Chương 18

Các từ khóa liên quan đến lễ kỷ niệm đang chiếm trọn bảng tìm kiếm của nền tảng. Trong lúc chờ đến tiết mục trao giải, Phó Yêu Kim tiện tay lướt vài trang, thì bắt gặp một bài viết có tên Thượng Mộc trong đó.

Bài viết đính kèm ảnh cận mặt Lục Ly lúc đang livestream, cùng một tấm ảnh chụp từ xa cho thấy vị trí Thượng Mộc ngồi. Nội dung viết: “Lục tổng cứ liên tục nhìn về phía Mộc Mộc nha! Có phải tui nghĩ nhiều quá không trời?!”

Bên dưới toàn là bình luận gào rú, “cp này tôi hít được!!”.

Phó Yêu Kim cũng thấy, đúng là dễ hít thật.

Anh liếc sang Thượng Mộc đang ngồi ngay trước mặt mình, rồi nhớ lại vị trí và tầm mắt của Lục Ly khi nãy. Tổng hợp lại, cảm thấy suy đoán của cư dân mạng nghe hợp lý đến mức không thể phản bác.

Vậy nghĩa là, Lục Ly nãy giờ là đang nhìn Thượng Mộc?

...

Buổi tiệc bắt đầu từ 6 giờ tối, đến 8 giờ rưỡi tối kết thúc trọn vẹn.

Các nghệ sĩ được người đại diện và trợ lý hộ tống ra về, nhóm người bình thường thì ba bốn đứa túm tụm lại đi chung. Trong khung cảnh rộn ràng náo nhiệt ấy, Phó Yêu Kim vốn định chuồn sớm về nhà ngủ cho sướиɠ. Nhưng chưa kịp rời ghế thì bị người bên nền tảng gọi lại, nói là còn có tiệc tối.

Lão giáo sư bên T Đại cũng ra sức níu giữ: “Ngồi cùng bàn toàn là mấy người phụ trách tài khoản của trường với cơ quan nhà nước, hiếm khi có dịp gặp mặt, chuyện trò đôi câu cũng hay mà.”

Nói tới vậy rồi, Phó Yêu Kim đành bất đắc dĩ đồng ý.

Bữa này kéo dài đến tận 10 giờ đêm. Phó Yêu Kim có uống chút rượu, nhưng không về thẳng mà gọi xe tới bờ sông cách nhà hai cây số hóng gió cho tỉnh, tiện tay ghé luôn cửa hàng tiện lợi 24h mua ít đồ, rồi mới chậm rãi đi bộ về nhà.

...

Thang máy dừng ở tầng 19, Phó Yêu Kim xách túi đồ bước ra.

Mắt anh cúi xuống, nhưng lần này không bước ra ngay như mọi khi. Vì "âm thanh bất thường nho nhỏ" không phải phát ra từ phía sau anh nữa, mà hiện diện ngay trước mắt.

“Ưʍ... choáng quá...”

“Lục tổng~ đầu em đau quá…”

Như một vở kịch được tua lại, Thượng Mộc lại một lần nữa ngã ngớn tựa vào vai Lục Ly, mặt đỏ bừng, rêи ɾỉ nhõng nhẽo, mùi pheromone ngọt lịm như mật ong nồng nặc cả hành lang.

Phó Yêu Kim và Lục Ly lần đầu thực sự nhìn thẳng vào nhau, không có bất kỳ ai hay thứ gì che giữa.

Lục Ly vẫn mặc nguyên bộ vest trên sân khấu, cài một chiếc ghim áo là hồng ngọc đỏ như máu, sáng đến mức không thể rời mắt. Tay áo của hắn bị Omega đang bám lấy làm nhăn dúm lại, mà ngay trước khi Phó Yêu Kim xuất hiện, hình như hắn còn đang nhỏ nhẹ hỏi Thượng Mộc mật khẩu cửa nhà là gì.

Hành động còn thuyết phục hơn cả lời nói.

Dù Lục Ly có dùng bao nhiêu lời mật ngọt để đánh lạc hướng, tạo ra đủ loại nghi vấn khiến anh rối trí, nhưng nếu một Alpha như hắn, nửa đêm lôi theo một Omega say khướt đến trước cửa nhà, thì mọi lời giải thích đều vô nghĩa.

Nó chỉ chứng minh một điều Lục Ly đúng là một tên biếи ŧɦái có khẩu vị quái đản.

Thượng Mộc coi như tìm được chân ái rồi.

Phó Yêu Kim không muốn can thiệp vào mối duyên "nồi nào úp vung nấy" này. Anh mặt không cảm xúc gật đầu chào Lục Ly coi như đã thấy, rồi xoay người bước về cửa nhà mình.

Ngay lúc anh vừa nhập xong mã cửa, bên kia cũng vang lên tiếng "tách" mở khóa. Trong tiếng thở dốc ám muội, cánh cửa khẽ khàng khép lại, đồng thời chặn luôn mọi âm thanh phía sau.

Phó Yêu Kim bước vào nhà, tiện tay đóng cửa. Anh cởϊ áσ khoác treo vào tủ, mang túi đồ vào bếp như thường.

Thế nhưng còn chưa kịp cất rau củ cần để lạnh vào tủ, cửa nhà bất ngờ vang lên tiếng gõ.

Phó Yêu Kim quay đầu nhìn về phía đó, thoáng do dự rồi mới chậm rãi bước ra mở.

Một cơn gió lạnh lẽo đêm khuya theo khe cửa lùa vào, mang theo hương trầm dịu sâu. Cửa mở rộng ra, lộ ra một gương mặt đang mỉm cười, đôi mắt cong cong quen thuộc ấy vẫn sâu thẳm và tập trung như ngày nào.

“Lục Ly?”

“Phó giáo sư…” Lục Ly vừa nói vừa cởϊ áσ khoác, tiện tay vắt lên tủ cứu hỏa hành lang, sau đó kéo lỏng cà vạt, tháo cúc cổ áo sơ mi, thở phào một hơi, nụ cười lan tận đáy mắt: “Uống hơi nhiều, thấy hơi khó chịu, cho tôi vào uống ly nước được không?”

Người lớn với nhau, luôn phải giữ chút thể diện. Phó Yêu Kim không thể nào vừa trợn trắng mắt vừa quát "cút", cũng chẳng tiện nói rằng khi mở cửa nhìn thấy gương mặt Lục Ly, anh suýt tưởng hắn qua đây mời anh tham gia vào trò ba người kiểu kẹp sandwich, cho đậm tính thử thách.

Chờ đến lúc Phó Yêu Kim hoàn hồn lại thì Lục Ly đã tươi cười ngồi trên ghế sofa nhà anh, gò má ửng hồng, trông vô cùng ngoan ngoãn đang đợi chủ nhà mang nước tới.

Mùi phoremone Alpha mỗi lúc một đậm, Phó Yêu Kim thực sự không hiểu Lục Ly chạy qua đây làm gì. Anh rót một cốc trà đặc bốc khói nghi ngút, nghi hoặc đặt ly thủy tinh lên bàn trà: “Chẳng lẽ bên Thượng Mộc không có nổi một ly nước ấm?”

Lục Ly càng cười rạng rỡ hơn, lại không động vào ly trà nóng ấy, mà còn kén cá chọn canh: “Có nước đá không? Tôi muốn uống lạnh.”

Phó Yêu Kim chỉ muốn đá hắn ra cửa.

Một phút sau, một ly nước đầy đá lạnh được đặt lên bàn.

Lục Ly uống một hơi cạn sạch, rồi còn móc hai viên đá bỏ vô miệng nhai rôm rốp, gương mặt ửng đỏ dịu lại, đường gân nơi cổ cũng từ từ xẹp xuống.

Phó Yêu Kim nhíu mày càng lúc càng chặt Lục Ly rõ ràng biết Thượng Mộc đang trong trạng thái giả phát tình, vậy mà vẫn bỏ người ta ở bên kia, một mình nhẫn nhịn bản năng chạy qua đây?

Chỉ xét riêng về sức hấp dẫn của pheromone Omega trong kỳ phát tình, Alpha muốn không phát rồ cần phải có ý chí sắt thép. Lục Ly lại có thể kiềm chế được, còn đến mức dội nước đá giải khát?