Đúng lúc đó, điện thoại của lãnh đạo mỹ nam reo lên. Vừa cúi đầu nhìn, ông ta lại càng phấn khích: “Ối giời ôi, ekip quay đến rồi! Nào nào, Phó giáo sư, đi cùng tôi ra đón người. Tôi dẫn cậu idol đó đi dạo một vòng trong trường, anh qua căng tin trước đi, trao đổi nhu cầu quay hình với bên đó nhé!”
Vậy là Phó Yêu Kim, với "giao diện đã make up không hiểu vì sao", bị đồng nghiệp nhiệt tình xô đẩy tiễn khỏi văn phòng.
Trong thang máy, anh kéo sợi dây trên cổ, tính tháo ra nhưng lại phát hiện trên người chẳng có cái túi nào để nhét. Lỡ làm rơi miếng phỉ thúy thì phải bán cả cái mông mới đền nổi cho Lục Ly, đành miễn cưỡng đeo tạm, dự tính lát nữa tìm ai đó đáng tin giữ hộ.
Cả nhóm vui vẻ xuống thang máy, ra khỏi tòa hành chính thì phát hiện cổng chính đang bị một nhóm sinh viên tụ tập bàn tán, không rõ đang hóng chuyện gì. Theo kế hoạch, đoàn quay phim giờ này lẽ ra còn chưa tới, sao đã gây náo động rồi?
Giám thị già kinh nghiệm dày dạn, lập tức tiến lên điều phối trật tự. Đám sinh viên dần tản đi, để lộ ra chiếc xe thể thao xanh dương bóng loáng siêu nổi bật đang đỗ giữa sân. Chủ xe bước ra, mặc áo khoác dài phối âu phục, chân đi giày da dê mềm, vừa tháo kính râm vừa nhìn Phó Yêu Kim bằng ánh mắt kiểu: “Bất ngờ không? Vui không?”
Phó Yêu Kim: “…”
Khi ánh mắt Lục Ly chuyển từ mặt anh xuống ngực áo, thấy sợi dây phỉ thúy mà anh đã ba lần bảy lượt từ chối giờ đang yên vị đeo trên cổ… Người vốn định làm người gây bất ngờ là Lục Ly, bỗng chốc tự biến thành người được vui bất ngờ.
Hắn nhếch môi cười rực rỡ, phấn khởi gọi: “Phó giáo sư Yêu Kim!”
Phó Yêu Kim da đầu tê rần, toàn thân cứng ngắc.
Xấu hổ muốn độn thổ.
Ban bảo vệ đâu? Cả đội đi công tác hết rồi à? Để một người ngoài đỗ siêu xe ngay trong sân trường? Sao không bảo luôn hắn chạy xe thẳng vào phòng hiệu trưởng đỗ trên bàn hiệu trưởng cho đủ combo?
Mấy giáo viên trẻ nãy còn định kéo nhau ra hóng cảnh quay, thấy cảnh này lập tức tản như sương khói, để lại một mình Phó Yêu Kim mắt nhìn trân trân Lục Ly càng lúc càng tiến gần.
“Phó giáo sư định đi đâu đấy?” Lục Ly dừng trước mặt anh, cười hỏi, “Tối nay có rảnh không? Cho tôi vinh hạnh mời một bữa nhé?”
Nói đoạn còn cúi nhẹ người, giọng trầm xuống: “Anh đeo kính trông cũng quyến rũ đấy.”
Phó Yêu Kim chọn cách bỏ qua hoàn toàn nửa sau câu nói, trả lời nghiêm túc: “Tối nay tôi có việc.”
Lục Ly chớp mắt, thấy anh không giống nói dối, thở dài đầy tiếc nuối: “Vậy là tôi đến không đúng lúc à? Tôi còn tranh thủ tan làm sớm để rủ anh đi ăn nữa đó.”
Ủa, chủ tịch tập đoàn công nghệ hàng đầu thế giới không bận gì à? Không công tác, không tăng ca, không họp hành, cả ngày rảnh như CEO mạng xã hội đi lượn vòng?
“Cậu đúng là đến muộn rồi." Lãnh đạo mỹ nam nhà ta vô cùng thân thiện chen lời, “Người ta hẹn Phó giáo sư từ thứ Hai rồi đấy!”
“Ồ?” Lục Ly hứng thú hẳn lên, “Ai thế?”
Hiệu lãnh đơn giản giải thích mục đích quay chương trình hôm nay. Lục Ly nghe mà nhíu mày, cảm thấy có gì đó sai sai. Tên hotboy mạng xã hội kia hình như quá nhiệt tình với Phó Yêu Kim?
Bên cạnh có thầy giáo tình cờ đang xem show cũ của net idol A, thấy Lục Ly mặt mờ mịt liền tốt bụng đưa điện thoại cho xem: “Chính cái thằng này nè, đang giành người với cậu đó!”
Lục Ly cúi đầu nhìn màn hình, thoáng sững sờ. Một lúc sau mới chậm rãi ngẩng lên, ánh mắt nhìn Phó Yêu Kim đầy ẩn ý, khó hiểu, hoang mang, xen lẫn nghi ngờ kiểu “Không lẽ anh có sở thích kỳ quặc gì sao? Sao lại đi dây dưa với bạn tình của Thượng Mộc?”
“Tôi không định nhận lời đâu.” Phó Yêu Kim vội vàng biện hộ, sợ mình bị gán cho hình tượng Beta thất tình quẫn trí, vì yêu Thượng Mộc mà cố tình dây vào bạn trai cậu ta để phá hoại.
“Vậy thì đừng đi.” Lục Ly thản nhiên, “Chương trình vớ vẩn như vậy không lên cũng được. Nếu anh thích lộ diện, thích làm người nổi tiếng, lần sau tôi mở cho anh hẳn một phòng làm việc, anh muốn livestream trên nền tảng nào tôi cũng lo hết.”
Cậu nói chuyện có thể đừng chảnh như Lục tổng được không?
Một thầy giáo đứng gần đó không chịu nổi cái kiểu khoe mẽ này, cau mày hỏi nhỏ đồng nghiệp: “Thằng cha kia là ai mà giọng điệu ghê vậy? Chém gió không cần draft. Tôi cả đời ghét nhất loại người thích làm màu.”
Người kia rướn lại gần, thì thào bên tai: “Đó là Lục Ly của FGH. Giờ thì đoán xem vì sao cậu ta dám nói kiểu đó?”
“…”
*
Trong mười phút bị Lục Ly chen ngang trì hoãn, xe bảo mẫu của studio net idol A cũng đã đăng ký xong ở phòng bảo vệ và lọc cọc chạy vào trường đại học. Bọn họ đương nhiên không có đãi ngộ “cựu học trưởng kiêm chủ tịch tập đoàn” như Lục Ly, chỉ có thể ngoan ngoãn đỗ xe ở bãi đỗ cách toà hành chính tám trăm dặm, sau đó gồng mình vác máy quay lội bộ tới điểm hẹn.
Lúc họ vượt chông gai gian khổ đến được gần tòa hành chính, Lục Ly đang tháo chiếc đồng hồ cơ trên cổ tay, ép buộc đeo lên cổ tay trái của Phó Yêu Kim.
Hành vi bá đạo tổng tài này khởi nguồn từ một câu nói vô tình của lãnh đạo Mỹ Nam Số Một: “Tiểu Phó ăn mặc nhạt nhòa quá, lên hình không đủ bắt mắt.”
Lục Ly chống cằm nhìn một hồi, lập tức gật đầu tán đồng: “Ngài nói chí phải.” Rồi bắt đầu tháo phụ kiện trên người mình để đeo lên người Phó Yêu Kim.
Chiếc đồng hồ cơ ấy viền mặt được đính đầy kim cương lớn nhỏ, lấp lánh tới mức có thể phản chiếu tâm hồn.
Phó Yêu Kim định từ chối, nhưng lại lo động tác quá mạnh làm rớt thì phải bán mông đền bù, vậy nên đang từ chối thì đồng hồ đã “an toạ” trên cổ tay anh.
Khi dây đã cài chặt, anh chỉ biết bất lực nghĩ: “Trong mắt người ngoài, có phải ta rất ‘trà’ không? Người ta tặng gì cũng bảo không, nhưng từ dây cổ đến đồng hồ, món nào cũng đeo lên người hết.”