“Chào anh.”
Một giọng nam trầm thấp vang lên sau lưng, Alpha kia quay lại. Trước mắt hắn ta là một người đàn ông cao gần bằng mình, không rõ đã đứng sau từ lúc nào. Khẩu trang xám che kín khuôn mặt chỉ để lộ đôi mắt đen sâu thẳm, ánh nhìn chăm chăm thẳng tắp khiến người ta bất giác lạnh gáy nếu không phải trong tay anh còn xách túi hàng siêu thị, lộ ra vài quả cà chua, một nắm rau cần, trên cùng đặt hộp thuốc cảm, thì thật sự rất dễ khiến người ta nghi ngờ đây là một tên sát nhân biếи ŧɦái đang rình rập nạn nhân.
Trong lúc Alpha đánh giá Phó Yêu Kim, anh cũng đang quan sát lại người kia.
Tóc tai được chải chuốt cẩn thận, vest giày da bóng loáng, cà vạt, kẹp áo, đồng hồ, khuy măng sét... từng chi tiết đều chỉn chu như một ngôi sao vừa bước xuống thảm đỏ, hoàn hảo đến mức... chết chóc. Thế nhưng thần thái người đàn ông ấy lại ung dung, lười nhác nhìn Phó Yêu Kim. Áo sơ mi cởi hai cúc trên cùng, để lộ hầu kết cùng xương quai xanh mảnh khảnh.
“Anh là?” Alpha hỏi.
“Tôi là...” Phó Yêu Kim bỗng thấy cổ họng ngứa rát, không nhịn được ho khan hai tiếng, khóe mắt ửng đỏ vì bệnh: “Tôi là hàng xóm của Thượng Mộc.”
Alpha không nói thêm, chỉ im lặng nhìn chằm chằm anh, đến khi Phó Yêu Kim không chịu nổi ánh mắt đó nữa, chủ động dời mắt, nhìn sang gương mặt đỏ bừng, thần trí mơ hồ của Thượng Mộc đang tựa hẳn vào người kia, rồi lại nhìn đến cánh tay hai người quấn lấy nhau, mày anh khẽ nhíu lại.
Người đàn ông vest giày da dường như đã hiểu ánh mắt của anh, nhẹ nhàng cười, giải thích: “Tôi là bạn của Tiểu Mộc. Hôm nay bọn tôi hiếm khi tụ tập, cậu ấy uống hơi nhiều. Tiện đường, tôi đưa cậu ấy về.”
“Ừm.” Phó Yêu Kim đáp, giọng không rõ là tin hay không tin lời giải thích ấy.
Anh đưa tay ra, thản nhiên nói: “Để tôi chăm cậu ấy. Tôi là Beta.”
Thái độ anh không hề khách sáo. Bình thường, Alpha nghe đến đây ít nhiều cũng sẽ cau mày, chất vấn một câu “Ý anh là gì?” Thế nhưng người đàn ông trước mặt vẫn chỉ mỉm cười, dứt khoát buông Thượng Mộc ra, bàn giao cậu ta lại: “Vậy phiền anh vậy.”
“...” Phó Yêu Kim ngẩng mắt nhìn hắn một cái, rồi không nói thêm gì. Một tay đỡ lấy Thượng Mộc, để cậu ta nửa tựa lên vai mình, tay kia đặt lên khóa vân tay, bấm mật mã. Cửa phòng phát ra tiếng “tách” thanh thúy rồi mở ra.
Động tác thành thạo ấy khiến Alpha chú ý, nhưng hắn ta không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn Phó Yêu Kim dìu Thượng Mộc, người mềm oặt như bông, bước vào nhà. Trước khi đóng cửa, Phó Yêu Kim lạnh nhạt liếc nhìn hắn ta, buông một câu: “Không tiễn.”