Rõ ràng không lâu trước đây, bên cạnh cậu ta còn vây quanh một đám Alpha, đến mức sắp xếp lịch hẹn cũng không xuể. Ấy vậy mà giờ đây lại cô độc một mình, bị tất cả quay lưng.
Thượng Mục theo phản xạ lập tức nghĩ đến số 172 sinh vật kỳ diệu đã bên cậu ta suốt hai năm trời. Mỗi lần cậu ta rơi vào tình huống khó xử, đối phương luôn nghĩ ra được cách giải quyết.
… Không đúng.
Lục Ly! Cậu ta còn Lục Ly, Lục Ly nhất định sẽ giúp cậu ta, mà cũng chỉ có Lục Ly mới có thể giúp cậu ta vượt qua cửa ải lần này!
Thấy huấn luyện viên thể hình vẫn đang liên tục gửi tin nhắn đe dọa qua màn hình, Thượng Mục vội vàng kéo vào danh sách chặn, thở dốc gọi điện cho Lục Ly. Một cuộc không nghe thì gọi cuộc thứ hai, rồi ba, rồi bốn... Cậu ta nhận ra tay mình bắt đầu run lên. Áp lực quá lớn khiến cậu ta không thể ngồi yên, lập tức bật dậy, vớ lấy áo khoác, hấp tấp chạy ra khỏi cửa.
Ca phẫu thuật chỉnh hình xương chân của Omega diễn ra cực kỳ thành công. Phó Yêu Kim chọn một buổi chiều ngày thường rảnh rỗi để đến thăm, lập tức được cả nhà Omega chào đón và cảm ơn nhiệt liệt.
“Tôi muốn ở lại thủ đô.” Omega thì thầm với anh: "Hiện tại đang bắt đầu tìm việc.”
Phó Yêu Kim liếc mắt nhìn về phía hành lang, đúng lúc Triệu Diên bước ngang qua cửa phòng bệnh.
“Cũng được thôi." Anh nói: "Chỉ là bác sĩ Triệu ấy mà, nói cho dễ nghe thì là người rất coi trọng đạo đức cá nhân, mới chia tay chưa lâu, có lẽ sẽ đau lòng một thời gian, không dễ dàng chấp nhận cậu ngay đâu.”
“Không sao mà.” Omega mỉm cười tươi rói: "Có thể gặp được bạn đời định mệnh của mình đã là quá may mắn rồi, ai lại đi chấp thời gian dài hay ngắn chứ?”
Phó Yêu Kim còn định nói gì đó, thì điện thoại rung lên. Anh cúi đầu liếc nhìn màn hình, sau đó đứng dậy xin lỗi, bước tới bên cửa sổ nhận cuộc gọi: “Chuyện gì?”
Đầu bên kia truyền đến giọng nói nghiến răng nghiến lợi của Lục Ly: “Tôi sắp phát điên rồi đấy! Thượng Mục dạo này ngày nào cũng mò đến công ty chặn tôi lại như keo con chó, nói kiểu gì cũng không chịu đi!”
Phó Yêu Kim lần đầu tiên nghe thấy Lục Ly bực đến mức này, rõ ràng là "ác giả ác báo", mấy ngày nay chắc bị Thượng Mục đeo bám đến mức chịu không nổi. Khóe môi anh không nhịn được cong lên: “Vậy thì kêu bảo vệ đuổi đi là xong, đường đường là chủ tịch tập đoàn, chuyện cỏn con này mà cũng không giải quyết nổi?”
“Không được. Thái độ của tôi với cậu ta không thể thay đổi quá đột ngột.” Giọng Lục Ly hiếm hoi nghiêm túc: “Thượng Mục biết về hệ thống và quản trị viên. Nếu hành vi của tôi quá khác thường, cậu ta sẽ liên hệ chuyện này với 172 và nghi ngờ thân phận thật của bọn mình. Một khi cậu ta nhận ra chúng ta làm tất cả là để khiến cậu ta buông bỏ du͙© vọиɠ sống, thì mọi nỗ lực sẽ đổ sông đổ biển. Cậu ta sẽ sinh phản cảm, càng chấp niệm chuyện trọng sinh, càng không chịu rời đi.”
“…” Phó Yêu Kim nghẹn lời. Đột nhiên cảm thấy bản thân làm việc quá thiếu chuyên nghiệp, bị một kẻ trước giờ chuyên bày trò như Lục Ly chê cười.
“Vậy giờ anh định sao? Nhịn à?”
“Thế này đi." Lục Ly khẽ liếʍ răng nanh, đột nhiên nở nụ cười gian xảo nơi Phó Yêu Kim không thể thấy: "Anh đóng giả làm người yêu tôi vài hôm, cứ diễn như lần trước là được, như thế tôi mới có lý do chính đáng để đuổi cậu ta đi.”
“…”
“Anh tưởng tôi ngốc chắc?” Phó Yêu Kim lạnh lùng từ chối: "Đừng mơ, tôi không rảnh chơi trò giả vờ yêu đương với anh đâu.”
Lục Ly hắng giọng, không đứng đắn mà đe dọa: “Vậy thì anh cứ chịu khó xem cảnh tôi bị Thượng Mục làm phiền đến điên luôn, chắc tôi phải móc tiền ra đuổi cậu ta mới yên.”
“Anh có bệnh à? Mới mấy hôm trước còn thề sống thề chết là sẽ phối hợp với tôi, giờ quay ngoắt như bánh tráng?”
“Ê ê, nói chuyện cho có lương tâm chút đi. Gọi gì là quay ngoắt? Tôi gặp rắc rối khó xử, tìm đến anh nhờ giúp đỡ, anh không giúp thì tôi đành tự mình nghĩ cách sinh tồn chứ biết làm sao!”
“…” Phó Yêu Kim nghiến răng, hít sâu một hơi: “Anh cứ nói với Thượng Mục là tôi là bạn trai anh, bảo cậu ta đừng có mặt dày bám theo nữa. Thế được chưa?”
“Chỉ nói thì cậu ta chẳng tin đâu.” Lục Ly cười đến lộ cả tâm cơ: "Tất cả là tại anh, lần trước diễn tình nhân cho rồi thì xong chuyện, lại còn bày đặt chơi kiểu ‘trên tình bạn dưới tình yêu’, nên cậu ta mới chắc mẩm chúng ta vẫn chưa thành đôi, đang trong giai đoạn mập mờ. Thế nên mấy hôm nay cậu ta cứ lượn lờ trước mặt tôi mãi, sợ chỉ cần lơ là một chút thì chúng ta sẽ chính thức thành đôi, cậu ta sẽ không thể cứu vãn được gì nữa.”
“…” Cái này cũng đổ lên đầu tôi được hả? Phó Yêu Kim suýt nữa bật cười vì tức.
Xét về mặt hiệu quả, đúng là nếu hôm đó anh diễn luôn vai người yêu thật thì sẽ gây đòn tâm lý mạnh hơn, cũng tránh được cái phiền toái hiện tại. Nhưng đóng vai người yêu cũng đồng nghĩa với rất nhiều tương tác thân mật, phải chạm tay chạm chân tự nhiên, mà anh vốn không giỏi mấy trò kiểu này. Lúc đó mới lựa chọn "giai đoạn ám muội" để hợp lý hóa cảm giác xa cách giữa hai người.
“Phó Yêu Kim." Lục Ly lại bắt đầu dụ dỗ: "Đồng nghiệp là phải biết hỗ trợ nhau, đừng quá bảo thủ, phải học cách giải phóng bản thân…”
“Anh nói đúng.” Phó Yêu Kim đột nhiên cắt lời, giọng thành khẩn: "Vừa rồi là tôi tư duy quá cứng nhắc.”
“…” Lục Ly cứng đơ nụ cười.
“Hai tiếng nữa cử xe đến đón tôi.”
Lục Ly bật dậy khỏi ghế: “Anh định đến thẳng tổng bộ tìm tôi à?!”
“Tút!” Cuộc gọi kết thúc.
“Ê?”
Hai tiếng sau, dù giọng điệu Lục Ly nghe chẳng khác gì tự đào hố chôn mình, nhưng một chiếc xe thương vụ màu đen vẫn dừng đúng giờ dưới lầu nhà Phó Yêu Kim.
Từ xe bước xuống là một thực tập sinh Omega với ánh mắt trong veo, mặc đồng phục chỉnh tề không dính một hạt bụi, tay cầm điện thoại tra thông tin cẩn thận từng chữ, đứng dưới lầu hồi hộp nhìn quanh theo đúng lời dặn của sếp.