Lạ một điều, Phó Yêu Kim lại cảm thấy trong lời nói ấy hình như có một chút thành thật.
Nói cho cùng, Lục Ly cũng có vài điểm khiến người ta nghi ngờ. Ví dụ như đêm hôm đó ở cửa nhà Thượng Mộc, lúc giao cậu ta cho anh, Lục Ly nhanh gọn nhẹ như trút được cục nợ. Lại ví dụ như hôm khai trương, Thượng Mộc thì đỏ mặt uống rượu trên sofa như đang chờ người nhào tới, còn Lục Ly lại đứng bên cửa sổ, nét mặt uể oải, hệt như đang bị pheromone của cậu ta làm cho khó thở.
Anh ổn định tâm thần, giọng nửa châm chọc nửa thăm dò: “Lục đổng đúng là người tốt, không quen không biết mà cho người ta việc, tặng cả siêu xe, sao không tặng tôi?”
Lục Ly chống tay lên lưng ghế, nhíu mày nghĩ ngợi, rồi tùy tiện gỡ cúc cổ áo sơ mi, để lộ xương quai xanh gợi cảm: “Nói chung, tôi với cậu ấy không phải kiểu quan hệ mà anh nghĩ.”
Vậy rốt cuộc là kiểu gì?
Phó Yêu Kim còn chưa kịp hỏi tiếp, thì Lục Ly đã bị mấy giáo sư trong phòng tiệc tìm được, lôi về tiếp rượu. Dù gia thế nhà họ Lục có khủng tới đâu, đối mặt với thầy cũ cũng chẳng dám ra vẻ, đành ngoan ngoãn bị chuốc tới tấp.
Quen tay từ chối lời mời “uống thêm ly nữa” của mấy đồng nghiệp, Phó Yêu Kim cúi đầu tiếp tục nghịch điện thoại. Đang rảnh rỗi thì anh tình cờ thấy tài khoản mạng xã hội của Thượng Mộc cập nhật bài mới, chưa đầy nửa tiếng đã có cả trăm lượt bình luận.
Kiếp trước, Thượng Mộc đã có thói quen khoe mẽ đời sống cá nhân trên mạng, kiếp này vẫn y hệt. Ngay khi trọng sinh, cậu ta lập một tài khoản mới mang tên “Omega độc lập 25 tuổi lập nghiệp ở đại đô thị”, đăng ảnh sinh hoạt hằng ngày, kèm vài dòng caption triết lý tình yêu bản thân, lượt tương tác vẫn lẹt đẹt.
Cho đến khi cậu ta bắt đầu "kết nối" với Lục Ly, up vài tấm hình chụp chung, tài khoản lập tức tăng follow chóng mặt. Bình luận đủ kiểu, người thì ghen tị, người thì đẩy thuyền couple, có cả người mỉa mai kiểu “độc lập đến nằm dưới chân Alpha”.
Đen cũng là đỏ. Hắc hồng cũng là hồng.
Phó Yêu Kim mở bài đăng mới nhất lên xem, ảnh là Thượng Mộc hai tay nâng một hộp nhung đen, bên trong là chiếc nhẫn kim cương to đến mức phản vật lý, dòng mô tả kèm theo:
[Cảm ơn quà tặng từ học trưởng Lục~ Hôm nay mới biết tụi mình từng học cùng một trường cấp hai, thật là duyên phận trời định~ @Lục Ly.]
Lục Ly không phản hồi. Trái lại, bạn trai số 4 tiểu hotboy livestream lại nhanh chóng bay vào bình luận để ké fame.
“…”
Phó Yêu Kim lạnh mặt khóa màn hình, cảm thấy xấu hổ vì bản thân lúc nãy từng do dự một giây.
Dù đã add nhau liên lạc, nhưng sau lễ kỷ niệm, Phó Yêu Kim và Lục Ly chẳng nhắn nhau lấy một câu. Khung chat vẫn nằm im với lời chào tự động từ hệ thống: “Bạn đã kết bạn với Lục Ly.”
Ngược lại, cậu ấm ex-boyfriend thì năm lần bảy lượt gửi tin nhắn, ba ngày rủ anh đi uống rượu một lần, nửa đêm lại nốc say rồi gửi văn chương buồn thảm than rằng cả thế giới đều phụ lòng tôi.
Phó Yêu Kim thật sự không chịu nổi nữa, bèn quyết định cho hắn ta việc để làm. Thế là anh đem hết cả chuyện Thượng Mộc từng có bạn trai đầu đời, bạn trai huấn luyện viên thể hình, lẫn tiểu hotboy mạng xã hội tất tần tật ba đời bạn trai kể sạch cho tên cậu ấm nghe.
Kết quả là vị “tình thánh” nhà giàu kia im ru suốt mấy ngày.
Nhưng rất nhanh, cậu ấm nổ tung trong cơn im lặng và rồi biếи ŧɦái trong cơn bùng nổ. Trong giao diện chat với Phó Yêu Kim, hắn ta để lại một câu duy nhất “Tôi muốn báo thù!!” Sau đó lại biến mất.
Một tuần sau, Phó Yêu Kim nhận được từ hắn ta một đoạn video. Mở ra thì thấy góc quay cực kỳ kín đáo, giống như được giấu sau bụi cây công viên. Ống kính mờ mờ, nhưng vẫn nhìn rõ hai nhân vật chính là Thượng Mộc và bạn trai huấn luyện viên.
Một Alpha to cao lực lưỡng đang dồn ép Omega vào góc tường, liếc nhìn xung quanh bằng ánh mắt âm u, rồi hạ giọng đe dọa: “Hai triệu. Một xu cũng không được thiếu.”
Thượng Mộc giận đến run người: “Tôi lấy đâu ra hai triệu đưa anh?”
“Tôi mặc kệ.” Gã huấn luyện viên chỉnh lại cái mũ lưỡi trai trên đầu, vẻ mặt vô lại đến mức khiến người ta buồn nôn: "Nói trước, tuần sau mà tôi không thấy tiền vào tài khoản, đoạn clip cậu rêи ɾỉ dưới tôi trong phòng nghỉ ở phòng gym sẽ được gửi cho Lục Ly. Tự mà cân nhắc.”
Video kết thúc. Dưới cùng là dòng tin nhắn của cậu ấm: “Hừ.”
Phó Yêu Kim: “…”
Đàn ông vì yêu mà hóa hận, ra tay đúng là tàn bạo đến đáng sợ.
Vài ngày sau đó, mỗi lần gặp Thượng Mộc, Phó Yêu Kim đều thấy cậu ta như hồn bay phách lạc điên tiết và bất ổn. Chỉ cần bảo vệ khu nhà nâng thanh chắn chậm một nhịp thôi, cậu ta đã văng tục ầm ĩ. Có lần còn tới hỏi anh có quen chỗ nào thu mua trang sức đáng tin không, khi nghe anh bảo không thì mặt cậu ta sa sầm, uể oải bỏ đi.
Tinh thần cậu ta lúc này chẳng khác gì thời kiếp trước khi biết chồng mình phá sản.
Phó Yêu Kim bắt đầu thấy được tia hy vọng hoàn thành nhiệm vụ.
Nhưng đúng ngày anh tưởng đã tới lúc “rước được ánh bình minh”, Thượng Mộc bỗng quay ngoắt thái độ vừa huýt sáo vừa quay chìa khóa xe, cưỡi chiếc mui trần nhỏ của mình phóng đi đầy phấn khởi. Gặp Phó Yêu Kim còn hồ hởi hỏi: “Muốn tôi tiện đưa anh đi làm không?”
Nhìn thế nào cũng giống như đã giải quyết xong hết mọi rắc rối.
Ánh bình minh lại vụt tắt.
Quả nhiên, đến chiều thì Phó Yêu Kim nhận được một cuộc điện thoại đầy tức giận từ cậu ấm: “Cậu ta chuyển tiền thật rồi?! Lấy đâu ra hai triệu tiền mặt chứ?! Tôi điều tra rồi, cái studio ngu ngốc của cậu ta tài khoản không nổi hai trăm nghìn, tiền lương cho đám nhân viên nịnh nọt cũng toàn là do Lục Ly rút từ quỹ đen!”
Phát tiết đến đây, cậu ấm chợt bừng tỉnh: “Con mẹ nó chứ, Lục Ly bị ngu à? Nhiều tiền quá không có chỗ xài chắc?!”