Chương 38

Khi Phó Yêu Kim nhìn thấy cậu ta, trong nháy mắt suýt tưởng mình vừa thấy bản mini của số 172 thái độ làm việc cực kỳ nghiêm túc, mà không hiểu sao lại khiến người ta cứ có cảm giác sẽ mắc lỗi.

“Phó tiên sinh?” Thực tập sinh cẩn trọng bước đến gần.

Phó Yêu Kim khẽ gật đầu, cúi đầu bước lên xe, từng cử động đều vương vấn mùi gỗ nhàn nhạt dễ chịu.

Trên đường đi, anh không ít lần cảm nhận được ánh mắt hiếu kỳ từ thực tập sinh ngồi ghế phụ. Một lần, ánh mắt hai người bất ngờ chạm nhau qua gương chiếu hậu, Phó Yêu Kim mỉm cười nhẹ một cái chỉ vậy thôi mà Omega kia đã lập tức đỏ bừng mặt, nồng độ pheromone hương oải hương tỏa ra dày đặc đến mức suýt nữa khiến Phó Yêu Kim buồn ngủ luôn tại chỗ.

Xe thương vụ bon bon tiến vào khuôn viên tổng bộ FGH, chẳng hề bị cản trở, một mạch chạy thẳng đến trước cổng chính tòa nhà văn phòng trung tâm. Khi đến nơi quen thuộc, thực tập sinh thở phào nhẹ nhõm, cung kính mời Phó Yêu Kim xuống xe rồi lập tức nhận ra mình mừng quá sớm.

Phó Yêu Kim không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ lặng lẽ nhìn tòa nhà đồ sộ như nuốt trọn tầm mắt trước mặt, còn thực tập sinh thì sau khi vào sảnh đã lập tức đưa thẻ nhân viên ra xin quyền truy cập tầng dành cho chủ tịch. Kết quả, nhân viên lễ tân chỉ cười lịch sự mà nói rằng chưa từng nhận được thông báo nào về việc này cả.

“Không thể nào…” Thực tập sinh lẩm bẩm, vội vàng nhắn tin cho trợ lý thư ký hội đồng quản trị – người nổi tiếng là điên cuồng với công việc đến mức 2 giờ sáng vẫn rep tin nhắn trong vòng 1 giây – nhưng lần này đã ba phút trôi qua, vẫn bặt vô âm tín.

Cảm thấy tình hình không ổn, cậu ta đành mặt dày nhờ lễ tân gọi điện trực tiếp cho trợ lý đang trực hôm nay. Cuộc gọi được kết nối, nhưng bên kia chỉ trả lời rằng hoàn toàn không biết có cuộc hẹn nào với ngài Phó.

“Thật... thật sự xin lỗi, ngài chờ một lát…” Thực tập sinh mặt đỏ tới mang tai, xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu, trong lòng hối hận không thôi vì bản thân làm việc quá cẩu thả. Nhận được nhiệm vụ là lập tức lên đường, không hỏi kỹ quy trình sau khi đón người là thế nào.

Thư ký của chủ tịch không thể nào làm việc cẩu thả như vậy, chắc chắn đã không nhận được thông tin đầy đủ. Từ phản ứng của lễ tân và trợ lý, cộng với định kiến về nhan sắc quá nổi bật của vị “Phó tiên sinh” này thì rất có thể anh ta không phải là khách hàng hay đối tác chính thức, mà là một mối quan hệ “cá nhân” đặc biệt của chủ tịch, hơn nữa còn là kiểu quan hệ cần né tránh tầm mắt người khác, tương đối mờ ám.

Cách làm khôn ngoan nhất đáng lẽ là phải xin quyền dùng thang máy chuyên dụng của chủ tịch trước, sau đó âm thầm đón người từ bãi xe ngầm lên tầng cao. Vậy mà cậu ta lại ngu đến mức dắt người ta đi đường chính, ngay cổng lớn, rồi còn thản nhiên nhờ lễ tân gọi điện xác minh, giờ lại để “nhân vật nhạy cảm” ấy đứng giữa sảnh lớn chờ phản hồi.

Thực tập sinh cảm thấy EQ của mình chắc âm vô cực, đi học nhiều quá nên học đến ngu luôn rồi. Có thể nhìn trước tương lai tươi đẹp, chưa hết kỳ thực tập đã bị đá bay khỏi công ty.

Thấy bộ dạng cậu bé Omega kia luống cuống như kiến bò trên chảo nóng, Phó Yêu Kim cũng đại khái đoán ra vì sao Lục Ly lại phái một thằng nhóc non choẹt vừa ra khỏi trường như vậy đến đón anh đơn giản là nếu người kia làm việc đâu ra đấy quá, thì phần “kịch” sau sẽ không còn đất dụng võ.

“Thật sự xin lỗi ạ… để tôi đưa ngài sang khu vực lounge ngồi tạm một lát.” Thực tập sinh quyết định trước khi chết vẫn phải vùng vẫy lần cuối, cố vớt lại chút thể diện cho mình.

“Không sao đâu.” Phó Yêu Kim vỗ nhẹ lên vai cậu một cái an ủi chân thành, sau đó bước thẳng đến quầy lễ tân, hỏi nhân viên đang mỉm cười đúng chuẩn tiếp tân từ đầu tới cuối: “Vậy tức là tôi không thể lên đúng không?”

“Dạ, nếu ngài cần, tôi có thể giúp đăng ký thông tin và hỗ trợ đặt lịch hẹn.” Lễ tân giọng nhỏ nhẹ, tác phong chuẩn chỉnh.

“Không cần.” Phó Yêu Kim sắc mặt lạnh đi, móc điện thoại ra, bấm gọi.

Đầu bên kia hình như Lục Ly đang ngồi rình cuộc gọi này, bắt máy chỉ sau chưa đến một giây, giọng đầy vui sướиɠ: “Đến rồi à?”

“Lục Ly.” Phó Yêu Kim giọng không lớn, nhưng đủ để mọi người trong sảnh nghe thấy rõ mồn một, chữ nào chữ nấy rõ ràng rành mạch. Anh cười nhạt: "Giờ tôi đến tìm anh mà cũng phải đặt lịch trước? Hay là tôi nên bốc số ở dưới công ty anh chờ tới lượt ‘tình yêu được phục vụ’?”

Mỗi chữ thì ai cũng hiểu, nhưng gộp lại thì quả thật quá nhiều thông tin gây chấn động. Nụ cười chuyên nghiệp của lễ tân cứng đờ nửa giây. Những nhân viên khác đang ngồi bên cũng đồng loạt liếc về phía này, nhìn xong cảm thấy không ổn, liền vội quay mặt đi nhưng tai thì vẫn căng ra nghe ngóng, khóe mắt vẫn tranh thủ ngó nghiêng.

Lục Ly, tổng giám đốc trẻ tuổi tài cao, ngoại hình điển trai, các loại tin đồn vây quanh anh ta trên mạng có thể kéo dài ba ngày ba đêm không trùng nội dung. Nhưng phần lớn chỉ là đồn đại. Những năm gần đây, người thật sự từng được nói là có “gì đó” với Lục Ly và bị chính miệng anh ta thừa nhận giữa chốn đông người, hình như chỉ có mình người này?

Thực tập sinh lúc này vừa chạy về với một chai nước, vừa kịp nghe thấy câu nói “bốc số tình yêu” kia, sợ đến mức suýt làm rớt chai. Cậu ta hít một hơi lạnh, âm thầm quyết định trước khi tan ca hôm nay phải dọn đồ sẵn, mai không cần tới công ty nữa.

Bên kia đầu dây, Lục Ly gần như đang cười tới rách miệng: “Xin lỗi mà~”

“Bớt nũng nịu đi, không có tác dụng với tôi.” Phó Yêu Kim lạnh như băng: "Xuống đón tôi. Ngay lập tức.”

“Được được, tôi đến đây!”

“Anh đích thân xuống đón tôi.”