Chương 34

“Rồi yêu nhau?”

“Ừ, yêu nhau luôn.” Phó Yêu Kim đáp: "Vị trí xảy ra tai nạn vốn khá hẻo lánh, nhưng vì hai người là bạn đời có độ thích ứng cao, nên Triệu Diên ở khoảng cách rất xa đã ngửi được pheromone của cậu ấy, phản ứng cực nhạy, nên mới kịp thời cứu được.”

“Bạn đời, nhân duyên, gặp gỡ tình cờ… Cũng lãng mạn phết nhỉ.” Lục Ly thành thật khen: "Thế tại sao kiếp này anh ta không về quê?”

“Vì Thượng Mộc muốn ở lại thủ đô.” Phó Yêu Kim đáp: "Thế là Triệu Diên vì cậu ta mà từ chối luôn lời mời từ bệnh viện tỉnh.”

Lục Ly huýt một tiếng: “Vậy chẳng phải bỏ lỡ luôn Omega định mệnh à? Tiếc nhỉ.”

“Ừ.”

Phó Yêu Kim gõ gõ tay lên vô lăng, đăm chiêu vài giây rồi chợt nảy ra ý tưởng: “Lục Ly, tôi đang nghĩ. Nếu ta thấy việc Triệu Diên bỏ lỡ bạn đời kiếp trước là một điều đáng tiếc, thì với Thượng Mộc, cậu ta nhìn nhận người Omega đó thế nào?”

Bên kia đầu dây, Lục Ly cười ngoác tới tận mang tai: “Anh đoán xem?”

“Tôi đoán…” Phó Yêu Kim cũng bật cười: "Tôi đoán là mình nên tới quê của Triệu Diên một chuyến.”

Nói xong liền cúp máy cái rụp, dứt khoát xin nghỉ dạy, đặt vé xe chiều hôm đó, lái xe một mạch tới nhà ga. Chỉ sợ Lục Ly dám buông câu: “Tôi đi chung.”

Nhưng sự thật chứng minh, nếu Lục Ly mà đã muốn theo, thì có làm gì cũng vô dụng. Với thân phận tổng tài, hắn có thể điều người điều xe, thậm chí còn đến nơi sớm hơn cả anh.

May mà Lục Ly đúng là chẳng hứng thú với việc làm nhiệm vụ gì cho cam. Hắn thậm chí còn nghịch ngợm phái người đứng chờ sẵn ở ga tàu cao tốc, bố trí xe riêng và khách sạn cho Phó Yêu Kim, lại còn đính kèm một tin nhắn: “Về sớm nha, nhớ anh.”

Sau khi check-in vào căn phòng hướng sông sang trọng, Phó Yêu Kim ngồi đờ ra như uống nhầm rượu giả khó chịu tới tận ruột gan.

Hôm sau, lần theo những đầu mối rải rác, Phó Yêu Kim đã tìm được Omega kia.

Tuy mạch số mệnh đã thay đổi, tới giờ Triệu Diên vẫn chưa từng gặp được bạn đời định mệnh của mình, nhưng Omega nọ vẫn “không phụ kỳ vọng”, vào đúng một đêm mưa tầm tã, rơi tõm xuống miệng cống.

Chỉ có điều lần này không ai kịp phát hiện hay cứu cậu ấy ra. Trong cái hố sâu mấy mét, Omega ngất lịm suốt một đêm, tỉnh lại thì đã thành người tật nguyền, chân hơi cà nhắc, thể trạng yếu ớt bệnh căn theo cả đời.

Phó Yêu Kim tìm thấy cậu ấy trong một phòng khám thú y, đang tiêm thuốc cho một con mèo vàng run cầm cập.

Con mèo ấy vừa sợ vừa run, nhưng miệng vẫn không ngừng gặm que pate điển hình của kiểu nhát gan, hoảng loạn nhưng không nhịn được đói.

Lễ tân phòng khám thấy anh là gương mặt lạ, lịch sự hỏi anh có cần giúp gì không.

Phó Yêu Kim trầm mặc một hồi, rồi móc trong túi ra một con chim sẻ bị gãy chân: “Con này, chỗ các cô trị được không?”

Đến lượt cô lễ tân trầm mặc.

“Bọn em chủ yếu điều trị cho chó mèo…”

Câu nói còn chưa hết, thì bị một giọng nói êm dịu từ phòng khám cắt ngang: “Để tôi xem thử.”

Phó Yêu Kim ngước lên, thấy một Omega đang từ từ đi ra, bước chân hơi cà nhắc, nhìn qua là biết không được tự nhiên. Những người đang đưa thú cưng tới khám xung quanh đều bất giác liếc nhìn xuống chân cậu, nhưng Omega vẫn mỉm cười dịu dàng, nhẹ tay nhận lấy con chim sẻ từ tay anh, rồi ôm về phòng làm việc.

Sau khi chụp chiếu và xử lý tiểu phẫu, chim sẻ được bó bột một chân bằng nẹp thạch cao mini, uống vài ngụm nước, ăn mấy con sâu lôi từ miệng chuột hamster bên cạnh rồi nhanh chóng tỉnh táo lại.

Toàn thân con chim tràn trề sức sống, trong l*иg líu lo la hét om sòm.

Quá ồn, còn ồn hơn cả tiếng Lục Ly cười. Phó Yêu Kim muốn mở miệng nói chuyện với Omega mấy lần mà đều bị tiếng chim át mất, anh cáu tới mức trừng mắt một cái con chim lập tức ngậm mỏ im bặt.

“Cảm ơn cậu.” Phó Yêu Kim nói: "Người tốt sẽ được báo đáp.”

Omega có vẻ đã lâu lắm rồi không nghe ai cảm ơn theo kiểu cũ kỹ thế này, liền bật cười, lễ phép đáp: “Không sao đâu ạ, chuyện nhỏ thôi.”

“Chân cậu, có thể chữa khỏi đấy.” Phó Yêu Kim nhìn xuống chân đối phương, chậm rãi nói.

Omega ngẩn người: “Chuyện đó tôi hỏi nhiều bác sĩ rồi, ai cũng khuyên nên điều trị bảo tồn…”

“Nếu cậu muốn mổ, tôi có thể giới thiệu bác sĩ chuyên khoa xương khớp bên bệnh viện lớn ở thủ đô.”

“Không cần, không cần đâu ạ…”

“Có cần thì cứ liên hệ tôi.” Phó Yêu Kim không để ý đến sự từ chối, vẫn nói ra điều mình muốn, rồi móc ra danh thϊếp được in vội tại tiệm in tối hôm qua. Dưới dòng chữ: Giảng viên khoa nghệ thuật, Đại học D, chẳng hiểu sao nhìn lại giống lừa đảo cao cấp.



Sau một đêm nghỉ lại trong phòng siêu cao cấp, hướng sông, sáng hôm sau Phó Yêu Kim liền lên đường trở về thủ đô.

Và đúng lúc anh vừa đặt chân đến ga, điện thoại liền réo vang người gọi không ai khác, chính là cái kẻ vừa nhắc đã thấy, Lục Ly.

Cảm giác chuẩn xác đến mức như có ai gắn chip định vị trên người mình, Phó Yêu Kim vừa bắt máy đã lạnh lùng hỏi: “Có phải anh lén gắn thiết bị định vị lên người tôi rồi không?”

“Hử?” Lục Ly phát ra một tiếng ngạc nhiên vô tội: "Anh về rồi à?”

“Vừa xuống khỏi tàu.”

“Vậy thì trùng hợp thật đấy, nhưng để nói trước nha tôi không hề dùng đạo cụ hệ thống, cũng chưa từng đυ.ng đến quyền hạn quản lý. Có thể trùng hợp như thế, chứng tỏ lòng chúng ta có nhau thôi.”

Phó Yêu Kim giờ đã miễn dịch hoàn toàn với mấy lời lả lơi kiểu này của hắn. Chủ yếu là vì anh cảm giác tên này cũng chẳng thật lòng gì cho cam, chẳng qua chỉ là mồm thối quen miệng.

Nếu như trước khi biết anh là quản lý viên, Lục Ly thực sự có thể là kiểu vừa gặp đã động lòng, muốn nếm thử một lần cho biết. Nhưng giờ thì khác.

Một bên là “Phó giáo sư” một linh hồn sao chép từ bug thế giới, không ràng buộc gì, yêu đương ngắn hạn càng không cần chịu trách nhiệm. Một bên là nhân viên Cục Quản lý thế giới như anh mà Lục Ly còn từng tuyên bố rõ ràng, hắn là thỏ đen bụng dạ xấu xa, không bao giờ ăn cỏ gần hang.