Vậy rốt cuộc tên này suốt ngày thả thính là để làm gì?
Phó Yêu Kim cố gắng thử đặt mình vào hoàn cảnh hắn, nhưng nghĩ mãi vẫn không thể đồng cảm nổi với một kẻ có hệ điều hành não bộ khác hoàn toàn. Suy đi tính lại, chỉ có thể kết luận.
Lục Ly đơn giản chỉ muốn chọc ghẹo anh cho vui.
Thấy anh bị mấy câu bông đùa làm nghẹn họng, hắn sẽ rất chi là hả hê.
“Thế nào? Chuyến đi thuận lợi chứ?” Giọng Lục Ly vang lên, mềm mại như quả lê chín sắp nhỏ mật.
“Cũng chưa biết có thuận lợi không…” Phó Yêu Kim cúi đầu nhìn đồng hồ trên điện thoại, thì đúng lúc ấy, một thông báo mới bật sáng: [Bạn có một lời mời kết bạn mới].
Anh khẽ nhếch môi: “Thu lại câu vừa nãy. Thuận lợi lắm.”
*
Một tuần sau, Phó Yêu Kim đưa Omega nọ người đang nuôi hy vọng mong manh về việc hồi phục đến đăng ký khám với Alpha mối tình đầu. Khoảnh khắc bước vào phòng khám của Triệu Diên, quả thật chẳng kém gì cao trào của một bộ phim tình cảm điện ảnh.
Alpha và Omega, một đứng một ngồi, kinh ngạc nhìn nhau. Giây phút ấy, đến thời gian cũng dường như chậm lại, mỗi lần chớp mắt đều dài dằng dặc. Mùi pheromone trong không khí nồng nặc tới mức khiến người ta nghẹt thở kể cả là Phó Yêu Kim đang đứng ngoài hành lang, đã đeo khẩu trang từ trước, cũng bị sặc một trận.
Omega thì hoàn toàn là ngạc nhiên và mừng rỡ, điểm trừ duy nhất là có hơi để ý đến hình ảnh cà nhắc của mình.
Còn Triệu Diên thì tâm trạng phức tạp hơn rất nhiều kinh hoảng, mừng rỡ, đau lòng, tiếc nuối, hối hận, xấu hổ… đủ vị lẫn lộn. Một lúc lâu sau mới gắng đè xuống sóng cảm xúc, đứng dậy mở cửa sổ thông gió, rồi giữ vững tinh thần nghề nghiệp mà hỏi thăm tình trạng chẩn đoán.
Ngoài cửa, Lục Ly không biết xấu hổ mà đòi theo cho bằng được, lại còn lén lút hóng chuyện cuối cùng cũng rụt đầu lại, đi loanh quanh vài bước rồi thảnh thơi ngồi xuống cạnh Phó Yêu Kim, kéo khẩu trang xuống cằm, tiếc nuối thở dài: “Không giống như tôi tưởng gì cả… Triệu Diên bình tĩnh ghê, rõ ràng là AO độ phù hợp cao gặp nhau, chẳng phải nên ‘thiên lôi chạm địa hỏa’ luôn à?”
“Chính vì càng bình tĩnh, mới càng có vấn đề.” Phó Yêu Kim vừa trả lời, vừa chăm chú nhìn vào điện thoại không rời mắt.
Lục Ly tò mò thò đầu sang nhìn, thấy Phó Yêu Kim đang gõ tin nhắn trả lời một người có biệt danh là ‘Cậu ấm số 5’.
Cậu ấm A: [Tên huấn luyện viên bồ bịch của Thượng Mục đã nướng sạch hai trăm vạn vào sòng rồi, giờ còn ngập trong nợ.]
Phó Yêu Kim: [Cậu giở trò à?]
Cậu ấm: [Oan cho người tốt! Tôi có làm gì đâu nhé.]
Lục Ly hích nhẹ vai Phó Yêu Kim, ghé sát vào: “Người này là ai thế? Hắn là số 5, vậy tôi là số mấy?”
“Anh là số 7.”
Lục Ly không ngờ bản thân lại thật sự có số hiệu, lập tức trừng mắt nhìn anh.
Tin nhắn từ cậu ấm lại tiếp tục gửi tới: [Tôi cảm giác tên kia nếm mùi ngon ngọt rồi, chắc chắn sẽ quay lại kiếm Thượng Mục.]
Phó Yêu Kim cũng nghĩ vậy. Trong lúc đang cân nhắc thì tin nhắn mới lại đến: [Lục Ly sẽ lại ra mặt giải quyết cho hắn chứ?]
Phó Yêu Kim liếc nhìn Lục Ly đang tự hỏi vì sao mình lại là số 7, rồi lạnh nhạt gõ chữ: [Không đâu.]
Cậu ấm: [Sao anh biết chắc thế? Nhưng thôi kệ, loại mê cờ bạc đúng là hố không đáy, Thượng Mục mà cứ tiếp tục đổ tiền vào, Lục Ly kiểu gì cũng sẽ nhận ra có vấn đề. Tôi không tin hắn yêu đến mức đó đâu. Sớm muộn gì cũng phải từ bỏ Thượng Mục thôi.]
Cậu ấm: [Nói thật, tôi vẫn chưa hiểu sao Lục Ly lại hào phóng với Thượng Mục vậy nữa. Không lẽ hắn đối xử với tiểu tình nhân nào cũng hào phóng thế? Nếu vậy, hay là tôi cũng đi làm tiểu tình nhân của hắn đi, một năm phát tài, ba năm nghỉ hưu sớm.]
Phó Yêu Kim: [Cố lên.]
Cậu ấm: […]
Cất điện thoại xong, Phó Yêu Kim không quên đặc biệt nhấn mạnh với Lục Ly: “Không được đưa cho Thượng Mục thêm đồng nào nữa.”
“Biết rồi mà.” Lục Ly ngả lưng ra ghế, điềm nhiên trả lời “Anh đã bảo tôi phối hợp, thì nhất định sẽ giữ lời.”
…
Lát sau, Omega bước ra với cuốn sổ khám bệnh trên tay, bên cạnh là Triệu Diên. Cả hai người đều trông đầy tâm sự.
Omega cúi gằm đầu, nhìn như đang buồn bã hẳn là vừa biết Triệu Diên đã có người yêu.
Vì Omega là người do Phó Yêu Kim giới thiệu, nên Triệu Diên có gọi anh lại nói chuyện riêng vài câu. Toàn là những điều y như công văn, nào là cần hội chẩn thêm, thuận lợi thì khoảng thời gian nào sẽ mổ, giờ cần uống thuốc gì, lúc đó cần có người thân đi cùng v.v… Tất cả đều chuẩn mực, không xen chuyện cá nhân, thậm chí cả việc anh quen Omega từ đâu cũng không dám hỏi.
Lục Ly đứng xem mà thấy thú vị, đợi lúc Phó Yêu Kim đi lại gần nói chuyện với Omega, liền cố ý lảng sang phía Triệu Diên: “Bác sĩ Triệu, hôm nay cảm ơn anh nhiều nha. Hay lát nữa cùng nhau đi ăn tối đi?”
“Không cần đâu.”
“Đừng khách sáo vậy mà. Hôm nay là thứ Ba, bệnh nhân không đông, anh chắc chắn tan làm đúng giờ. Đến lúc tôi chở A Kim về, tiện thể đưa luôn anh về. Hôm nay chẳng phải anh có hẹn với Thượng Mục sao?”
Nghe đến cái tên đó, Triệu Diên theo phản xạ nhìn sang Omega, rồi vội thu mắt lại, lấy lại bình tĩnh: “Vậy cũng được.”
Trước mặt Omega mà vẫn chọn đến nhà Thượng Mục, coi như tự tay kết thúc đoạn duyên muộn màng này.
Chuẩn bài trai ngoan hệ chính chuyên. Kiểu người mà đặt vào thời phong kiến thì chính là trung thần ngu trung biết rõ vua hôn quân mà vẫn chết cũng không hàng.
…
Bữa cơm bốn người, ai nấy đều ôm một bụng tâm tư khác nhau.
Sau bữa, Phó Yêu Kim kiếm đại lý do “về nhà nói chuyện tiếp”, đưa cả Omega lên xe Lục Ly. Nửa tiếng sau, bốn người cùng lên tầng mười bảy, dàn hàng ngang trong hành lang nối giữa hai dãy nhà.
Triệu Diên rẽ trái, đứng trước cửa nhà Thượng Mục gõ cửa. Phó Yêu Kim thì rẽ phải, đứng trước cửa nhà mình cố tình giả vờ mã khóa bị kẹt, nhập sai bốn lần liền, suýt nữa kích hoạt cả hệ thống báo động.