“Phải rồi!” 172 đột nhiên bừng tỉnh, “Anh Lục là người của Diệt Thế bộ mà! Bộ này người ít quá, em chưa từng đυ.ng tới nên không để ý… Thế này thì mình đâu cần lo nữa!”
“Anh” luôn rồi hả?
“Đúng vậy, gặp được tôi xem như các cậu may mắn.” Lục Ly cười tít mắt, “Tôi hiện đang dùng thân phận ‘chủ tịch tập đoàn’ do hệ thống gán ngẫu nhiên, tôi cũng khá thích thân phận này, không vội rút lui đâu. Mọi người cứ coi như nghỉ phép ở thế giới này là được.”
“Anh Lục, anh đúng là anh trai ruột của em.” 172 mặt dày cười nịnh như đứa trẻ.
Lục Ly nhìn sang, hỏi: “Nói đi, tôi dùng ‘giá trị nhàm chán’, Phó Yêu Kim là ‘giá trị tuyệt vọng’, còn cậu thì sao? Ban đầu cậu định dùng cách gì?”
172 vội vàng trình bày quy trình, thiết lập thỏa thuận miệng với Thượng Mộc, giúp hoàn thành ước nguyện, sau đó khi đạt mức độ hài lòng nhất định, Thượng Mộc sẽ tự giác giữ lời mà rời thế giới.
“Phương án của cậu mới là ảo tưởng nhất.” Lục Ly chân thành cảm thán.
172: “…”
“Giải pháp lý tưởng hóa quá mức, khả năng thành công gần như bằng 0.” Lục Ly nghiêng đầu, “Nhưng nói thật, chỉ có cách của cậu là phù hợp hoàn toàn với tiêu chuẩn ‘nhân đạo chủ nghĩa’ của Cục Quản lý Thế giới. Cậu là tiểu thiên sứ, còn tôi với Phó Yêu Kim chỉ là hai tên ác quỷ lừa người rớt xuống địa ngục.”
Nói xong, hắn còn đưa tay ngắt một cánh hoa từ bó hoa đã tặng, như một con ác quỷ thích phá hủy cái đẹp.
Bên cạnh, Phó Yêu Kim trầm mặc rất lâu, dường như đang cân nhắc mọi mặt. Nhưng cuối cùng, anh vẫn cố chấp lắc đầu: “Diệt Thế có thể thất bại. Mà kể cả không, biện pháp ấy vẫn sẽ mang lại phản ứng phụ cho người thực hiện. Nếu không tới mức đường cùng, tôi không khuyến khích dùng. Lục Ly, tôi vẫn hy vọng anh có thể hợp tác với tôi, dùng phương án giá trị tuyệt vọng.”
“Cái này thì anh khỏi lo.” Lục Ly giơ tay, “Tôi đến giờ chưa thất bại lần nào. Mà kể cả có phản ứng phụ, tôi cũng không để tâm.”
“Nhưng tôi để tâm.” Phó Yêu Kim đáp lại, gần như không chần chừ.
“…”
Lục Ly rõ ràng sững người một chút. Hắn quay sang nhìn Phó Yêu Kim, chớp mắt chậm rãi.
Trong khoảng lặng kỳ dị ấy, 172 vội bịt miệng mình lại, giả vờ bản thân chưa từng tồn tại.
Sau một hồi im lặng kéo dài, Lục Ly bỗng cao giọng tuyên bố: “Tôi thật sự không thích yêu đương công sở.”
“Ai thèm yêu đương công sở với anh?” Phó Yêu Kim cau mày, vẻ mặt ghét bỏ hiện rõ trên mặt.
Anh bất đắc dĩ hắng giọng, định kết thúc buổi “hội nghị ba bên” hôm nay cho tử tế một chút: “Tóm lại, mọi người đều là đồng nghiệp, hôm nay cũng đã nói rõ ràng với nhau rồi. Sau này đừng kéo chân nhau nữa, có gì thì giao lưu chia sẻ nhiều hơn… Lục Ly, anh lại không nghe tôi nói!”
Chỉ cần Phó Yêu Kim vừa mở miệng là giọng điệu công chức, thì Lục Ly đảm bảo một giây sau lập tức mất tập trung.
Mới chỉ tiếp xúc ngắn ngủi thôi, Phó Yêu Kim đã có thể nhìn ra được bản chất của người này tính cách lười nhác, không thích bị ràng buộc, lại bởi vì trong tay có sức mạnh tuyệt đối nên làm việc toàn dựa theo sở thích, căn bản không thể dùng lý lẽ để lay động.
Hiện giờ, Lục Ly còn đang mềm oặt như không xương, nằm rúc trong sofa, trên mặt viết rõ ba chữ “chán muốn chết”. Bắt người như thế nghiêm túc làm nhiệm vụ chẳng khác gì đòi sao trên trời, nhìn qua một cái là biết kiểu người về sau chuyên gây chuyện, rảnh rỗi kiếm trò vui.
Đã sớm nghe đồn rằng Diệt Thế bộ toàn là một đám quái vật khó quản lý, hôm nay xem ra quả không sai.
Mấu chốt là, anh còn không thể mắng hắn được.
Người ta là nhân sự bên Diệt Thế bộ lỡ như phương án của anh cũng thất bại, cuối cùng vẫn phải chạy đến cầu cứu Lục Ly. Phải biết rằng, ở Cục Quản lý Thế giới, có một mối quen biết bên Diệt Thế bộ là ước mơ của biết bao quản lý viên vắt sức bò lăn ngoài tiểu thế giới.
Phó Yêu Kim đành hít sâu một hơi, kiên nhẫn thương lượng: “Lục Ly, nếu anh thấy chán, hay là báo lại với Bộ Ứng Cứu là do tôi phụ trách ở đây, anh cứ về nghỉ ngơi.”
“Không muốn.” Lục Ly từ chối không cần suy nghĩ, gác chân chữ ngũ, rất tự nhiên vừa nói vừa bóc nho rửa sẵn trên bàn trà nhét vào miệng, “Cục Quản lý nhàm chán thấy mồ, vẫn là thế giới loài người vui hơn. Nói rồi mà, thân phận chủ tịch lần này tôi rất ưng, bình thường toàn random trúng mấy loại gì mà dân lưu lạc thời loạn, lính viễn chinh vũ trụ, hoàng đế mất nước… mệt bỏ xừ. Cho tôi tận hưởng chút đời sống yên bình của tổng tài bá đạo đi không được à?”
Không thì… gϊếŧ hắn rồi chôn luôn dưới tầng hầm là xong. Phó Yêu Kim thầm nghĩ vậy.
Ngay lúc bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở, một tràng tiếng gõ cửa bỗng phá tan cục diện.
172 đang thu mình trong góc liền bật dậy như lò xo, rất hiểu chuyện mà tự động chạy đi mở cửa.
Thế nhưng khi nhìn qua mắt mèo thấy gương mặt người đứng ngoài, hắn lập tức hoảng hồn, chưa kịp mở miệng đã “vèo” một phát trốn luôn vào phòng khách dành cho khách nghỉ.
“Thượng Mộc tới rồi.”
Thượng Mộc tới?! Cậu ta tới làm gì?
Phó Yêu Kim cau mày mở cửa, liền thấy Thượng Mộc đang đứng đó với vẻ mặt có chút căng thẳng, hai tay siết nhẹ lại, ánh mắt ban đầu dừng trên mặt anh, sau đó thì rõ ràng nhìn lướt vào bên trong như đang thăm dò.
“Phó giáo sư, cái đó…”
Cậu ta bỗng khựng lại, như thể phát hiện ra điều gì. Giọng vốn khàn khàn bỗng nén xuống, lộ ra cả một chút phẫn nộ: “Lục đổng có phải đang ở nhà anh không?”
… Cảm giác này sao giống bắt gian tại trận thế?
Phó Yêu Kim cụp mắt xuống, vừa hay nhìn thấy đôi giày da cừu nhỏ cao cấp của Lục Ly để ngay trước kệ giày ở cửa mới tinh sáng bóng, gần như không có vết đi lại, thậm chí mang ra cửa hàng còn bán được như mới.
“Lúc nãy tôi thấy xe anh ấy dưới tầng.” Thượng Mộc nói, “Nhưng lại không thấy người đâu, nên tôi đoán có thể anh ấy lên nhà anh.”