Omega không hề chú ý đến mấy trò nhỏ của Phó Yêu Kim, toàn bộ sự chú ý đều dồn về phía Triệu Diên, ánh mắt dõi theo như muốn biết người yêu của anh ấy rốt cuộc là người thế nào?
Chẳng bao lâu sau, Thượng Mục mở cửa.
Thấy người đứng ngoài là Triệu Diên, cậu ta vẫn theo thói quen cũ đẩy cửa nhường cho Alpha vào nhà. Nhưng đúng lúc ấy, khóe mắt vô tình lia ra phía sau Triệu Diên, liền trông thấy một khuôn mặt vừa xa lạ vừa quen thuộc.
Đó là gương mặt cậu ta từng thấy vô số lần trong đời trước khi chồng cũ phá sản, cậu ta thường xuyên lén vào trang cá nhân công khai của Triệu Diên, lần nào cũng sẽ thấy người kia xuất hiện trong những tấm ảnh. Hai người trong hình lúc nào cũng cười rạng rỡ, hạnh phúc đến mức khiến nỗi cô đơn của cậu ta càng thêm thảm thương.
Hắn sao lại có mặt ở đây?! Đồng tử Thượng Mục trợn to kinh hoàng.
Bên kia, đúng lúc Phó Yêu Kim mở cửa nhà, Lục Ly và anh bước vào trước. Omega thì đi sau cùng, còn tò mò ngoái đầu lại nhìn Thượng Mục.
Triệu Diên quay đầu, lễ phép nói lời tạm biệt với Omega: “Gặp lại sau, ba ngày nữa tái khám. Kế hoạch phẫu thuật cụ thể tôi sẽ thông báo sau.”
Hắn sao lại ở đây?! Triệu Diên sao vẫn quen biết hắn?! Cả người Thượng Mục cứng đờ, tim đập như trống trận, gần như quên cả hô hấp.
Hồi mới trọng sinh, cậu ta một lòng một dạ nhào vào Triệu Diên, vất vả lắm mới khiến người ta nảy sinh hảo cảm. Khi đó cậu ta luôn lo, nếu một ngày Triệu Diên gặp lại bạn đời kiếp trước thì liệu có thay lòng? Chính vì vậy, cậu ta từng sống trong bất an triền miên.
Nhưng thời gian trôi qua, cậu ta có thêm nhiều tình nhân, tâm tư cũng bắt đầu bay nhảy lung tung, dần không còn quá để tâm đến Triệu Diên, thế là cũng quên luôn chuyện ấy. Cho đến bây giờ, khi chính mắt thấy người yêu đích thực của kiếp trước lại xuất hiện, lại một lần nữa "tình cờ" gặp gỡ Triệu Diên, thì trong lòng Thượng Mục lập tức dâng lên một cảm giác chột dạ, sợ hãi, như thể mình đã trộm mất thứ thuộc về người khác.
Tội lỗi xộc lên cùng với cơn nhục nhã khiến cậu ta lập tức bùng nổ.
“Hắn là ai?!” Giọng Thượng Mục the thé đến độ chói tai, cơn giận nổ ra đột ngột và dữ dội: “Triệu Diên! Hắn là ai!!!”
Triệu Diên sững người, đầu óc trống rỗng. Nhưng phản xạ có điều kiện khiến anh trả lời ngay: “Là bệnh nhân của tôi…”
“Anh nói dối! Hắn là… là…” Thượng Mục nghẹn lời. Hiện tại cậu ta không nên biết chuyện Triệu Diên và người kia là bạn đời định mệnh.
Phó Yêu Kim nhanh tay lẹ mắt kéo Omega đang đơ như tượng vào trong nhà, còn bên ngoài vẫn tiếp tục vang lên tiếng gào rú đầy thảm thiết của Thượng Mục, như thể càng lý lẽ yếu ớt thì càng phát điên: “Anh nói dối! Anh phản bội tôi! Sao anh có thể đối xử với tôi như thế!!!”
“Tôi…” Omega cảm thấy có lỗi: “Tôi chỉ là… hơi tò mò một chút…”
“Không phải lỗi của cậu.” Phó Yêu Kim tâm trạng khá tốt, nhẹ giọng an ủi: "Đừng lo.”
Sự xuất hiện của Omega, người bạn đời định mệnh đã xé toạc lớp mặt nạ hòa bình cuối cùng giữa Triệu Diên và Thượng Mục.
Triệu Diên vốn định xin nghỉ phép, tranh thủ thời gian hàn gắn quan hệ, nhưng đúng như dự đoán, đơn nghỉ bị trưởng khoa bác bỏ vì khoa đang thiếu người. Thế là anh đành cố gắng tranh thủ tan làm sớm mỗi chiều, bất kể mưa gió, vẫn đến nhà Thượng Mục đều đặn, cố gắng giải thích mình một lòng một dạ.
Thượng Mục thì lúc đầu không cho vào nhà, sau đó đập phá đồ đạc, rồi cuối cùng là giận dữ ra tối hậu thư: Cấm không được tiếp tục khám cho Omega kia nữa. Cái thứ hạ tiện ghê tởm đó, tốt nhất là lết chân què về quê luôn đi!
Nghe đến đây, cuối cùng Triệu Diên cũng không nhịn được nữa.
Hai người nổ ra cãi vã kịch liệt. Triệu Diên đem hết những nghi ngờ mình từng cố tình lờ đi về việc Thượng Mục nɠɵạı ŧìиɧ ra chất vấn, yêu cầu một lời giải thích. Thượng Mục tất nhiên không thể giải thích, liền chuyển sang tăng âm lượng quát tháo, bài ca quen thuộc như: “Anh dám nghi ngờ tôi à?!”, “Anh có tật giật mình thì có!”… kèm theo màn công kích nhân cách để lấp liếʍ sự chột dạ của bản thân.
Cuối cùng, Triệu Diên nhìn Thượng Mục thật sâu, xoay người rời đi.
Thượng Mục tức tối ném luôn gối ôm vào người anh, gào lên: “Cút! Đi thì đừng có quay lại! Anh dám đi là chia tay đấy!”
“Được.” Triệu Diên hít sâu một hơi, những kỷ niệm từng có với hắn lướt qua như đèn kéo quân, sống mũi cay xè, mắt ửng đỏ vì ấm ức: "Vậy thì chia tay.”
Một tuần sau.
Quả đúng như dự đoán, Huấn luyện viên số 3 lại vác mặt tới tìm Thượng Mục, miệng còn trơn hơn lần trước mở mồm xin luôn một ngàn vạn.
Hắn còn yêu cầu trong vòng một tuần phải xoay đủ số tiền, đúng kiểu: “Có ước mơ thì ai cũng vĩ đại.”
Nếu không có tiền đúng hạn? Hắn sẽ tung video riêng tư của Thượng Mục cho Lục Ly, rồi đăng thẳng lên mạng xã hội phá tan hình tượng Omega độc lập, tinh tế, thành công mà hắn dày công xây dựng, khiến hắn thân bại danh liệt, bị thiên hạ mắng đến độ không dám ló mặt ra đường.
Phản ứng đầu tiên của Thượng Mục là báo cảnh sát. Cậu ta không thể để huấn luyện viên kia cứ mãi uy hϊếp mình như thế được. Trong tay cậu ta có đủ chứng cứ, tên khốn kia nhất định sẽ bị tóm vì tội tống tiền.
Nhưng rồi cậu ta lại chùn bước lỡ tên đó chó cùng rứt giậu tung video lên thì sao? Cậu ta không chịu nổi kết cục cá chết lưới rách ấy.
Tài khoản mạng xã hội chính là mạng sống thứ hai của cậu ta. Mỗi lần livestream hay đăng ảnh, nhìn lượt bình luận và quà tặng tăng vùn vụt, cậu ta đều cảm thấy cực kỳ thỏa mãn. Đó là trụ cột tinh thần duy nhất giúp hắn chống đỡ cuộc sống này. Cậu ta không dám tưởng tượng cảnh mình bị dân mạng quay lưng, bị mắng chửi khắp nơi… chắc chắn sẽ sụp đổ.
Hôm đó, sau khi Triệu Diên giận dỗi bỏ đi, cậu ta ngồi nhìn căn nhà trống trải, bỗng cảm thấy cô đơn đến đáng sợ. Nhưng khi mở danh bạ ra lướt một vòng cậu ta mới giật mình nhận ra không có lấy một ai, có thể gọi đến để xin ở lại bên mình.