Chương 25

Phó Yêu Kim dường như đã đứng đợi gần đó một lúc. Mái tóc đen bị gió thổi rối nhẹ, không đeo kính, anh bước đến gõ nhẹ lên cửa kính bên ghế lái.

Lục Ly mỉm cười nhấn nút hạ kính: “Phó giáo sư, đổi ý rồi à?”

Phó Yêu Kim giơ túi đồ trong tay lên, sắc mặt điềm đạm: “Không, chỉ là đến trả đồ cho anh thôi.”

Không bất ngờ, Lục Ly liếc vào trong túi thấy đồng hồ và hộp trang sức. Hắn không nói thêm gì, tiện tay ném cả túi ra hàng ghế sau: “Phó giáo sư, nếu anh muốn dứt khoát như thế thì đừng quên, quần áo của anh vẫn còn ở nhà tôi. Có muốn theo tôi về lấy một chuyến, để sau này khỏi dính dáng gì nhau nữa không?”

“Buổi tối tôi còn có việc…” Phó Yêu Kim đang định từ chối, thì đã bị Lục Ly cắt lời: “Không thì mai tôi đích thân mang đến văn phòng anh nhé?”

“…”

Thấy gương mặt luôn điềm tĩnh của Phó Yêu Kim đột ngột trở nên cứng đờ, Lục Ly lập tức cười như con cáo chui được vào chuồng gà: “Phó giáo sư, suy nghĩ kỹ chưa?”

Năm giây sau, hắn nghe thấy cửa ghế phụ mở ra. Phó Yêu Kim ngồi vào xe, trên người vương ánh hoàng hôn cam rực, mặt không biểu cảm dựa lưng vào ghế, mắt nhìn thẳng về phía trước.

Lục Ly cong môi, nhẹ nhàng đạp ga, xoay nửa vòng vô lăng, lặng lẽ hòa vào dòng xe ngoài cổng trường.

Phó Yêu Kim bắt chéo chân, tay chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ. Mùi đàn hương thoang thoảng vờn quanh mũi, khiến anh khẽ nhíu mày: “Phoremone của anh, thu lại chút đi.”

“Phoremone phát tán không theo ý thức chủ quan, gọi là ‘phoremone cầu phối tự phát’. Không thu được đâu, anh không biết à?” Lục Ly tranh thủ lúc chờ đèn đỏ, rút điện thoại ra.

Phó Yêu Kim mở hé cửa kính, cố gắng để mùi phoremone chết tiệt kia bay bớt ra ngoài. Trong lúc nghiêng đầu, khóe mắt anh lướt qua màn hình điện thoại của Lục Ly có đến cả chục tin nhắn chưa đọc, tất cả đều bị hắn thờ ơ vuốt bỏ, rồi mở thẳng giao diện tìm kiếm của mạng xã hội trực thuộc công ty hắn.

Giao diện ấy đang dừng lại ở một bài đăng chụp ảnh Phó Yêu Kim nhận thưởng trong lễ kỷ niệm: “Chị em ơi, trong vòng ba phút, tôi muốn biết tất-tần-tật về người đàn ông này!” Ngay bên dưới, có một cái “thả tim đỏ chót” đến từ Lục Ly.

“À, tay trượt.” Lục Ly thản nhiên bỏ like.

Phó Yêu Kim: “…”

Lục Ly vẫn mặt không đổi sắc, tắt app, chuyển sang ứng dụng chat, gửi một đoạn ghi âm cho người bạn mở quán bar, bảo tối nay không ghé chơi được.

Trong thời gian đó, cái tên quen thuộc kia vẫn liên tục gửi tin nhắn đến. Tất cả những tin chưa đọc cũng đều đến từ người đó nhưng Lục Ly không đọc lấy một cái.

Cuối cùng, như thể bị ám ảnh bởi cái chấm đỏ thông báo, Lục Ly mới chịu mở đoạn chat với Thượng Mộc. Vuốt ngược lên trên, toàn bộ khung chat ngập trong những tin nhắn từ Thượng Mộc, mà ở đầu tít trên cùng, chỉ có một dòng phản hồi từ Lục Ly, không một lời, chỉ là một khoản chuyển tiền lớn.

Đèn xanh sáng lên, Lục Ly khóa điện thoại, tiện tay nhét vào hộc để đồ lúc này mới nhận ra suốt 90 giây vừa rồi, Phó Yêu Kim vẫn không rời mắt khỏi điện thoại hắn, hoặc nói chính xác hơn, khỏi màn hình điện thoại.

Lục Ly không nói gì, Phó Yêu Kim cũng chẳng hỏi một câu. Hai người cứ thế im lặng cho đến khi xe dừng lại trước sảnh một nhà hàng, có nhân viên phục vụ mỉm cười mở cửa xe cho họ.

“Anh còn chưa ăn tối.” Lục Ly giải thích vô cùng tự nhiên như thể đây là điều hiển nhiên nhất thế giới.

Phó Yêu Kim: “…”

Anh rất muốn dùng cách đối phó net idol A để xử lý cái kẻ được voi đòi tiên này dứt khoát, gọn gàng, không dây dưa. Nhưng rõ ràng, Lục Ly không phải người dễ xử lý như thế.

Anh sa sầm mặt, đưa ra tối hậu thư: “Lục đổng, thật ra tôi cũng không nhất thiết phải lấy lại cái áo đó đâu.”

Lục Ly ngồi trong ghế lái với dáng vẻ uể oải, chưa vội phản hồi. Hắn chậm rãi mở màn hình điện thoại, lần nữa vào ứng dụng trò chuyện Thượng Mộc lại gửi thêm chục tin nhắn mới, con số vẫn không ngừng nhảy lên, bám trụ mãi ở vị trí đầu danh sách.

Phó Yêu Kim đang chuẩn bị mở cửa xuống xe thì động tác khựng lại, ánh mắt dừng trên ngón tay Lục Ly sắp chạm vào khung trò chuyện kia.

Một giây sau, Lục Ly lại khóa màn hình.

Phó Yêu Kim ngẩng đầu, liền bắt gặp ánh mắt nửa cười nửa không của đối phương:1 ê a “Anh có vẻ quan tâm nhỉ?”

“Anh luôn miệng nói anh với Thượng Mộc không phải loại quan hệ đó, vậy rốt cuộc là quan hệ gì?” Phó Yêu Kim hỏi, rõ ràng là không hiểu nổi. Tin nhắn thì chẳng buồn đáp lấy một câu, nhưng tiền thì chuyển ngay không tiếc tay, đúng kiểu "việc ít lương cao". Nếu đây là quan hệ bao nuôi thì đúng là ông chủ nhà trời.

Lục Ly cười, thản nhiên tung mồi: “Ăn một bữa với tôi, tôi sẽ nói cho anh biết.”

Nói rồi hắn đứng dậy bước vào nhà hàng, cái bẫy to đùng đặt giữa đường, cứ như đang hỏi: Anh dám đạp không? Quả nhiên, Phó Yêu Kim lắc đầu bất đắc dĩ, rồi cũng đi theo, cùng hắn ngồi xuống.

Nhưng không hiểu vì lý do gì, dù mọi chuyện đang diễn ra đúng như mong muốn, Lục Ly lại không có vẻ gì là vui. Hắn lạnh mặt gọi món, sau đó lặng thinh ngồi đó, không nói nửa lời.

Phó Yêu Kim không hiểu hắn tức cái gì, trong đầu thì đang âm thầm điểm danh lại danh sách bảy vị "bạn trai tin đồn" của Thượng Mộc: Số 1 là sếp cũ, đã sớm rút khỏi cuộc chơi.

Số 2 là sinh viên đại học, giờ chỉ lo học hành.

Số 3 là huấn luyện viên gym, nhận tiền xong không biết chuồn đi ăn chơi ở đâu.

Số 4 là net idol, khả năng cao sắp tuyệt giao.

Số 5 là cậu ấm nhà giàu, nhìn là biết ghét Thượng Mộc thấu xương. Chỉ còn lại số 6 là mối tình đầu và Lục Ly số 7 đại kim chủ vẫn đang rất "nguy hiểm".

Chỉ cần làm rõ mối quan hệ giữa Lục Ly và Thượng Mộc, tìm ra cách đối phó, thì anh có thể dồn toàn lực vào xử lý tình đầu kia.