Chương 19

Nếu như Lục Ly thực sự muốn bắt cá hai tay, thì lẽ ra phải ăn sạch Thượng Mộc rồi mới tới tìm anh, chứ đâu phải kiểu quăng người ta lại giữa đường rồi vội vã gõ cửa nhà anh, rõ ràng còn mang theo chút du͙© vọиɠ chưa nguội, lại cố dằn xuống bằng đá lạnh, thậm chí còn vứt cả áo khoác nhiễm pheromone của Thượng Mộc ngoài hành lang.

Lý do hợp lý duy nhất là...

Ánh mắt Phó Yêu Kim hạ xuống, dừng ở nơi không tiện nhắc đến: “Anh bị bệnh nam khoa à?”

Vòng logic đã khép. Điều này còn có thể giải thích vì sao sở thích của Lục Ly lại lệch lạc như vậy. Alpha bị khiếm khuyết về bộ phận quan trọng quả thực dễ biến dị về tâm lý hơn người thường.

“Khụ khụ khụ…” Lục Ly sặc nước kịch liệt, ho gần chết mới bình tĩnh lại được, ngẩng đầu lên, nhếch mép như chó sói nhe răng dọa Beta dám văng lời bậy: “Bị bệnh hay không, anh muốn thử xem không?”

Không thể rõ ràng hơn mồi chài trắng trợn.

Nhưng Phó Yêu Kim chẳng hề có ý đẩy đưa, giọng vẫn lạnh như tủ đá: “Sao anh không để Thượng Mộc thử? Anh không ngửi thấy mùi pheromone của cậu ta sao? Giờ chắc cậu ta khó chịu gần chết rồi đấy. Anh lại bỏ cậu ta bên kia mà chạy qua đây?”

Lục Ly thu lại nụ cười, lặng im vài giây đối mặt với anh, rồi chậm rãi nghiêm túc nói: “Tôi với cậu ta không phải loại quan hệ đó.”

Đây là lần thứ hai hắn nói câu đó. Trước đây Phó Yêu Kim không tin, nhưng giờ thì khác nếu đặt hành vi kỳ lạ tối nay vào bàn cân, lời giải thích kia cũng không hẳn vô lý.

“Vậy hai người là quan hệ gì?” Phó Yêu Kim hỏi thẳng.

Lục Ly không trả lời ngay, trầm ngâm hồi lâu rồi mới ậm ừ: “Khá phức tạp, nhưng tuyệt đối không phải thứ quan hệ mà anh đang nghĩ.”

Không chờ Phó Yêu Kim phản hồi, hắn đã hỏi ngược lại: “Còn anh thì sao?”

“Tôi?”

“Anh vẫn còn thích cậu ta sao?”

Phó Yêu Kim theo phản xạ định phản bác “tôi khi nào thích cậu ta?”, nhưng rồi nhớ lại lần ăn tối trước, đúng là anh đã ngầm thừa nhận giả thuyết “anh có tình ý với Thượng Mộc”, còn buột miệng tuôn ra một tràng phát ngôn nhũn tim vô cùng mất mặt.

Anh im lặng, khiến Lục Ly tưởng rằng anh vẫn đang ôm mối tình si với “bảo bối Mộc Mộc”, liền nghiêm mặt lại, gần như không thể tin được: “Anh vẫn còn thích cậu ta? Dù biết rõ cậu ta ngoài kia rù quến đủ loại Alpha, đời sống riêng tư bừa bãi, anh vẫn ‘coi cậu ta như em trai’, vẫn định chờ cậu ta chơi chán rồi quay về?”

Phó Yêu Kim: “…”

Quản trị viên ra ngoài đừng có phát ngôn lung tung, kẻo sau này bị vả lại đau không kịp ngáp.

Lục Ly thản nhiên nói: “Anh không thắc mắc hai triệu kia đi đâu à? Tôi nói cho anh biết, cậu ta cùng huấn luyện viên thể hình làm chuyện đó ngay trong phòng nghỉ của phòng gym, còn quay video lại, bị dùng để tống tiền bắt trả tiền.”

Công nhận Thượng Mộc rất thích quay mấy trò kia.

Bị huấn luyện viên chơi cho một vố rồi còn chưa tỉnh, hôm nay lại dắt bạn trai hot boy vào toilet selfie tiếp. Không chỉ tra, còn ngu.

Phó Yêu Kim im rất lâu, cảm thấy nếu giờ mà còn cứng họng bảo là “tôi thích cậu ta” thì thật sự là tự vả vào mặt mình. Anh nhắm mắt lại, đau khổ thú nhận: “Tôi không thích cậu ta.”

“Thật không?”

Phó Yêu Kim gật đầu nghiêm túc, cố gắng vớt vát chút thể diện cuối cùng.

Không biết Lục Ly có tin không, nhưng hắn cười tươi không hỏi thêm nữa. Đặt ly trà xuống, đột nhiên ôm bụng liếc quanh: “Tôi đói quá, có gì ăn không?”

Sự chuyển đề tài đột ngột khiến Phó Yêu Kim chệch nhịp: “Không có.”

“Rõ ràng thấy anh xách túi siêu thị về mà.” Lục Ly trơ mặt đứng dậy, tự động mò đúng hướng bếp, mở cửa ra thì thấy trên bàn bếp đã có rau và cà chua rửa sẵn thái xong, hai quả trứng gà cùng một hộp mì cán tay để ngăn nắp bên cạnh, còn có cả miếng thịt hộp đã mở nằm trên thớt chờ thái.

Nếu không phải vì kẻ không mời mà đến, giờ này Phó Yêu Kim đã có thể ăn khuya sung sướиɠ rồi.

Biết đuổi cũng không đi được, Phó Yêu Kim đành lặng lẽ lấy thêm một quả trứng gà trong tủ lạnh: “Anh là người tổ chức tiệc mà tới giờ còn chưa ăn cơm?”

“Chính vì làm chủ tiệc, cả buổi tôi bận từ chối uống rượu, có thời gian đâu mà ăn?” Lục Ly mỉm cười nhìn anh rót dầu vào nồi, cà chua bắt đầu sôi ra nước, “Chỉ là, Phó giáo sư đây cũng là khách quý của công ty tôi mà lại đói bụng ra về, thật sự là tôi tiếp đãi không chu đáo.”

Phó Yêu Kim lười đôi co, đuổi hắn ra khỏi bếp, rồi nhanh chóng làm hai tô mì chua cay mang ra bàn.

Rau xanh nổi trên mặt nước dùng đỏ au, trứng lòng đào nằm bên cạnh, trước khi dọn ra còn rắc hành và mè rang, thêm một vòng dầu mè thơm phức. Không biết có phải đói thật không, Lục Ly ăn như rồng cuốn, chưa đến ba phút đã húp sạch tô mì, còn liếʍ luôn cái bát, nuốt nước miếng nhìn sang Phó Yêu Kim: “Còn nữa không?”

Phó Yêu Kim không tốt bụng đến mức lại vào bếp nấu thêm một tô nữa cho Lục Ly, lạnh lùng nói: “Hết rồi.”

Lục Ly luyến tiếc lấy khăn giấy lau khóe miệng, giọng tiếc nuối nhưng không quên nịnh: “Tay nghề thật sự rất khá.”

Chờ Phó Yêu Kim cũng ăn xong, đem bát đũa bỏ vào máy rửa chén, lại rửa thêm một quả táo rồi ngồi lên sofa, thong thả gặm từng miếng. Lúc này Lục Ly vẫn còn dán mắt vào điện thoại ở bàn ăn, chẳng còn lý do gì để bám trụ nữa, hắn liền khẽ ho một tiếng ra hiệu, rồi đứng dậy: “Không còn sớm nữa, tôi về trước đây.”

“Khoan đã.” Phó Yêu Kim bất ngờ lên tiếng.

Lục Ly không ngờ anh lại giữ mình lại, hơi ngạc nhiên quay đầu, thấy Phó Yêu Kim đặt quả táo xuống, cúi người lôi từ dưới bàn trà ra một chiếc hộp đỏ.

“Cái cà vạt này đắt quá, tôi không thể nhận được.”

Nụ cười ẩn hiện trên gương mặt Lục Ly dần tan biến, thay bằng một nụ cười bất đắc dĩ: “Với tôi thì không đáng gì cả, tôi cũng đâu bắt anh trả lại. Anh cứ từ chối mãi, chẳng phải hơi làm tôi mất mặt sao?”