Chương 20

“Tôi không có ý gì khác.” Phó Yêu Kim dùng ngón tay cái vuốt nhẹ lớp nhung mềm trên nắp hộp, thản nhiên nói, “Không công thì không nhận lễ.”

“Sao lại không công?” Lục Ly không nhận lại hộp, chỉ dùng ánh mắt chan chứa tình ý nhìn anh, “Coi như tôi trả lại tô mì tối nay.”

“Một tô mì không đáng giá đến vậy.”

“Nếu anh cảm thấy ngại quá thì đưa tôi cái gì đó để đổi lại đi.” Lục Ly như đã chuẩn bị sẵn kế hoạch, câu nói của Phó Yêu Kim vừa khéo thành cái cớ hoàn hảo cho hắn mượn gió bẻ măng. Hắn xoay người đi thẳng ra cửa, rất chi đàng hoàng mở tủ lấy một chiếc áo khoác dài, quay đầu lại nói: “Ngoài kia lạnh quá, áo khoác của tôi lại bẩn không mặc được, cho tôi mượn cái này mặc tạm, vài hôm nữa giặt sạch sẽ rồi trả anh.”

Phó Yêu Kim giật mình: “Anh…”

“Không cần tiễn.” Lục Ly mặc chiếc áo khoác đen vừa như in, chỉnh lại cổ áo, ấn nút gọi thang máy, còn quay đầu lại vẫy tay cười tươi: “Ngủ sớm nhé, Phó giáo sư.”

Phó Yêu Kim: “…”

Thật ra anh không phải không hiểu mấy chiêu trò của Lục Ly, chỉ là Alpha này dùng quá nhuần nhuyễn, tự nhiên đến mức khiến mọi chuyện trở nên hợp tình hợp lý. Phó Yêu Kim thậm chí còn lơ đãng thưởng thức “màn diễn xuất tuyệt vời” đó, quên mất phải ngăn cản từ đầu. Đến khi nhận ra thì thang máy đã đóng, còn trong tay anh vẫn là cái hộp đỏ quen thuộc.

Không những không trả được quà, lại còn thiếu ngược một chiếc áo khoác, và hoàn toàn có thể đoán trước được rằng vài hôm nữa Lục Ly sẽ lại dùng cớ “trả áo” mà mò tới.

… Mình cũng bị ngu theo rồi sao? Phó Yêu Kim tự hỏi, sao hôm nay mình đần thế không biết.

Anh nhíu mày quay vào nhà, đột nhiên phát hiện quả táo anh mới gặm có mấy miếng đã biến mất.

“…”

Hình như đầu óc mình đúng là có vấn đề thật.



Hai ngày tiếp theo đúng lúc là cuối tuần, Phó Yêu Kim hiếm hoi cho phép bản thân lười biếng, không làm gì cả, nằm nhà mặc kệ thời gian trôi, mong rằng nhờ vài ngày nghỉ ngơi mà có thể gọi hồn lại đám tế bào não đã chết và lấy lại phong độ đỉnh cao của mình.

Người duy nhất không biết điều phá vỡ sự yên tĩnh này là Thượng Mộc nhà đối diện.

Chiều ngày hôm sau tiệc kỷ niệm, Thượng Mộc rụt rè gõ cửa nhà anh, ấp a ấp úng nhìn anh, trước tiên nói mấy câu linh tinh không đầu không đuôi, rồi mới vòng vo mở miệng: “Phó lão sư, tối qua…”

Phó Yêu Kim thừa biết cậu ta muốn hỏi gì, đại khái là: “Tối qua thằng khốn Lục Ly kia vì sao bỏ tôi nằm ngoài phòng khách rồi chạy sang nhà anh?!”

Mà Phó Yêu Kim thật sự cũng chẳng biết vì sao Lục Ly làm vậy. Không chỉ qua đây ăn mỳ, mà còn mượn áo khoác, thậm chí đến quả táo anh đang ăn dở cũng không tha, tiện tay “táy máy” luôn mang đi.

Không ngờ Thượng Mộc lắp bắp cả buổi, lại rặn ra được một câu hoàn toàn ngoài dự đoán: “Tối qua tôi uống say quá, tổng giám đốc Lục đưa tôi về, hình như mơ hồ thấy anh ở hành lang… Anh không sao chứ?”

Phó Yêu Kim ngơ ngác: “Không sao? Ý cậu là gì?”

Anh bị gì đâu mà “không sao”?

“Tổng giám đốc Lục hình như sau đó sang tìm anh…” Thượng Mộc dò xét hỏi, “Hai người có đánh nhau không?”

“…???” Phó Yêu Kim vẫn chưa hoàn hồn.

Đúng là anh không ưa Lục Ly, nhưng đến mức choảng nhau thì quá lố rồi.

Thượng Mộc không biết đã hiểu lầm cái gì, thấy anh đứng cứng đơ ở cửa, mặt không cảm xúc, không nói một lời, còn tưởng đã chạm vào nỗi đau đàn ông khó nói, càng rối rắm, càng bối rối, cuối cùng nhăn nhó nói: “Phó lão sư, anh là người tôi rất rất ngưỡng mộ. Tình cảm, tôi nghiêng về phía anh. Nhưng mà tổng giám đốc Lục cũng là người có ơn với sự nghiệp của tôi, giúp tôi rất nhiều. Tôi chỉ hy vọng chúng ta có thể chung sống hòa bình, đừng vì tôi mà xích mích, được không?”

Mãi đến khi câu cuối cùng thốt ra, Phó Yêu Kim mới chợt nhận ra

Thượng Mộc có khi nào đã hiểu nhầm hành vi kỳ quặc của Lục Ly đêm qua là nhìn thấy tình địch, giận đến bốc hỏa, chạy sang tìm anh để quyết một trận sống mái?

… Thật ra thì, suy nghĩ vậy cũng hợp logic.

Não Alpha trong kỳ hưng phấn mà, không sεメ thì là bạo lực. Nếu không chọn “tìиɧ ɖu͙©”, thì chỉ có thể là chọn “choảng nhau”. Mà anh, một Beta, tất nhiên không phải đối thủ. Nên Thượng Mộc mới vừa gặp đã hỏi có bị thương không?

Chỉ là Phó Yêu Kim vừa tưởng tượng đến cảnh mình và Lục Ly vì giành Thượng Mộc mà lao vào nhau đấm đá thì cả đống câu chữ đều nghẹn lại thành đúng một chữ, câm nín.

“Nếu cậu có thể khiến Lục Ly tránh xa tôi mãi mãi." Phó Yêu Kim máy móc giật khóe môi, “Tôi phải cảm ơn cậu đấy.”

Câu này vốn đã hơi kỳ lạ, vào tới đầu Thượng Mộc liền tự động “dịch” thành: Phó Yêu Kim ghen, ghét Lục Ly, không muốn thấy mặt.

Thượng Mộc lập tức nở nụ cười như hoa nở mùa xuân, hình tượng “Phó lão sư hay ghen” được cậu ta khắc ghi sâu hơn vào tâm khảm, còn hớn hở đảm bảo: “Về sau tôi tuyệt đối không để Tổng Lục đưa về nhà nữa!”

Phó Yêu Kim: “…”

*

Thứ Hai.

Vừa dạy xong tiết đầu tiên, Phó Yêu Kim đã nhận được tin nhắn từ "Người yêu nhỏ mạng xã hội số 4", ngạc nhiên thay đó lại là một lời mời hợp tác thương mại.

Đối phương nói mình vẫn làm video khám phá quán xá, hiệu ứng không tệ, hiện giờ có ý định làm series về căng tin các trường đại học, vừa giúp các trường mở rộng ảnh hưởng truyền thông, vừa tiện chiêu sinh và tuyển dụng.

Quy trình cụ thể là vào trường quay một vòng, giới thiệu môi trường và đặc điểm của cơ sở đào tạo, sau đó vào căng tin ăn một bữa. Khâu này vừa thú vị vừa hút view, vì giờ tuyển sinh không chỉ nhìn chất lượng giảng dạy, mà sinh viên còn rất để tâm đến ký túc, vị trí địa lý và cả độ ngon của đồ ăn căng tin.

“Phó giáo sư, chương trình của tôi cần một người đại diện phía trường giới thiệu văn hóa học đường. Nếu được, hy vọng anh có thể đồng hành cùng tôi hoàn thành video này.” Net idol nhỏ giọng đầy thành ý.