“...” Hóa ra trong lòng Lục Ly, hình tượng trước đây của anh lại thảm hại tới thế. Nhưng mà, nghĩ kỹ lại, trong đầu anh cũng không mấy khi có hình ảnh đẹp đẽ về Lục Ly, vậy tính ra cũng công bằng.
Phó Yêu Kim giữ được bình tĩnh: “Nghe giọng điệu của anh, thất vọng lắm nhỉ.”
“Phải rồi, tôi ghét yêu đương nơi công sở.” Lục Ly thở dài tỏ vẻ u buồn.
“...” Tâm lý anh đúng là phong phú không tưởng.
“Tôi còn tưởng mình gặp được một người phàm vô cùng đáng yêu, ai ngờ lại là một lão quái vật thuộc Cục, sống chắc cũng mấy nghìn tuổi rồi…” Lục Ly lại thở dài lần nữa: “Haizz, đúng là tôi không có số.”
Phó Yêu Kim nén nhịn, nhưng cuối cùng vẫn không chịu nổi: “Mấy nghìn tuổi gì chứ? Tôi mới 165 thôi.”
Lục Ly ngạc nhiên “ồ” một tiếng: “Thế thì đúng là còn nhỏ thật.”
“Anh Phó, anh còn trẻ thế ạ?” 172 lập tức ló đầu ra từ góc, vẻ mặt kinh ngạc, “Em đã 391 tuổi rồi đó.”
Phó Yêu Kim: “…”
“Đủ rồi.” Anh biết, chỉ cần mình không chủ động nghiêm túc, ba người ở đây sẽ không ai nói chuyện đứng đắn.
Phó Yêu Kim chỉnh sắc mặt, nói thẳng vào vấn đề: “Lục Ly, nói thật đi anh đến đây cũng là để xử lý tiểu thế giới bug do người trọng sinh gây ra đúng không? Vậy anh giải thích hộ tôi xem, tại sao lại cho Thượng Mộc nhiều tiền như thế?”
“Để làm nhiệm vụ chứ sao.” Lục Ly đáp tỉnh rụi, “Chẳng phải bây giờ quản lý viên đều phải giữ đúng tinh thần nhân đạo chủ nghĩa à? Không được tàn nhẫn vô cảm với người trọng sinh ngoài ý muốn. Mà chấp niệm của cậu ta ấy mà, nói trắng ra chính là kiếp trước khổ quá, kiếp này chỉ muốn sống cho đã đời.”
“Nhưng nhiệm vụ cuối cùng của chúng ta là khiến cậu ta chủ động buông bỏ, chọn rời khỏi thế giới, đi đầu thai chuyển thế.” Phó Yêu Kim cau mày, “Anh cho cậu ta nhiều tiền như vậy, lại còn mở studio, mỗi ngày đều sống như tiên, vui như hội, thì cậu ta đời nào muốn rời đi nữa?!”
“Không đúng, không đúng.” Lục Ly giơ ngón trỏ lên lắc lắc, “Anh có biết thế nào là trống rỗng và nhàm chán không?”
Hắn thong thả giải thích: “Ai bảo có tiền là sẽ vui? Tiền của Thượng Mộc đâu phải do cố gắng mà kiếm được, nó từ trên trời rơi xuống. Lúc đầu cậu ta còn thấy mới mẻ, hưng phấn. Nhưng rồi sẽ rất nhanh thôi, cậu ta sẽ mất đi khái niệm về giá trị đồng tiền, cho rằng mọi thứ đều dễ như bỡn. Tiền càng nhiều, đầu óc càng trống rỗng như đi trên mây, sớm muộn gì cũng té xuống. Cậu ta sẽ mất phương hướng sống, cảm thấy mọi thứ đều giả tạo và nhạt nhẽo. Đến lúc đó, cảm giác chán đời chắc chắn sẽ ập tới.”
“Anh nghĩ mọi chuyện đơn giản thế à?” Phó Yêu Kim hỏi lại, “Lòng ham muốn của con người là không đáy, sao dễ dàng thấy đủ được? Anh xem Thượng Mộc nhận từng đó tiền rồi có thấy hài lòng không? Cậu ta vẫn đang điên cuồng khao khát tình cảm, mơ mộng được một dàn Alpha ưu tú mê mẩn mình. Cậu ta sẽ mãi mãi muốn thêm, mãi mãi có mục tiêu.”
“Vậy còn anh, anh có giải pháp gì?” Bị phản bác nhưng Lục Ly cũng chẳng tỏ ra kích động, hắn lười biếng tựa ra sau ghế sofa, mắt lim dim.
Phó Yêu Kim bình tĩnh nói: “Phương án của anh là khiến cậu ta mất hết tất cả. Một lần nữa quay về trạng thái tuyệt vọng trước lúc chết kiếp trước, nhận ra việc trọng sinh chẳng thay đổi được gì, cuối cùng rơi vào bi kịch thậm chí còn tồi tệ hơn cả đời trước.”
Lục Ly uống một ngụm nước lạnh: “Thứ nhất, khả năng chịu đựng nghịch cảnh của loài người mạnh hơn anh nghĩ nhiều. Họ không dễ tuyệt vọng vậy đâu. Ngược lại, chính trong đau khổ và nghèo đói mới nảy sinh khát vọng sống mãnh liệt hơn.”
“Phải xét tùy người.” Phó Yêu Kim phản bác ngay, “Thượng Mộc không nằm trong kiểu người anh nói. Nhìn cái kết đời trước của cậu ta cũng thấy yếu đuối, mê hư vinh, trọng sinh chẳng giúp cậu ta thay đổi bản chất. Chỉ là đem cùng một người sống lại lần nữa thôi, bản tính khó dời, cậu ta không đổi được đâu.”
Lục Ly không phản bác ngay, chỉ thản nhiên tiếp lời: “Thứ hai, giải pháp của anh trái ngược hoàn toàn với tôn chỉ nhân đạo của Cục Quản lý Thế giới. Đảm bảo về viết báo cáo sau này bị Giám Sát bộ dạy dỗ đến ù tai.”
Vừa nghe đến ba chữ “Giám Sát bộ”, tai Phó Yêu Kim đã bắt đầu ù thật: “Nhưng cũng không còn cách nào. Hoàn thành nhiệm vụ là ưu tiên hàng đầu. Nếu nhiệm vụ thất bại, còn nói gì đến nhân đạo?”
“Anh nghiêm túc quá đấy?” Lục Ly lắc đầu đầy bất đắc dĩ, “Theo tôi thấy chẳng cần thiết vậy đâu. Phương án của tôi rất đơn giản, không đυ.ng tới ranh giới của Giám Sát bộ, không cần vắt óc xử lý người trọng sinh. Thượng Mộc muốn gì, tôi cho nấy. Cần gì phải ép buộc một người đã chết phải sống khổ lần nữa? Tôi chỉ cần cậu ta sau này có một khoảnh khắc cảm thấy chán, là có thể mạnh tay cưỡng chế gỡ khỏi tiểu thế giới này.”
Phó Yêu Kim lập tức bắt được điểm chính trong câu: “Vậy là anh không phủ nhận phương án của tôi có tỷ lệ thành công cao hơn, và cũng phù hợp với tình hình cụ thể hơn?”
“Chuẩn.” Lục Ly gật đầu chẳng chút do dự, “Nhưng mệt lắm. Mà còn không ai cảm ơn. Cuối cùng còn phải về viết báo cáo.”
“Thế anh có nghĩ nếu nhiệm vụ của anh thất bại thì sao? Nếu cái tiểu thế giới này tự sinh sản vô hạn thì sao? Lúc đó không phải viết báo cáo nữa đâu, mà là bị xử phạt, bị xóa ký ức rồi ném đi làm thực tập sinh kiểm tra lại năng lực.”
“Không có chuyện thất bại.” Lục Ly ngẩng đầu, nở một nụ cười không âm thanh với anh, “Đừng quên tôi là người của Diệt Thế bộ. Nếu Thượng Mộc vẫn không chịu đầu thai sau khi chơi chán rồi, tôi sẽ trực tiếp xử lý luôn cả cái tiểu thế giới này.”
Phó Yêu Kim: “…”
Cuối cùng anh cũng hiểu Lục Ly tự tin ở chỗ nào rồi.
Người này là nhân viên của Diệt Thế bộ hắn có quyền… phá hủy cả một thế giới.