Chương 28

Biểu cảm của Phó Yêu Kim chợt cứng lại, anh ngồi phịch xuống sofa, hoàn toàn trầm mặc.

“Em kiểm tra luôn ảnh xác minh rồi." 172 run run nói thêm, “Đúng là hắn.”

Rất lâu sau, như thể đang cố kiềm nén điều gì đó, Phó Yêu Kim nghiến răng hỏi: “Hắn cũng là quản lý viên?”

172 chẳng hiểu giữa anh và Lục Ly rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng khả năng quan sát rất nhạy, liền lập tức gật đầu: “Đúng, là đồng nghiệp của chúng ta.”

“Vậy hắn tới tiểu thế giới này làm gì? Diệt Thế bộ có mấy người thôi mà lại đúng lúc đυ.ng nhau? Với lại cùng một thế giới chẳng phải không được xuất hiện hai quản lý viên chính thức cùng lúc sao?” Phó Yêu Kim nhíu mày: “Đám người ở Giám Sát bộ chết đâu rồi? Không thấy à?”

“Hắn là biên chế ngoài.” 172 trả lời nhanh như bắn súng.

“…”

Phó Yêu Kim sững người: “Quản lý viên thế giới còn có loại biên chế ngoài?”

“Em cũng choáng không kém lúc tra được." 172 nói, “Nhưng quả thật Cục Quản lý Thế giới có số ít cộng tác viên không chính thức, phần lớn đều ở Diệt Thế bộ.”

Lại một lần nữa, Phó Yêu Kim rơi vào im lặng.

Anh hơi rũ mắt xuống, không rõ đang suy nghĩ gì.

Khoảng mười phút sau, anh nhặt điện thoại trên bàn trà, bấm một dãy số mà trước đây chưa từng gọi.

Bên kia bắt máy rất nhanh, giọng nói còn mang theo chút ngạc nhiên: “Phó Yêu Kim?”

“Anh rảnh không?” Phó Yêu Kim đi thẳng vào vấn đề: "Tiện thì tới nhà tôi một chuyến, Lục Ly.”

“Được thôi~” Lục Ly đồng ý rất dứt khoát. Trong điện thoại còn nghe được cả tiếng quần áo cọ vào người và bước chân anh ta đang đứng dậy, giọng điệu rõ ràng hào hứng, “Nhưng mà đột ngột vậy? Không phải là bày tiệc Hồng Môn đón tôi chứ?”

Quả thật, không phải giả chủ tịch, thì sao có thể rảnh rỗi đến mức gọi phát là đến liền?

Phó Yêu Kim không nói thêm câu nào, chỉ nhắc hắn đến nhanh rồi dứt khoát cúp máy.



Lục Ly quả nhiên không làm ai thất vọng, đến rất nhanh.

Hôm nay hắn lại đổi siêu xe, lần này là chiếc matte đen (đen lì không bóng) trông có vẻ “giản dị” hơn chút, nhưng cái dáng xe đường cong khí động học đặc trưng vẫn khiến nó nổi bật không thể lẫn giữa cả hàng dài xe đỗ ven đường.

Chẳng bao lâu sau, có tiếng gõ cửa vang lên.

Phó Yêu Kim ra mở cửa, liền thấy Lục Ly tay cầm một bó hoa tươi, trên mặt treo sẵn nụ cười.

“Cho anh.” Lục Ly cười toe, không rõ chỉ trong khoảng thời gian ngắn thế mà còn kịp tạt qua tiệm hoa.

Tặng hoa xong, hắn cứ thế đường hoàng bước vào nhà, sau đó liền thấy một người đàn ông xa lạ đang ngồi rút người trong phòng khách, hành vi cực kỳ mờ ám.

Lục Ly chẳng lấy gì làm ngạc nhiên. Nếu Phó Yêu Kim thật sự mời riêng hắn đến nhà, sau đó còn mập mờ bóng gió muốn xảy ra chuyện gì đó thì mới là bất thường.

Hắn quay đầu, mỉm cười nhìn Phó Yêu Kim người lúc này vẫn đang cầm bó hoa, vẻ mặt như không biết phải xử lý thế nào: “Người này là?”

“Đồng nghiệp.” Phó Yêu Kim đáp gọn.

“Đồng nghiệp? Của anh hay của tôi? Chẳng lẽ là nhân viên thuộc Tập đoàn FGH?” Lục Ly tự đoán rồi tự hỏi tiếp, vô cùng thẳng thắn: “Anh muốn đi cửa sau nhờ vả tôi giúp người quen ‘vận hành vận hành’ chút hả?”

Phó Yêu Kim lắc đầu: “Là đồng nghiệp của chúng ta.”

Lục Ly không hiểu gì.

“Cục Quản lý Thế giới.” Phó Yêu Kim nói tiếp, “Đồng nghiệp ở Cục Quản lý Thế giới.”

Nghe được mấy chữ quen thuộc ấy, Lục Ly hơi sững người.

Phó Yêu Kim tiếp tục: “Giới thiệu lại lần nữa, tôi là quản lý viên số 01 của Giữ Gìn bộ, còn đây là quản lý viên số 172.”

Nói rồi anh liếc nhìn Lục Ly, ý là tới lượt hắn tự giới thiệu.

Lục Ly dường như vẫn đang trong trạng thái sốc nhẹ, đứng yên tại chỗ, lặng im nhìn chằm chằm khuôn mặt của Phó Yêu Kim.

Mãi đến khi Phó Yêu Kim mất kiên nhẫn quay đi rót ly nước, phía sau mới vang lên giọng nói đầy nghi ngờ của Lục Ly: “Hai người cũng là quản lý viên thế giới? Mà còn là hai người? Sao các anh lại ở đây?”

“Câu này nên để tôi hỏi anh.” Phó Yêu Kim đặt ly nước mát xuống trước mặt hắn, “Anh thì sao lại ở đây?”

“Bộ Ứng Cứu nhận định có khả năng nhiệm vụ ở tiểu thế giới này sẽ thất bại, nên hỏi tôi có rảnh qua xử lý không.” Lục Ly nói, “Tôi đang rảnh rỗi nên nhận lời.”

Phó Yêu Kim cau mày, nhìn về phía 172 vẫn đang rúm ró co mình trong góc tường: “Bộ Ứng Cứu có liên lạc với cậu về chuyện này không?”

172 trợn mắt: “Cái gì?! Bộ Ứng Cứu mà cũng liên lạc với em á? Nó là bộ phận nào thế, liên hệ thế nào với em được?”

Phó Yêu Kim: “…”

Phó Yêu Kim bị combo “ba cú tát tinh thần” đậm chất trai thẳng này làm cho choáng váng, anh xoa trán, đầu đau như búa bổ: “Về mở hộp thư công vụ ra xem lại hết cho tôi.”

Biết mình lại gây họa, 172 lập tức rụt cổ vào góc, mặt xám như tro.

Thấy cuối cùng bên mình lại thành kẻ yếu lý, Phó Yêu Kim chỉ đành nén giận giải thích với Lục Ly: “Là thế này… Tiểu thế giới bug lần này, người chịu trách nhiệm chính là 172, nhưng cậu ấy chỉ là thực tập sinh, năng lực còn hạn chế, trong quá trình xử lý xảy ra vài sự cố vượt ngoài khả năng, nên buộc phải quay về Cục xin tôi qua giúp. Đây là tôi...”

Anh liếc lên “Lục Ly, anh có đang nghe không đấy?”

Lục Ly đúng là không nghe.

Khi Phó Yêu Kim dùng giọng điệu cực kỳ công chức để tường thuật tình hình, hắn đã thần du tứ hải, trong đầu toàn suy nghĩ lan man.

Khung cảnh lúc này rất giống một ông bố cứng nhắc đang giảng đạo lý cho đứa con tuổi dậy thì phản nghịch.

Chẳng mấy chốc, Lục Ly tự mình nối kết thông tin xong, thở dài như thể mất hết hứng thú: “Bảo sao anh suốt ngày quanh quẩn bên Thượng Mộc, tôi còn đang thắc mắc sao trên đời lại có cái kiểu Beta ngốc nghếch thuần khiết, yêu đơn phương đến mức quên cả liêm sỉ như thế… Định bụng không chừng phải thân chinh ra trận, cứu anh thoát khỏi hố lửa nữa cơ... Ai dè, hóa ra anh cũng là quản lý viên thế giới?”