khi nhân viên ra chào chỉ hờ hững chỉ hai cái: “Sợi dây chuyền này, cái vòng tay kia, gói riêng.”
Năm phút sau, thực tập sinh đang ôm một chiếc vòng tay trị giá bằng toàn bộ tiền lương cả kỳ thực tập, mắt thì gần như mất tiêu tiêu cự.
Còn bác tài xế thì điềm nhiên chối từ lấy lệ vài câu rồi nhận luôn cái dây chuyền, sau đó giả vờ thờ ơ mà “lơ đãng” trò chuyện với thực tập sinh, kể chuyện mấy hôm nay có một Omega cứ lên tầng cao tìm Lục tổng, mà Lục tổng không đuổi cũng không gặp, thấy cũng là lạ.