Chương 14

Tiếp theo là một tràng chửi thề dài như bài văn mẫu, đến cả bản thân hắn ta cũng không tha: “Tôi tưởng mình đã là đứa ngu nhất đời rồi, không ngờ còn có thằng ngu hơn! Lục Ly đúng là đại ngu số một! Làm sao hắn có thể lập ra được FGH chứ? Một chủ tịch tập đoàn công nghệ xuyên quốc gia lại bị Thượng Mộc cái thứ quái gì cũng không bằng dắt mũi như vậy?!”

Cũng khó trách. Dù sao thì Lục Ly cũng chẳng phải loại thánh thiện gì.

Bên kia điện thoại vừa ngắt, bên này một cái tên quen thuộc bỗng sáng đèn Lục Ly, người bị gọi là “đại ngu số một”, gửi tới một icon dễ thương hoàn toàn không hợp nhân thiết, bảo rằng: [Quản lý bên nhà hàng nói vừa nhập về một lô nguyên liệu tươi quý hiếm hiếm thấy, hỏi Phó Yêu Kim có rảnh đi ăn tối không.]

Phó Yêu Kim gõ ngay trong khung chat một câu: [Không rảnh. Cút.]

… Nhưng rồi lại xoá từng chữ một.

Người có lúc sai bước, ngựa có khi vấp chân. Biết đâu Lục Ly thực sự là kiểu “thợ săn cả đời cuối cùng bị ngỗng mổ mắt”, chẳng may lật thuyền trong mương tên Thượng Mộc này thì sao? Cảnh tỉnh một chút, có khi còn giúp bản thân anh tránh được đống rắc rối về sau.

Cậu ấm là kiểu vì một bát cháo mà si tình khổ lụy Thượng Mộc, nhưng bản chất vẫn tự cao. Cậu ta chịu thua Lục Ly thì còn ráng nuốt trôi, chứ vừa nghe Thượng Mộc dây dưa thêm mấy tên Alpha rác rưởi, liền phát điên mà trả thù.

Mà Lục Ly, lòng tự trọng chắc chắn còn cao hơn gấp mười lần cậu ấm. Nếu hắn biết mình bị cắm sừng, nổi điên lên thì hậu quả khó mà lường.

Biết đâu sáng mai vừa mở mắt ra, nhiệm vụ đã hoàn thành xong từ bao giờ?

Với một niềm tin đẹp đẽ như thế, Phó Yêu Kim chấp nhận lời mời của Lục Ly.

Sáu giờ tối, một chiếc HCL46 dừng trước tòa nhà hành chính đại học D. Xe thể thao vàng chanh, cửa kiểu cánh chim mở lên cao như cánh chim sải rộng, ngồi vào là có cảm giác lên xe lập tức đăng cơ.

Lục Ly vẫn như cũ, không có khái niệm “khiêm tốn”. Hắn nghiêng người thò hai chân dài miên man từ ghế lái ra, tháo kính râm rồi ung dung tựa vào nắp capo nghịch điện thoại, mặc kệ mấy chục cặp mắt tò mò của sinh viên và giảng viên qua lại dán chặt lên người hắn.

Hôm nay hiếm thấy Lục Ly không mặc vest, thay vào đó là áo khoác đơn sắc kiểu casual, quần ống rộng xắn gấu, giày thể thao trắng bóng loáng. Cả người như trẻ lại mười tuổi, nhìn chẳng khác gì một sinh viên mới ra trường.

Lục Ly rốt cuộc làm sao mà có thể thản nhiên đỗ xe ngay dưới tòa nhà hành chính thế này? Bộ phận bảo vệ đều đang bận ngồi uống trà hóng gió cả rồi à??

Phó Yêu Kim thật sự muốn giả vờ không quen biết hắn ta, nhưng đành bất lực nhìn cảnh Lục Ly nhờ mấy nam sinh đi ngang dưới lầu giúp khiêng một thùng đồ ăn lớn lên văn phòng, mời toàn bộ giảng viên và sinh viên uống trà sữa.

“Má ơi…” Đám đồng nghiệp ăn ké nhìn anh bằng ánh mắt hoàn toàn khác: “Bây giờ Alpha không mê Omega nữa à? Quay qua tán Beta luôn rồi?”

Đám sinh viên thì càng nói huỵch toẹt: “Phó giáo sư, bạn trai thầy vừa đẹp trai vừa giàu nha~~”

Phó Yêu Kim mặt không cảm xúc, vừa thu dọn bàn làm việc vừa thản nhiên đáp: “Các em hiểu lầm rồi, anh ấy và thầy không phải loại quan hệ đó.”

Nói ra rồi Phó Yêu Kim mới thấy câu này nghe quen không chịu nổi.

Dĩ nhiên, chẳng ai tin kiểu phủ nhận đầy sơ hở đó. Cả đám nhao nhao trêu chọc: “Chúc Giáo sư Phó có buổi hẹn hò thật lãng mạn nhé~!”

… Giờ có giải thích không phải hẹn hò nữa thì có ai nghe đâu?

Đến khi Phó Yêu Kim ngồi vào ghế phụ trong chiếc siêu xe của Lục Ly, bên cạnh là một Alpha đích thân đưa cho anh một chiếc túi quà nhỏ xinh xắn, còn mỉm cười nói là “quà tặng”, thì đến chính Phó Yêu Kim cũng không tin nổi đây không phải là một cuộc hẹn.

“…”

Thấy anh cứ mãi không chịu đưa tay nhận, Lục Ly vẫn mỉm cười thu tay về, thong thả cởi dải ruy băng buộc trên túi quà, lấy ra một chiếc hộp trang sức màu đỏ rực.

“Tôi nhìn thấy nó liền nghĩ ngay đến anh. Chắc chắn anh đeo sẽ rất hợp.”

Vừa nói, hắn vừa mở hộp quay về phía Phó Yêu Kim. Bên trong là một chiếc cà vạt kiểu bolo gắn ngọc phỉ thúy, lấp lánh rực rỡ.

Viên ngọc phỉ thúy sắc xanh đậm cực kỳ sang trọng, dây cột là một sợi đen đan, xung quanh viên đá còn có viền vàng điêu khắc cực kỳ tỉ mỉ và tinh xảo.

Chỉ có điều, vì lý do nào đó mà hộp lại phải là màu đỏ chói. Đỏ tươi phối xanh lá, đúng là thẩm mỹ kiểu bá đạo tổng tài, khó mà nói nổi là sến hay chất.

Phó Yêu Kim nhìn chằm chằm vào món trang sức trước mặt, trầm mặc hai giây rồi dứt khoát từ chối quả “kẹo ngọt bọc thuốc độc” này: “Ngại quá Lục tổng, tôi không cần đâu. Cảm ơn.”

*

“Thích thì cứ nhận đi.”

Lục Ly đặt hộp trang sức thẳng lên đùi anh, rồi bình tĩnh đạp ga: “Không có ý gì khác đâu, cũng không đắt. Chỉ là tôi ngưỡng mộ nhân cách của Giáo sư Phó, muốn làm bạn thôi.”

Không đắt? Nói thế thì chắc chắn là cực đắt.

Phó Yêu Kim không nói gì, lặng lẽ cất hộp vào lại túi quà, rồi trước khi xuống xe còn tranh thủ lúc Lục Ly không chú ý mà nhét lại vào ngăn chứa găng tay.

Nhà hàng của Lục Ly là dạng chỉ nhận khách thành viên đặt trước. Ban ngày không phục vụ, buổi tối cũng chỉ nhận ba bàn khách cái độ “chanh sả” này đúng là đẩy lên tận mây xanh.

Nhà hàng nằm ở khu vực trung tâm, nơi mà mỗi mét vuông đất đều bị tận dụng xây nhà cao tầng, vậy mà nó lại chọn một góc cực kỳ khó tìm. Tường xám xịt, không bảng hiệu, không cửa kính đi xuyên qua mới thấy bên trong là cả một thế giới khác biệt.

Vấn đề là, mấy nhà hàng có khí chất như này thì đều lượng ít, bày lâu. Ai đến đây cũng chẳng phải để ăn no, mà là để hưởng thụ sự riêng tư và tinh tế.