Phó Yêu Kim ăn một miếng là hết món đầu tiên, rồi chờ mười lăm phút mới có món thứ hai.
Lục Ly ngồi đối diện, tao nhã nuốt nửa thìa súp kem, ngẩng mắt lên bắt gặp ánh nhìn chăm chú của Phó Yêu Kim.
Hắn không nhịn được bật cười: “Anh nhìn tôi chăm chú vậy làm gì?”
Phó Yêu Kim: “…” Đang nghĩ nên mở đầu vụ Thượng Mộc thế nào.
Chuyện này không thể tùy tiện nói. Không phải ai cũng có thể dễ dàng chấp nhận chuyện bị cắm sừng. Phó Yêu Kim vẫn chưa hiểu rõ tính cách thật của Lục Ly, nếu lỡ mở miệng kiểu: “Hề hề, không ngờ nhỉ, Thượng Mộc đội nón xanh cho anh to tổ bố luôn rồi á.” Thì người đầu tiên bị gϊếŧ có khi chính là anh.
Thấy anh không trả lời, Lục Ly đặt thìa bạc xuống, giọng thấp trầm: “Thành thật mà nói, tôi không nghĩ anh sẽ thật sự đồng ý lời mời này… Dường như anh không thích tôi cho lắm?”
Phó Yêu Kim: “…” Đúng rồi đấy, anh đoán chuẩn rồi.
Tất nhiên, bề ngoài anh không thể nói thế, chỉ thầm nghĩ trong bụng là Lục Ly cũng nhạy cảm phết, rồi cong môi nở một nụ cười lịch sự: “Vậy là tôi sai khi nhận lời à?”
“Tất nhiên không.” Lục Ly hơi nghiêng người về phía trước, lại gần hơn, mùi trầm hương trên người càng rõ ràng: “Giáo sư Phó chịu đi cùng tôi, tôi thật sự rất vui.”
Phải công nhận, với ngoại hình, khí chất và cách cư xử của Lục Ly, đúng là khó ai ghét được hắn. Nhất là khi hắn đang cố gắng tạo ấn tượng tốt. Nếu không vì hắn cứ dây dưa không dứt với Thượng Mộc, khiến nhiệm vụ của Phó Yêu Kim bị trì hoãn, thì thật sự anh cũng chẳng ghét bỏ gì hắn.
Lại thêm hai món được đưa lên kích cỡ chẳng to hơn con mắt là bao.
Phó Yêu Kim cảm thấy thời cơ đã đến, đặt đũa xuống, nghiêm túc hỏi: “Lục tổng.”
“Nói bao nhiêu lần rồi…” Lục Ly lắc ly brandy trong tay, tiếng va chạm của viên đá tròn trong ly vang nhẹ, “Gọi tôi là Lục Ly đi mà.”
Phó Yêu Kim lơ đi, không hùa theo: “Lục tổng, gần đây anh có cho Thượng Mộc mượn hai triệu không?”
“Hửm?” Lục Ly gõ nhẹ ngón trỏ lên bàn, “Hình như có đấy. Cậu ta hỏi tôi xin tiền, tôi thấy cũng chẳng bao nhiêu nên chuyển luôn.”
“Anh không hỏi là cậu ta mượn để làm gì sao?” Phó Yêu Kim gặng hỏi.
Lục Ly nghĩ một lát, giọng vẫn rất thản nhiên: “Hình như có nói. Nhưng mà dài dòng quá, kéo xuống một mạch mới thấy ‘tôi cần tiền’. Nhìn mệt mắt, nên tôi cũng không buồn đọc hết.”
“…”
Trong khoảnh khắc ấy, Phó Yêu Kim suýt nữa buột miệng nói “Vậy cho tôi hai triệu đi, để tôi kiểm tra thử độ hào phóng của anh.”
Và anh dám chắc, Lục Ly nhất định sẽ chuyển thật miễn là anh chịu ngủ với hắn một đêm.
Anh hít sâu mấy hơi, ép bản thân bình tĩnh trở lại, rồi nhẹ nhàng lên tiếng: “Lục tổng, tôi nghĩ có lẽ anh nên cho người điều tra xem hai triệu đó rốt cuộc đã bị đem đi đâu rồi.”
Phó Yêu Kim cho rằng đoạn vừa rồi mình nói tuy vẫn còn giữ chút uyển chuyển, nhưng ý tứ đã rõ ràng đến không thể rõ hơn, chỉ cần Lục Ly là người bình thường thì chắc chắn sẽ hiểu.
Ai ngờ đầu óc của Lục Ly hình như thật sự có vấn đề. Hắn nhìn chằm chằm Phó Yêu Kim một lúc, đột nhiên nheo mắt lại, nụ cười thường trực nơi khóe môi cũng tan biến.
“Sao anh cứ nhắc đến Thượng Mộc mãi vậy?”
Phó Yêu Kim sững người, suýt nữa không theo kịp lối suy nghĩ của đối phương: “Tôi…”
“Không lẽ…” Lục Ly ngừng tay gõ bàn, nét mặt không biến đổi gì, nhưng đáy mắt lại dần phủ lên một tầng băng mỏng, ngay sau đó hắn lại nở nụ cười dịu dàng hơn nữa, “Anh có ý với cậu ta?”
“…”
Phó Yêu Kim cảm thấy con mắt mình bị xúc phạm nặng nề.
Bản năng thôi thúc muốn phản bác lập tức, nhưng trong khoảnh khắc đó, một âm mưu ngu xuẩn mà hiệu quả bỗng hiện lên trong đầu, khiến anh không khỏi bội phục tinh thần chuyên nghiệp của chính mình.
Anh mím môi, thu lại ánh nhìn, không đáp lại cũng không phủ nhận xem như ngầm thừa nhận.
Không khí trên bàn bỗng trở nên ngột ngạt đến kỳ lạ.
“Tôi xem cậu ấy như em trai ruột.” Phó Yêu Kim không những không chữa cháy mà còn thêm dầu vào lửa, bắt đầu bịa chuyện lưu loát như thể đang giảng bài: “Khi ấy thấy một Omega đơn thân lập nghiệp, không nơi nương tựa, tôi không nhịn được muốn quan tâm thêm một chút, kết quả là càng để tâm thì càng không dứt ra được… Lục tổng, dạo này cậu ấy có vẻ không ổn, đột nhiên đi vay tiền khắp nơi, hỏi thì không nói rõ lý do. Tôi sợ cậu ấy bị lừa, đi lạc đường. Mà hình như cậu ấy tin tưởng anh hơn, nên anh có thể quan tâm cậu ấy giúp tôi được không?”
Nụ cười trên mặt Lục Ly lập tức biến mất, vẻ mặt không còn cảm xúc, chỉ hỏi thẳng: “Phó Yêu Kim, anh đồng ý đi ăn với tôi tối nay, không phải là chỉ để nói những lời này đấy chứ?”
Phó Yêu Kim không trả lời, vì anh có linh cảm rằng chỉ cần gật đầu một cái là Lục tổng mắt sắc như dao này có thể phi thẳng vào bếp vác dao ra chém người.
Một lát sau, Lục Ly đột nhiên bật cười, nụ cười nhạt nhẽo: “Được, tôi sẽ đi quan tâm cậu ta một chút, xem xem rốt cuộc hai triệu đó đã tiêu vào đâu.”
Dù trò chuyện chẳng đâu vào đâu, Lục Ly vẫn giữ được phong độ, không đến mức đuổi người ra khỏi cửa. Nhưng bữa ăn xem như xong hẳn, Phó Yêu Kim cố gắng nán lại một lát rồi viện đại một cái cớ gượng gạo để rút lui.
Lục Ly cũng chỉ lạnh nhạt “ừm” một tiếng, không hề giả bộ khách sáo hỏi có cần đưa về không, chỉ lười biếng dựa lưng vào ghế, cúi đầu nhắn tin bảo thư ký hủy toàn bộ lịch hẹn còn lại trong tối.
Về đến nhà, việc đầu tiên Phó Yêu Kim làm là vào bếp xào một bát cơm, sau đó bưng ra sofa mới phát hiện áo khoác còn chưa cởi.
Anh cắn thìa, tiện tay mò vào túi áo thì bỗng cảm thấy có gì đó cộm cộm.
Mò sang túi bên phải quả nhiên, rút ra một chiếc hộp đỏ quen thuộc.