Phó Yêu Kim không nói gì.
Thượng Mộc nặn ra một nụ cười gượng gạo, nói tiếp: “Tôi có chút chuyện cần tìm anh ấy. Tiện cho tôi vào trong không?”
Hai người một trong một ngoài đứng đối mặt ở cửa, giằng co chừng ba giây, cuối cùng Phó Yêu Kim lặng lẽ nghiêng người nhường đường.
Thượng Mộc hít sâu một hơi, mím chặt môi bước nhanh vào nhà.
Quả nhiên, trong phòng khách, Lục Ly đang nghiêng người ngồi trên sofa, một tay chống cằm, mắt nhìn điện thoại. Thấy Thượng Mộc bước vào, hắn cũng chỉ hơi nâng mắt, thản nhiên liếc nhìn, rồi lại cúi đầu tiếp tục gõ chữ.
Phải đến khi trả lời tin nhắn xong, Lục Ly mới chậm rãi thu điện thoại lại: “Thượng Mộc? Tìm tôi có việc gì?”
“Anh Lục Ly...” Thượng Mộc dừng lại, như đang tự điều chỉnh tâm trạng, đem những suy nghĩ tiêu cực đè xuống tận đáy lòng, rồi nặn ra nụ cười mà bản thân đã luyện trước gương vô số lần nụ cười được cho là dễ khiến người ta yêu thích nhất.
“Lần trước anh nói trong điện thoại, em đều nghe vào rồi… Em hiểu ý anh. Sau này sẽ đặt mình đúng vị trí. Nhưng mà, em vẫn hy vọng mối quan hệ của chúng ta đừng vì chuyện đó mà trở nên xa cách. Anh Lục Ly, trong lòng em thật sự luôn coi anh như anh trai, là người vô cùng vô cùng quan trọng.”
Lời tỏ bày như thế, Lục Ly nghe đến chai cả lỗ tai. Thượng Mộc diễn chiêu “trà xanh” này lâu đến nỗi hắn có thể đọc hộ cả lời thoại.
Nói đến kỹ năng yêu đương, đừng nhìn 172 lú lú lẫn lẫn, làm nhiệm vụ thì ngáo ngơ, nhưng chỉ cần hắn bật chế độ yêu đương thì đúng là vô địch thiên hạ kỹ năng thả thính chồng chất, chiêu trò đủ kiểu, chưa từng thua trận nào.
Phải biết, chính là nhờ mấy năm trước hắn ngồi vắt óc ra đủ loại mưu kế, tự bỏ điểm công tích lặn vào hệ thống đổi đạo cụ, mới có thể giúp Thượng Mộc nhẹ nhàng “đu dây” giữa sáu tên Alpha.
Ai mà ngờ được, bị ảnh hưởng suốt hơn hai năm trời, Thượng Mộc vậy mà chẳng học nổi nổi một mẩu kỹ năng "mê người" của 172, hoặc nói chính xác hơn là chỉ học được một chút lớp vỏ “trà xanh” bên ngoài. Vừa tách khỏi 172, trình độ thả thính của cậu ta lập tức quay về cấp mẫu giáo. Trong sáu tên bạn trai, trừ số 2 là sinh viên chưa bước chân vào xã hội và số 6 là mối tình đầu trung thành đến mức mù quáng, thì mấy người còn lại đều dễ dàng xoay cậu ta trong lòng bàn tay.
Mà đúng lúc đó, lại có Lục Ly xuất hiện như một đầu heo đưa đầu chịu chém, khiến Thượng Mộc tưởng nhầm bản thân vẫn mê người như ngày nào, thậm chí còn vượt bậc. Cậu ta tự đắc cho rằng tất cả những gì mình có được sau khi trọng sinh đều nhờ vào thực lực bản thân. Thế là càng có lý do để khẳng định bản hợp đồng đã ký với 172 chính là “điều khoản ác ma”, cậu ta hoàn toàn có quyền quỵt.
“Biết rồi.” Lục Ly mỉm cười nói.
Thượng Mộc cũng cười theo, nụ cười e thẹn đầy ngụ ý: “Anh Lục Ly...”
“Lục Ly.” Một giọng lạnh lẽo đột ngột cắt ngang những lời tiếp theo cậu ta định nói.
Thượng Mộc quay đầu nhìn lại, thấy Phó Yêu Kim chậm rãi bước về phía mình.
Vừa mới được Lục Ly tỏ ra ôn hòa như thường, tâm trạng Thượng Mộc đã dịu lại nhiều, không còn căng thẳng như khi vừa vào cửa. Nghe Phó Yêu Kim cất lời, cậu ta giống như chợt nhớ ra điều gì đó, dò hỏi: “Phó lão sư, em không biết anh với anh Lục Ly thân thiết như vậy... Trước em còn lo hai người đánh nhau cơ.”
Khi Phó Yêu Kim bước lướt qua Thượng Mộc, anh bất ngờ nghiêng đầu, nhếch môi cười nhẹ, nụ cười thoáng qua nhưng chứa đựng thứ gì đó sâu không lường được.
Thượng Mộc còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy Phó Yêu Kim đi đến bên Lục Ly, nghiêng người ngồi nửa lên tay vịn ghế sofa cạnh hắn. Sau đó, anh đưa tay phải lên nhẹ nhàng mà quen thuộc vòng qua vai Lục Ly.
Không chỉ Thượng Mộc ngẩn người trợn mắt, ngay cả Lục Ly cũng giật mình. Cảm giác nhiệt độ từ lòng bàn tay Phó Yêu Kim xuyên qua lớp áo truyền đến khiến hắn không khỏi sững lại.
“Lạ ghê.” Phó Yêu Kim nhẹ giọng nghiêng về phía hắn, chất giọng dịu như sữa nóng, mang theo hương thơm mơ hồ và ấm áp, gần như thì thầm bên tai hắn: “Tôi biết anh với Thượng Mộc thân nhau... nhưng không ngờ lại thân đến thế?”
Lục Ly ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Phó Yêu Kim. Trong đáy mắt hắn là sự kinh ngạc, hoang mang, rồi đột nhiên như vỡ ra, nhanh chóng biến thành hứng thú và phấn khích lộ liễu.
Sao không nói sớm! Thú vị đến mức này cơ mà?!
Nhìn thấy Lục Ly dần hưng phấn, biểu cảm như thể sắp hét "trời ơi, sao chuyện hay thế lại để tôi chứng kiến!", Phó Yêu Kim lập tức bắt đầu hoài nghi liệu đây có phải là một nước cờ tệ hại nhất đời anh không.
Nhưng đây là cách hiệu quả nhất để kích hoạt hứng thú làm nhiệm vụ của Lục Ly, đồng thời cũng có thể đánh mạnh vào tâm lý Thượng Mộc.
Để Thượng Mộc thấy rõ con cá vàng mà cậu ta khao khát nhất trong cái hồ của mình, đã bị một con cá “chẳng đáng chú ý” khác trong ao tát đi mất, thử xem cái đầu óc chuyên tô hồng thế giới kia của cậu ta còn đẹp đẽ được bao lâu.
Không ngoài dự đoán, khi bàn tay Phó Yêu Kim từ vai trượt xuống ngang eo Lục Ly, Thượng Mộc mặt mày lập tức xanh mét, gần như nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Hai người… là quan hệ gì?”
“Còn là quan hệ gì nữa?” Phó Yêu Kim cười như thể vô cùng thân thiết, lại quay sang Lục Ly: "Thượng Mộc, cậu đừng hiểu lầm. Tôi là Beta, đâu phải Omega làm sao có thể có quan hệ vượt mức bạn bè với Lục Ly được, đúng không?”
Thượng Mộc nghẹn họng, đặc biệt là khi thấy Lục Ly cười đến mức suýt bung cả khóe miệng ra vì vui.
“Phải rồi.” Thượng Mộc cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, hốc mắt như muốn đỏ lên vì tức: "Alpha bình thường sẽ yêu đương với Omega, đâu có ai chọn Beta đâu... anh Lục Ly, đúng không?”
“Ồ?” Phó Yêu Kim cố tình nâng giọng nhẹ như câu móc câu.