“Chào bác sĩ Triệu.” Phó Yêu Kim đáp lại.
Hai người chẳng có gì để nói nhiều, chỉ là kiểu quan hệ xã giao từng gặp vài lần, lúng túng đến mức ngồi gần nhau cũng chỉ biết cười gượng. Sau vài câu khách sáo, Triệu Diên đã quay sang giường bên cạnh hỏi thăm bệnh tình bệnh nhân.
Phó Yêu Kim thì lặng lẽ nhìn nghiêng gương mặt anh ta, chú ý đến quầng thâm rõ rệt bên dưới cặp kính dấu hiệu điển hình của một người kiệt sức vì công việc.
Đến trưa, khi Phó Yêu Kim chuẩn bị rời đi, vừa ra đến thang máy thì tình cờ gặp Triệu Diên cũng đang xuống căn-tin ăn trưa. Hai người cùng đứng trong thang máy, Triệu Diên đẩy kính một cái, tranh thủ lén nhìn sang Phó Yêu Kim, ai ngờ bị đối phương bắt quả tang ngay tại trận.
“…” Triệu Diên xấu hổ ho nhẹ một tiếng, thu ánh mắt về, nói: “Phó giáo sư, dạo này tôi bận quá, mấy hôm rồi không gặp Tiểu Mộc… Thầy có gặp em ấy không? Dạo này em ấy ổn chứ?”
“Cậu ta vẫn ổn.” Phó Yêu Kim thật ra rất tò mò, với những dấu hiệu kỳ lạ rõ rành rành trên người Thượng Mộc, Triệu Diên rốt cuộc có nhận ra hay không? Mà nếu có, thì anh ta lấy lý do gì để thuyết phục bản thân rằng người yêu mình vẫn là một Omega đơn thuần và thiện lương?
Nhưng khi nghe thấy Triệu Diên dùng chất giọng khô khốc ấy để hỏi thăm Thượng Mộc, Phó Yêu Kim bỗng hiểu ra một điều, có lẽ trong sâu thẳm, Triệu Diên biết rõ Thượng Mộc đã phản bội. Biết rõ người yêu không còn chung thủy, nhưng anh ta vẫn lựa chọn tha thứ, lựa chọn tự bịt mắt bịt tai, quy hết mọi lỗi lầm cho bản thân rằng vì công việc quá bận, không thể bên người yêu, không đủ quan tâm nên người kia mới thay lòng.
Tóm lại, bị PUA rồi.
Thế thì phiền to rồi đấy.
Bởi không ai có thể đánh thức một người giả vờ ngủ say.
Triệu Diên không phải là không tin những bằng chứng Thượng Mộc phản bội bày ngay trước mắt. Anh ta biết mười mươi tất cả đều là thật. Nhưng anh ta lựa chọn làm như không thấy.
Anh ta không muốn buông tay mối tình đầu của mình, vẫn ngây ngô tin rằng, chỉ cần vượt qua giai đoạn bận rộn này, sau này có nhiều thời gian hơn để bầu bạn với Thượng Mộc, người yêu sẽ tự động ngoan ngoãn quay về bên mình, trở lại khoảng thời gian yêu đương ngọt ngào ngày xưa.
…
Phó Yêu Kim vừa ngồi vào xe, vừa cân nhắc nên kiếm ai đó có trình độ trừ tà phản-PUA cao tay để gột rửa đầu óc cho Triệu Diên, thì điện thoại đột ngột sáng màn hình. Hai chữ “Lục Ly” to tổ bố hiện lên chói cả mắt, lấp lánh như đèn led đuổi.
“…” Anh bắt đầu thấy nhức đầu.
Vì đại cục hòa thuận lâu dài nơi công sở, Phó Yêu Kim vẫn bấm nút nghe máy: “Lục Ly.”
“Chào buổi trưa~” Giọng cười tủm tỉm từ đầu dây bên kia truyền tới: "Đang làm gì đấy?”
Từ sau lần hai người nói chuyện thẳng thắn hôm đó, Lục Ly chính thức mất hết liêm sỉ. Mỗi ngày gọi điện nhắn tin đúng giờ như thành thói quen, y như một bản “Tin nhanh thành phố” phát vào giờ nghỉ trưa và lúc tan ca. Đến mức cả văn phòng đều mặc định là Phó giáo sư đang trong một mối quan hệ nóng bỏng với một đối tượng siêu dính người.
“Vừa mới đi gặp Triệu Diên.” Phó Yêu Kim tự nhủ đã dạy người ta phải giao tiếp nhiều hơn giữa đồng nghiệp với nhau thì bản thân cũng nên làm gương: "Anh ta có chấp niệm với mối tình đầu rất nặng, mà lại bị Thượng Mộc PUA tới mức không còn cứu nổi… Tôi thấy rất phiền.”
Vừa nói xong, Phó Yêu Kim bỗng giật mình nhận ra khẩu khí của mình sao lại giống như đang thảo luận và cầu viện vậy? Kiểu giọng điệu đó trước nay chưa từng xuất hiện trong vô số nhiệm vụ anh từng thực hiện.
Trong một thế giới nhỏ, chỉ có thể có một quản lý viên chính thức. Anh từ trước đến nay luôn là kiểu làm việc một mình, gặp vấn đề thì tự xử lý, gặp chuyện hay cũng chẳng có ai để chia sẻ.
Nhưng bây giờ thì khác. Anh có một đồng minh. Dù đồng minh này hay gây chuyện, nhưng ít ra cũng là người mình hiểu rõ từ đầu tới chân.
Cảm giác rất lạ, nhưng cũng không tệ, chỉ cần đối phương đừng cười như con chồn đang tính đi chúc Tết gà trống là được.
Phó Yêu Kim lặng im nghe Lục Ly cười đến gần nửa phút, cuối cùng không chịu nổi nữa, định cúp máy luôn. Nhưng Lục Ly như thể đoán được chính xác anh đang nghĩ gì, nhanh tay cướp lời: “Đợi đã, đừng cúp vội.”
“Nói lẹ đi.”
“Tôi tò mò thật sự nè.” Giọng Lục Ly nghe có vẻ đang nằm dài trên sofa ở nhà, xung quanh rất yên tĩnh, chỉ nghe được tiếng quần áo sột soạt khi hắn đổi tư thế: "Triệu Diên đó, kiếp trước rốt cuộc là thế nào? Nếu không có Thượng Mộc chen vào, thì anh ta ở bên ai?”
Nếu như Lục Ly là thực tập sinh dưới trướng mình, chỉ riêng cái câu hỏi đó thôi Phó Yêu Kim đã đủ lý do mắng cho hắn xuất vía.
Cái thể loại người làm nhiệm vụ mà không thèm đọc background, không khác gì đi thi mà không mang bút. Thi trắng tay tới thế giới nhỏ luôn đấy à?
Không giống với năm bạn trai còn lại, Triệu Diên là người mà Thượng Mộc luôn khao khát trước khi chết ở kiếp trước, một Alpha mà cậu ta nuối tiếc cả đời. Sau khi kết hôn, cậu ta thường xuyên đem Triệu Diên ra so sánh với chồng mình, rồi từ đó càng thêm oán giận số phận trớ trêu.
Ở trạng thái lý tưởng nhất, nếu Thượng Mộc được kết hôn với Triệu Diên sau khi trọng sinh, cậu ta sẽ cảm thấy viên mãn trọn đời sống không hối tiếc, chết cũng cam lòng. Vậy nên cho dù có là quản lý viên vô trách nhiệm đến đâu, trước khi xuống thế giới này cũng nên ít nhất tìm hiểu qua một chút tiểu sử của Triệu Diên chứ?
“Kiếp trước, Triệu Diên không vào bệnh viện công ở thủ đô.” Phó Yêu Kim bình tĩnh kể lại, đã bị Lục Ly hành cho mềm tính hẳn ra: "Mà được tuyển về bệnh viện Nhân dân ở thủ phủ quê nhà. Một đêm mưa tan ca về nhà, tình cờ gặp một Omega xui rủi rớt xuống miệng cống bị gãy chân. Triệu Diên không màng mưa gió, vớt người lên quăng vào ghế sau xe, chở thẳng về khoa mình làm việc, thức trắng đêm cấp cứu.”