Phó Yêu Kim nhìn bài văn mấy trang dài trên màn hình, nhíu chặt mày.
… Không lẽ có người từ chối vào Đại học D chỉ vì cơm căng tin dở ẹc?
“Cậu trực tiếp liên hệ phòng truyền thông của trường.” Anh trả lời như công chức, “Việc người ngoài có được vào quay trong khuôn viên không phải chuyện tôi quyết.”
Anh đoán với đề án phi lý như của bạn nhỏ mạng xã hội số 4 này, trường chắc chắn sẽ từ chối thẳng thừng, không cần mình nhúng tay. Ai dè ngày hôm sau, phòng tuyên truyền lại gọi tới: “Có nhiệm vụ blablabla, mong anh phối hợp, cuối năm xét thưởng có lợi cho anh rất nhiều nhé~”
“Không.”
Lần này, Phó Yêu Kim cực kỳ cứng rắn. Anh mà còn tham gia cái video này nữa thì chi bằng ra mắt làm idol luôn cho rồi, còn làm chi cái nghề giáo viên đại học làm gì?
Phía tuyên truyền thấy gà đẻ trứng vàng của trường phản đối quá dữ dội, đành xuống nước đủ kiểu, còn vẽ bánh ngọt “giảm tiết dạy học kỳ sau” làm mồi nhử. Cuối cùng thương lượng ra một phương án để một lãnh đạo trường hoạt ngôn hơn làm nhân vật chính, Phó Yêu Kim chỉ cần giả vờ “tình cờ đi ăn”, xuất hiện nhẹ nhàng vài phút trong căng tin, nói đôi ba câu là xong.
“Chỉ cần lộ mặt là được mà, giáo sư Phó! Van anh đấy! Không được thì để hiệu trưởng quỳ xuống cầu cũng được!”
Phó Yêu Kim: “…”
Thôi thì miễn cưỡng nhận nhiệm vụ này vậy.
Phía Net idol A bên kia lại làm việc khá nghiêm túc. Họ lập nhóm làm việc gồm cả quay phim, trợ lý, sắp xếp thời gian thống nhất, còn gửi cho trường một bản kế hoạch ghi rõ thời gian, trình tự quay, kịch bản phỏng vấn sơ bộ, v.v...
Ngày quay được chốt vào chiều Thứ Năm. Vừa hết giờ nghỉ trưa, vị lãnh đạo trường có bụng bia trứ danh đã lù lù xuất hiện, mặt mũi rạng rỡ, tóc vuốt bóng lộn, mặc bộ đồ nghe nói là mặc lần đầu đi hẹn hò với vợ, ngực còn gài một đóa hồng đỏ, tinh thần đúng kiểu “người gặp hỷ sự”.
Net idol A đến quay hình cũng chẳng hề qua loa mặt trang điểm kỹ, nhuộm tóc màu sáng thời thượng, tai đeo khuyên kim loại, khoác áo da đen, hở cổ sâu V, ngực đầy l*иg lộn như chuẩn bị lên võ đài. Dưới mặc quần túi hộp, nhét gọn vào đôi boot Martin đen. Nghe đâu ban đầu còn định cưỡi xe mô tô độ đến, tiện cuối buổi chở người ta đi hóng gió, ôm eo các kiểu, nhưng bị đội quay phim xách đồ lôi về mắng cho một trận.
Chỉ có Phó Yêu Kim là cụt hứng.
Cổ lọ cao, quần đen đơn giản, bên ngoài khoác áo măng-tô tối màu chuẩn style lạnh lùng trí thức.
Lúc lãnh đạo đến tìm, anh đang đeo kính gọng mảnh ngồi chấm bài, dưới mắt còn hằn quầng thâm vì những bản thiết kế “xàm như vịt cắn” của đám sinh viên.
“Ôi trời, Phó giáo sư à~ Sắp lên hình rồi mà thầy cũng không thèm chải chuốt gì hết! Che quầng mắt chút đi, tối qua thức khuya làm gì thế?”
Còn làm gì được chứ? Phó Yêu Kim tựa ghế xoa trán ngoài chuẩn bị bài giảng, anh có cái quái gì gọi là “cuộc sống về đêm”?
Tại sao người quản lý thế giới không thể phát cho mỗi người một cây súng Victor, gặp thế giới nào không ưa thì bắn phát sạch luôn, đằng này lại phải “nhập vai sống thật”?
Đi ngang, giám thị đùa vui: “Phó giáo sư người ta đẹp sẵn rồi, không tô điểm gì cũng hơn mấy ông Omega già như anh đấy.”
Lãnh đạo trường không phục, nói là do tuổi già nên xuống sắc, chứ hồi trẻ cũng từng là “mỹ nam làng trên xóm dưới”. Bên cạnh, cô giáo Beta trẻ chợt nghĩ ra điều gì, mượn kính của Phó Yêu Kim, lục trong ngăn bàn móc ra một sợi dây đeo kim loại cùng tông màu gắn vào càng kính: “Vừa khớp luôn! Lúc đặt hàng còn tưởng mua dư, ai ngờ là vận mệnh gọi tên Phó giáo sư!”
Không chờ Phó Yêu Kim phản đối, cặp kính lập tức được khoác lên sống mũi anh, sợi dây kim loại dài buông lơi trên vai, nhẹ lay động theo từng cử chỉ. Cặp mắt đen sâu thẳm sau lớp kính nhìn về phía bọn họ khí chất đúng chuẩn cao lãnh – cấm dục – học giả nhưng lắm trò đen tối.
“Soái thật đó, Phó giáo sư.” Giám thị tặc lưỡi thật lòng: "Tôi là Beta có vợ con đề huề mà còn muốn đổ vì anh đây này.”
“Cơ mà đồ có hơi nhạt nhòa." Lãnh đạo – mỹ nam làng trên xóm dưới góp lời.
Đảo mắt một vòng, ông ta chợt thấy bên hông ghế Phó Yêu Kim để hờ một chiếc hộp giống hộp đựng trang sức, kinh ngạc kêu lên: “Ủa ủa? Phó giáo sư, không phải là có chuẩn bị rồi sao? Đừng ngại, đeo lên đi!”
Phó Yêu Kim quay đầu lại, vừa nhìn thấy chiếc hộp đỏ quen thuộc là mí mắt giật mạnh: “Cái đó chẳng phải là…”
“Ôi chao, miếng phỉ thúy đẹp quá đi! Có phải là quà của cậu bạn trai lần trước lái siêu xe tặng không?” Giám thị trầm trồ.
Miếng phỉ thúy này nhìn chất liệu thôi là biết không phải thứ giáo viên ăn lương cứng như bọn họ kham nổi, nên ắt là quà tặng rồi. Ông ta rút sợi nơ cổ Bolo ra, giơ lên ướm trước ngực Phó Yêu Kim vài lần: “Rất hợp với khí chất của Phó giáo sư đó nha!”
“Cái này, nó…” Phó Yêu Kim nhất thời không biết phải giải thích thế nào. Miếng phỉ thúy xanh ngọc cực phẩm này quả thực là Lục Ly tặng, nhưng anh không định nhận. Thêm nữa, Lục Ly từng lén mượn quần áo anh mặc rồi chuồn mất, anh lo hắn lúc nào cũng có thể mò đến, nên tiện thể mang theo trong người, để lỡ có đυ.ng mặt còn trả lại được ngay.
“Đeo đi, đeo đi nào.” Lãnh đạo mỹ nam nửa mùa sốt sắng thúc giục. Tưởng Phó Yêu Kim là ngại không dám đeo đồ người yêu tặng, ông ta cười hề hề, tự tay đeo sợi dây cho anh, còn điều chỉnh dây đen cho vừa vặn cổ: “Thật sự rất hợp luôn!”
Lỗ tai Phó Yêu Kim cũng đỏ bừng. Mọi người nhìn mà ngầm xác định, đỏ mặt vì ngại đeo đồ đắt tiền bạn trai tặng, đúng rồi, chính là như vậy.
Nhưng thực ra, anh đỏ tai là do tối qua thiếu ngủ, cộng thêm bị cả phòng vây quanh xôn xao không ngớt, miệng thì chỉ có một cái, mà tính cách lại không phải dạng sẽ quát lên át tiếng người khác, thành ra chỉ có thể bức xúc đến nghẹn.