Phó Yêu Kim ngẩn người nhìn món quà trong tay. Viên ngọc phỉ thúy xanh như nước đế vương, long lanh rực rỡ. Không biết Lục Ly nhét lại vào lúc nào, cũng không biết sau khi bị từ chối và nói chuyện chẳng mấy vui vẻ như vậy, hắn có hối hận vì tấm lòng bị vứt bỏ không.
Nhưng Phó Yêu Kim đoán rằng Lục Ly rất nhanh sẽ chuyển sự chú ý khỏi mình.
Thượng Mộc chắc chắn không thể nói thật khi vay tiền, một khi Lục Ly biết mục đích thực sự của hai triệu kia, rồi lần ra được cả chuỗi “đầu mối tình cảm” của cậu ta, hắn chắc chắn sẽ không thể nuốt trôi cục tức này.
Phó Yêu Kim liền quyết định án binh bất động.
Đợi Lục Ly ra tay.
Đợi ngày Thượng Mộc ngã ngựa lộ mặt thật.
Anh cứ đợi…
Đợi…
Đợi tới mẹ nó một tháng, mà vẫn gió êm sóng lặng, không có gì xảy ra hết!
Thượng Mộc vẫn mỗi ngày lái siêu xe đi làm, Thứ Hai – Thứ Ba thì hẹn mối tình đầu, Thứ Tư thì ghé qua Phó Yêu Kim tán dóc vài câu, Thứ Năm tặng quà cho một hot boy mạng, rồi tiện thể “vui vẻ một đêm”, Cuối tuần tất nhiên là dành cho Lục tổng thân ái nhất.
Cuộc sống phong phú như lịch biểu tiếp khách ngoại giao, chớ nói chi đến ý định tự hủy, cậu ta phải gọi là mong trời cho thêm năm trăm năm nữa để yêu hết dàn nhân vật chính.
Phó Yêu Kim ngồi nghiền ngẫm. Không lẽ Lục Ly đang nhẫn nhịn, đợi cú “kết liễu chí mạng” cuối cùng? Chứ đâu thể nào ăn tối với tôi xong liền vứt quách chuyện hai triệu sau đầu luôn nhỉ?
Hai hôm sau, Phó Yêu Kim lướt mạng xã hội thì thấy gương mặt Thượng Mộc đập thẳng vào mặt.
Một lễ hội mừng sinh nhật thành lập nền tảng mạng lớn nhất cả nước sắp diễn ra, Top 100 nhân vật có tầm ảnh hưởng nhất năm được mời, và Thượng Mộc cũng trong danh sách.
Phó Yêu Kim nhìn thông báo đột ngột đó mà nhíu mày. Thượng Mộc tuy gần đây có tiếng tăm, nhưng lọt được vào Top 100 toàn quốc trên nền tảng cấp quốc dân này, đúng là hơi quá đà.
Nghĩ đến đây, anh mở trình duyệt, tra thử xem nền tảng kia thuộc công ty nào.
Không ngoài dự đoán, thuộc tập đoàn FGH dưới trướng Lục Ly.
Phó Yêu Kim: “…”
Vậy là Lục Ly không điều tra gì à? Hay hắn sớm biết bản chất thật của Thượng Mộc nhưng hoàn toàn không quan tâm?
Dù sao thì, vừa cặp với Thượng Mộc, vừa đi lượn tình nhân ngoài luồng, có khi hắn là kiểu đa tình tự do, không thèm chấp vặt chuyện “bồ nhí” có thêm vài vệ tinh.
Nhưng mà Thượng Mộc không biết chuyện này, lại còn “chém gió” đến mức lừa được hắn hai triệu.
Chấp nhận yêu đương cởi mở thì thôi đi, lại còn đưa tiền giúp người yêu xử lý bạn trai cũ, Lục Ly đúng là đại gia chính hiệu.
Thật sự yêu đến vậy luôn á?
Đã thế thì thôi!
Phó Yêu Kim quyết định ngừng can thiệp vào chuyện của Lục Ly, và cũng cần tránh xa loại người phi logic này ra, kẻo lây ngu.
Nhưng đúng ngay hôm sau, Phó Yêu Kim bất ngờ nhận được thông báo từ bộ phận truyền thông trường. Mời anh đại diện trường tham dự lễ kỷ niệm của nền tảng mạng xã hội kia, tiện thể lên sân khấu nhận giải.
Phó Yêu Kim giờ mới biết, thì ra Đại học D cũng có tài khoản chính thức,
lại còn có hàng đống fan, từng lên hot search mấy lần rồi.
Anh không nhịn được hỏi: “Tại sao lại là tôi?”
Phòng truyền thông của trường trả lời rất đơn giản: “Vấn đề hình tượng. Trước đó nền tảng có đăng hàng loạt clip giảng dạy của các thầy cô, mà phản ứng đều bình bình. Chỉ riêng Phó giáo sư là có bài được chia sẻ vượt mốc vạn lượt. Trong khi chất lượng dạy học của mọi người gần như ngang nhau, thì chỉ có thể nói cư dân mạng quá trọng ngoại hình. Thầy lại còn là Beta, so với Alpha hay Omega thì càng thể hiện rõ sự thân thiện và gần gũi của trường mình.”
Phó Yêu Kim, người bị khen là gần gũi, im lặng vài giây: “Từ chối được không?”
“Phó giáo sư, thầy cũng đâu muốn hiệu trưởng phải tự thân đến tận văn phòng để ‘tư tưởng công tác’ với thầy chứ?”
“….”
Nhìn cái thư mời cứng nhắc trong điện thoại, Phó Yêu Kim nuốt xuống một tiếng thở dài nghẹn họng. Mới một giây trước anh còn thề thốt rằng sẽ không bao giờ chạm mặt Lục Ly nữa, mà chưa đầy 12 tiếng sau đã phải tự mình bước chân vào sào huyệt của đối phương, chính thức "nạp mạng".
*
Dù gì thì buổi lễ kỷ niệm của nền tảng mạng xã hội kia cũng thuộc dạng “sao trời tụ hội”, chắc Lục Ly chỉ lên sân khấu phát biểu vài câu rồi chuồn lẹ. Lễ trao giải sau đó khả năng cao là không tham dự, miễn là Phó Yêu Kim đi nhẹ nói khẽ cười duyên, khả năng đυ.ng mặt sẽ cực kỳ thấp.
Mang theo hy vọng mong manh xen chút cầu may, Phó Yêu Kim nhận xấp tài liệu chương trình từ ban tổ chức, dưới sự dẫn dắt của nhân viên lễ tân, anh đến ngồi vào ghế dành riêng cho mình. Hai bên là đại diện của các trường đại học khác, đều là người có học thức, lịch thiệp gật đầu chào một cái, rồi không ai nói gì nữa.
Trước khi đi, phòng truyền thông còn dặn dò kỹ càng: “Nếu bị camera lia đến thì nhớ tương tác với đại diện bên T Đại nhé! Cái này gọi là ‘bán couple’, vì hai trường thường xuyên tương tác trên mạng, được dân mạng gọi là chính thất couple, fan gọi nhau là chồng vợ tưng bừng. Trường mình cũng theo trend hô to ‘ông xã bà xã’ mấy lần rồi đó!”
Phó Yêu Kim nhìn sang đại diện bên T Đại, là một lão Omega tóc bạc phơ, gương mặt phúc hậu, từ ái hiền hòa. Tí nữa lên sân khấu có khi còn phải để anh dìu cụ đi.
Anh không tài nào tưởng tượng nổi cái kiểu "bán couple" này là bán cái gì, tình ông cháu à? Fan có hít nổi không trời?
Đúng lúc ấy, một giọng nói quen thuộc vang lên trước mặt: “Phó giáo sư?”
Phó Yêu Kim ngẩng đầu, thấy ngay Thượng Mộc đang ngồi ở hàng ghế trước, xoay người lại nhìn anh đầy ngạc nhiên.
“Thượng Mộc?”
“Thầy sao lại ở đây?” Thượng Mộc cười rạng rỡ như gặp cố nhân. Người đàn ông ngồi bên cạnh cậu ta cũng xoay đầu lại.