“Biết~ rồi.”
Cúp máy xong, Phó Yêu Kim ngẩng đầu lên, quả nhiên thấy ngay gương mặt ngơ ngác của thực tập sinh bên cạnh.
Anh nghiêng người tới gần: “Chai nước này cho tôi?”
“V-vâng ạ!” Thực tập sinh cuống quýt phản ứng, vặn nắp chai đưa qua: "Thật sự xin lỗi!”
“Không phải lỗi của cậu, đừng căng thẳng.” Phó Yêu Kim nhận lấy, uống một ngụm, đảo mắt nhìn quanh rồi tìm đại một chỗ ngồi xuống, sắc mặt lạnh tanh, trông y như đang đợi Lục tổng đích thân xuống bồi tội.
Thực tập sinh đứng kế bên, đầu như bị chụp nồi, suýt nữa ngạt thở tại chỗ. Là một trâu ngựa chạy KPI, cậu có lòng tôn kính vô bờ với cấp trên của cấp trên của cấp trên mình. Đừng nói là ra vẻ lạnh nhạt trước mặt tổng tài, chỉ cần Lục Ly đột nhiên gọi điện nhờ vả gì, cậu cũng có thể quỳ xuống mà làm ngay không chút do dự.
Cảm giác hiện tại của cậu giống như thái giám đứng hầu bên cạnh quý phi lo sợ quý phi Phó dỗi dằn quá trớn, chọc giận hoàng thượng Lục, khiến nguyên cung dính họa, đến thái giám là cậu đây cũng bị kéo ra chém đầu làm gương.
Mười phút sau, truyền thuyết “Lục hoàng đế” quả nhiên tươi cười rạng rỡ xuất hiện, phía sau còn có thị vệ thân cận mang đao và đại tổng quản chính là thư ký hội đồng và trợ lý thư ký.
Trợ lý đi cạnh không ngừng nháy mắt ra hiệu với thực tập sinh. Cậu kia thì biết là có tín hiệu nhưng lại đọc mãi không hiểu nội dung, càng nhìn càng rối, chỉ muốn vặn đầu ra, nhét vào vòi nước rửa sạch bộ não rồi gắn lại mong cho thông minh lên chút.
“A Kim, đừng giận nữa mà.” Lục Ly đi tới trước mặt Phó Yêu Kim, như ảo thuật lôi từ túi ra một chiếc hộp dài: "Tặng anh đấy, là giáo sư, chắc chắn dùng được bút mà.”
Phó Yêu Kim thản nhiên nhận lấy hộp quà, gỡ dải ruy băng trang trí bên ngoài, mở ra nhìn thử. Bên trong là một cây bút máy trắng bạch kim hoa văn rỗng, phần nắp được gắn vài viên hồng ngọc, thân bút đính đá lấp lánh, nhìn thôi đã biết là đồ đắt tiền.
Anh liếc cây bút bằng ánh mắt cực kỳ kén chọn, sau đó từ cổ họng hừ ra một tiếng tạm được xem là “chấp nhận lời xin lỗi”, rồi rất dứt khoát nhét luôn cây bút đáng giá bằng một chiếc xe sang vào túi áo khoác ngoài.
Lục Ly cười đến cong mắt, ngồi sát bên cạnh, vươn tay khoác lấy vai anh, cúi đầu ghé sát tai: “Sao hôm nay lại bất ngờ đến tìm tôi thế?”
“Nhớ anh quá, nên tới thôi.” Phó Yêu Kim nhướng mày: "Không được à?”
Lục Ly rõ ràng không ngờ hôm nay anh đến có chuẩn bị, lại còn ứng đối mượt mà như nước chảy mây trôi, cổ họng khẽ động, nuốt nước bọt một cái, giọng cũng trầm hẳn:
“Được, đương nhiên được.”
Thái độ Phó Yêu Kim dịu xuống khá nhiều, anh cũng ghé sát tai Lục Ly, thấp giọng hỏi: “Thượng Mộc Nhân đang ở đâu?”
“Anh phá hứng thật đấy, đang yên đang lành lại lôi Thượng Mộc ra làm gì?” Lục Ly cũng thấp giọng đáp, thư ký và trợ lý phía sau đã sớm rất biết điều mà rút lui đến xa tít mù khơi, để không làm phiền hai vị nói chuyện riêng tư.
“Nói nhảm, Thượng Mộc không ở đây thì tôi diễn cho ai xem?”
“Yên tâm, trong công ty tôi cậu ta có tai mắt." Lục Ly bình tĩnh đáp: "Mọi màn biểu diễn hôm nay của anh đều sẽ được báo cáo đầy đủ về cho cậu ta.”
“Cậu ta có bản lĩnh thế cơ à?” Phó Yêu Kim hơi ngạc nhiên: "Còn cài được người dưới trướng anh?”
“Chuyện này phải hỏi thuộc hạ đắc lực số 172 của anh ấy." Lục Ly cười cười: "Hỏi xem năm xưa cậu ta đã đổi cho Thượng Mộc bao nhiêu đạo cụ tích điểm rồi.”
“…” Đúng là một nhân viên quản trị tận tâm tận lực, vừa phải bỏ tiền đi làm.
*
“Ở nhà nghỉ phép một mình chán quá.” Đã biết bên dưới sân khấu có khán giả, Phó Yêu Kim đương nhiên sẽ diễn đến cùng. Anh đưa tay phủi phủi cổ áo sơ mi của Lục Ly, như thể có hạt bụi không tồn tại: “Lát nữa em còn bận gì không? Ra ngoài đi dạo với tôi?”
“Không được, em còn hai cuộc họp nữa phải dự.” Lục Ly cúi đầu, hôn nhẹ lên sợi tóc rủ xuống bên thái dương anh: “Anh qua văn phòng em ngồi chơi trước, chờ em tan họp.”
Dù chỉ là hôn qua tóc, nhưng Phó Yêu Kim vẫn cảm nhận được rõ rệt độ ấm và độ mềm từ môi hắn. Một bên mặt bị nụ hôn bất ngờ đó làm tê rần, anh hơi sững lại, rồi ngay lập tức dùng ánh mắt kiểu “anh bị thần kinh à” để cảnh cáo Lục Ly.
Hồ ly được nếm mật liền cười đến híp cả mắt thành trăng lưỡi liềm: “Có thích không?”
“Không.” Phó Yêu Kim lạnh lùng từ chối, dứt khoát như vung đao.
Nhưng mặc dù ngoài mặt lạnh như băng, tay trái giấu sau lưng của anh lại nhẹ nhàng áp lên lưng Lục Ly, theo sống lưng mà chậm rãi mập mờ trượt xuống.
“Ngồi văn phòng em nhàm chán chết được, tôi muốn đi dạo phố.”
“Được thôi.” Lục Ly theo phản xạ ưỡn thẳng lưng, khẽ lùi lại một chút. Nhiệt độ lòng bàn tay của Phó Yêu Kim dù cách lớp vải vẫn truyền đến rõ ràng, nhất là khi nó dừng lại đúng eo mình chưa tới nửa giây, sau đó còn có xu hướng tiếp tục trượt xuống.
Giọng Lục Ly không tự chủ mà biến đổi: “Em cử người đi với anh.”
Vừa nói, Lục Ly vừa dùng ánh mắt ra hiệu cho trợ lý tìm ngay một người đi theo xách túi, lái xe cho Phó Yêu Kim, sau đó lại móc ra một chiếc thẻ ngân hàng màu trơn từ túi áo vest, đưa qua: “Mọi chi tiêu tính cho em hết. Mật mã là số may mắn của anh.”
… Còn có cả số may mắn nữa hả?
Quản trị viên số 01 không khách sáo vươn tay nhận lấy thẻ, dùng hai ngón tay kẹp thẻ xoay một vòng, đặt dưới cằm, khẽ nhếch môi cười: “Cũng biết điều đấy. Vậy thì tạm tha cho em hôm nay.”
Chưa dứt lời, tay Phó Yêu Kim bất thình lình hạ xuống, hung hăng nhéo một bên mông của Lục Ly lực mạnh tới mức quần tây nhăn dúm lại, không tài nào hồi phục được hình dạng ban đầu.
Chưa hết, anh lại giở chiêu cũ, nghiêng người sát vào tai Lục Ly, dùng giọng cực nhẹ nhưng đủ để những người xung quanh nghe thấy rõ mồn một, thì thầm: “Tan họp nhớ đến nhà tôi sớm. Tối nay tôi sẽ thưởng cho em thật hậu.”