“Anh thì không để ý mấy chuyện đó.” Lục Ly nói một cách Peace & Love: "Beta hay Omega gì cũng được, thậm chí nếu đặc biệt thích, kể cả Alpha cũng không sao.”
Nụ cười của Phó Yêu Kim càng sâu, trong khi Thượng Mộc tức đến phát run. Nhìn thì có vẻ Lục Ly đang đứng giữa, nói lời trung lập, nhưng thật ra rõ ràng đang ngầm thiên vị Phó Yêu Kim nhất là hắn vẫn chưa hề gạt tay anh ra, mặc cho anh vẫn đang nhẹ nhàng vuốt eo hắn.
Sao có thể như vậy?!
Chuyện Phó Yêu Kim đeo đồng hồ của Lục Ly trong video là thật à?!
Rốt cuộc Phó Yêu Kim với Lục Ly đã dây dưa từ khi nào? Hoàn toàn không có dấu hiệu gì trước đó cơ mà?
… Không, không đúng, không hẳn là không có. Cái đêm kỷ niệm công ty, Lục Ly đột ngột bỏ lại cậu ta rồi chạy đến nhà Phó Yêu Kim… Khi đó đã thấy kỳ quặc rồi! Chỉ là Thượng Mộc chưa bao giờ nghĩ theo hướng đó, nên giờ mới bị đánh úp đau như thế.
Dù gì Phó Yêu Kim cũng là một Beta, mà còn là kiểu Beta chẳng có tí khí chất Omega nào, ngoại hình ngược lại giống Alpha. Ai mà ngờ được Lục Ly lại chuộng kiểu đó.
Nhưng vẫn còn cơ hội! Thượng Mộc tăng tốc vận hành não bộ.
Người ta nói tiền của đàn ông nằm ở đâu, thì lòng cũng nằm ở đó. Lục Ly đã bỏ ra ngần ấy tiền cho cậu ta, chẳng lẽ hoàn toàn không có chút tình cảm nào sao?
… Nhất định là do Phó Yêu Kim giở trò! Nhất định là anh ta dụ dỗ Lục Ly!
Thượng Mộc bắt đầu nhớ lại lần đầu có ấn tượng sâu sắc với Phó Yêu Kim, chính là lúc bắt đầu quen biết Lục Ly. Trước đó làm hàng xóm hai năm trời, Phó Yêu Kim gần như chẳng nói với cậu ta câu nào, vậy mà mấy tháng nay, quan hệ bỗng trở nên thân thiết.
Ra là như vậy… Cậu ta bừng tỉnh đại ngộ.
Thì ra cái gọi là “thân thiện” chỉ là cái cớ. Phó Yêu Kim tiếp cận cậu ta, chỉ để dùng cậu ta làm cầu nối tới Lục Ly!
Nghĩ đến việc mình còn từng xem Phó Yêu Kim là một đối tượng tiềm năng để “chiếm hữu”, Thượng Mộc liền thấy một luồng tức giận bị phản bội dâng trào tận óc.
“Lục Ly, tôi đói rồi.” Đúng lúc này, Phó Yêu Kim thản nhiên lên tiếng: "Không phải anh nói muốn đưa tôi đi ăn à? Giờ cũng gần tới rồi đấy, mình đi thôi.”
Thấy Lục Ly định đứng dậy thật, Thượng Mộc mặt dày chen vào ngay: “Hai người định đi đâu ăn vậy? Cho em đi chung với, em bao!”
Phó Yêu Kim sợ nhất là tên Lục Ly rảnh rỗi phát bệnh, lại "Ừm" một tiếng là đồng ý thật, nên vội vàng chen lời: “Xin lỗi Thượng Mộc, lần này e là không tiện lắm. Hẹn lần sau nhé.”
Thượng Mộc đợi một lúc cũng không thấy Lục Ly hé răng nửa lời, trong lòng ấm ức muốn chết, đành ngượng ngùng cười, nói: “Vậy... em không làm phiền nữa, sau liên lạc lại.”
...
Cuối cùng cũng tiễn được Thượng Mộc người cứ đi ba bước quay đầu một cái, luyến tiếc chẳng muốn rời cánh cửa vừa khép lại, Lục Ly lập tức ôm bụng bật cười ha hả, nước mắt thiếu điều chảy ra, nằm bò trên sofa, cả người run lên vì vui sướиɠ.
172 cũng lén lút từ phòng khách bước ra, giơ ngón cái lia lịa về phía Phó Yêu Kim: “Ghê gớm thật đấy anh Phó, sống động như thật!”
“Đừng có làm phiền.” Phó Yêu Kim trở lại giọng điệu lạnh nhạt như thường ngày, liếc sang Lục Ly: “Vui chưa, Lục Ly?”
“Vui rồi, vui chết được!” Lục Ly vẫn không nhịn nổi, cười như đứa trẻ trúng xổ số: "Trò này vui quá đi mất.”
Cái vui ở đây, thật ra chẳng liên quan mấy đến Thượng Mộc, mà nằm hết ở Phó Yêu Kim một người vốn không thích tán tỉnh, càng không giỏi ngọt ngào lả lơi, vậy mà hôm nay lại cố làm ra vẻ như cái ly sứ nhỏ đựng trà nóng, gắng gượng nói mấy câu vừa nịnh vừa ngọt, đúng là quá buồn cười.
Trên eo Lục Ly vẫn còn phảng phất hơi ấm từ lòng bàn tay Phó Yêu Kim, như được là ủ ấm qua.
Phó Yêu Kim cảm thấy thái dương bắt đầu giật giật, bực bội đến mức phải dùng khẩu khí nửa ra lệnh: “Cười đủ rồi thì ngoan một chút, đừng gây phiền phức cho tôi nữa.”
Nghe được dỗ ngọt, Lục Ly xưa nay vẫn dễ dạy, cười tít mắt: “Rồi rồi, anh yên tâm. Tôi hứa sẽ không đưa cho Thượng Mộc thêm đồng nào. Có kế hoạch gì cứ nói với tôi, đảm bảo phối hợp toàn lực.”
Phó Yêu Kim chẳng dám tin mấy lời “phối hợp toàn lực” kia của hắn. Anh chỉ mong vị đại gia này cứ ngoan ngoãn đóng vai bá tổng ngồi mát ăn bát vàng, cách xa đám trọng sinh thì mọi chuyện êm đẹp.
Nhưng nói gì thì nói, tuyến nhiệm vụ với nhà tài trợ số 7 cũng đã thành công gạch bỏ. Bây giờ chỉ còn lại tên số 6 – mối tình đầu cứng đầu khó gặm nhất.
…
Vài ngày sau, nhân dịp cuối tuần, Phó Yêu Kim tranh thủ đến chỗ làm việc của mối tình đầu số 6. Người từng là ánh trăng trắng giờ đã hóa thành vết muỗi đốt ấy, hiện đang làm bác sĩ lâm sàng, công việc bận rộn đến mức gần như dọn nhà vào bệnh viện. Vì vậy, anh ta vẫn luôn cảm thấy áy náy vì không thể ở bên Thượng Mộc nhiều hơn.
Nói cho cùng, lần này cũng nhờ vào “ân huệ từ địa ngục”, lãnh đạo Nhất Chi Hoa tuổi xế chiều mà còn phong độ ngút trời, trong lúc đi cầu thang không cẩn thận trượt một cái gãy luôn chân, giờ đang nằm bất động trong bệnh viện. Mà trùng hợp thay, mối tình đầu A lại chính là bác sĩ điều trị chính. Nhờ vậy Phó Yêu Kim mới có cơ hội đường đường chính chính vào phòng bệnh, tiếp cận đối phương ở cự ly gần.
Dĩ nhiên, dùng từ “nhờ vào” thì có hơi ác khẩu, nên để chuộc lại chút xíu xiu cảm giác tội lỗi, khi đến thăm lãnh đạo Nhất Chi Hoa, Phó Yêu Kim đã đặc biệt mua một bó hoa hồng to tướng đủ màu đủ loại, bày quanh giường bệnh thành một vườn xuân muôn sắc rực rỡ.
Mối tình đầu A đã từng gặp Phó Yêu Kim vài lần, nên vẫn còn chút ấn tượng. Lúc đi khám phòng bệnh thấy anh thì giật mình chào hỏi: “Phó giáo sư?”