Chương 12

Việc Thượng Mộc chủ động đá một con cá trong ao như cậu ấm quả thật khiến Phó Yêu Kim hơi bất ngờ.

Nhưng ngẫm lại thì cũng hợp lý, cậu ta hiện giờ đã có một đối tượng công lược “cao cấp” hơn, sao còn rảnh chơi đùa với cậu ấm nhà giàu nửa mùa. Ngược lại, giữ cậu ấm lại còn có thể làm chướng ngại vật giữa cậu ta và Lục Ly.

Vài hôm sau, cậu sinh viên cũng ỉu xìu tới gặp Phó Yêu Kim, nói mình muốn nghỉ thực tập ở studio của Thượng Mộc, tập trung toàn lực ôn thi cao học. Phó Yêu Kim hỏi có chuyện gì xảy ra, hắn ta không nói, cả ăn gà rán cũng chẳng buồn nhai, mặt mũi u ám như vừa thất tình.

Vậy rốt cuộc Thượng Mộc và Lục Ly tiến triển tới đâu rồi?

Câu trả lời đến nhanh ngoài dự đoán. Một tuần sau, trong lễ kỷ niệm thành lập đại học D, Phó Yêu Kim chính mắt nhìn thấy Lục Ly, nhân vật chính của câu chuyện.

Hắn được mời lên sân khấu với tư cách cựu sinh viên ưu tú, cả hội trường lớn kín chỗ, hầu như đều đến vì hắn. Phải nói rằng, người đàn ông này đúng là biết cách thu hút người khác. Ngoại hình, vóc dáng đều nổi bật, giọng nói trầm thấp, quyến rũ, đến mức cô giáo ngồi cạnh Phó Yêu Kim còn thì thầm: “Giọng nói của người ta thật sự rất từ tính…”

Sau buổi lễ, hiệu trưởng đích thân chỉ đích danh muốn Phó Yêu Kim ở lại tiếp đón với tư cách giáo viên trẻ tiêu biểu. Bữa tiệc có gần hai chục người, toàn là cán bộ cấp cao của trường, Lục Ly chẳng thèm ngồi với ai, lại cố tình chọn ghế bên cạnh Phó Yêu Kim, một tay chống cằm, giọng nói rõ ràng, lại mang chút lả lơi quen thuộc: “Phó Yêu Kim giáo sư, lâu rồi không gặp.”

“Lâu rồi không gặp, Lục đổng.” Phó Yêu Kim bình tĩnh gật đầu, hoàn toàn không bị cuốn theo nhịp điệu đối phương.

Lục Ly nâng ly trà trước mặt, nửa thật nửa đùa than phiền: “Hôm trước Phó giáo sư đi gấp quá, tôi còn chưa kịp xin phương thức liên lạc của anh.”

Phó Yêu Kim không thích kiểu nói chuyện ám muội thế này, đặc biệt là khi bàn tiệc xung quanh ai cũng đang nhìn họ. Anh thẳng thừng hỏi: “Lục đổng tìm tôi có chuyện gì sao?”

“Đương nhiên là có việc mới đến tìm anh rồi.” Lục Ly lại cố tình trả lời theo kiểu vòng vo chọc người, nụ cười trên môi càng lúc càng đậm.

Phó Yêu Kim hơi bất đắc dĩ: “Lục đổng.”

“Gọi tôi là Lục Ly đi.”

“…”

Người xung quanh đâu có mù, nhìn cái là biết quan hệ hai người không tầm thường. Mấy lão hồ ly trong giới học thuật lập tức rôm rả phụ họa:

“Cả hai đều trẻ tuổi tài cao, tuấn tú phong độ!”

“Đúng đúng, quả là tài sắc vẹn toàn, xứng đôi vừa lứa…”

Mấy câu nịnh bợ không chỉ vỗ mông ngựa cho Lục Ly, mà còn không tiếc lời khen Phó Yêu Kim một trận ra trò.

Lục Ly cười cong cả mắt: “Thật ra tôi không bằng đâu, Phó giáo sư mới là hiếm có khó tìm đấy. Lần đầu tiên gặp anh ấy, tôi đã nhìn ngây cả người.”

*

Lục Ly lúc này đã gần như trắng trợn trêu chọc người khác. Vài câu dăm ba chữ thôi đã khiến ánh mắt toàn bộ bàn tiệc dồn hết lên người Phó Yêu Kim. Hai đồng nghiệp làm chung văn phòng với anh, gặp mặt suốt ngày đến phát ngán, lúc này cũng lộ ánh nhìn đầy ẩn ý: "Tên Beta này cũng có cửa đấy chứ, hóa ra lại quen biết cả chủ tịch tập đoàn FGH à?"

Phó Yêu Kim cuối cùng cũng mất kiên nhẫn, giọng điệu lạnh nhạt xen chút cứng rắn: “Lục đổng, bên cạnh đã có người đẹp rồi, những lời dễ gây hiểu lầm thế này vẫn nên bớt nói thì hơn.”

“Người đẹp bên cạnh?” Lục Ly nhắc lại, ánh mắt sâu đen liếc sang Phó Yêu Kim một cái đầy hàm ý, rồi hạ giọng nói: “Đúng là người đẹp bên cạnh.”

Ngay lúc nói, Phó Yêu Kim chợt ngửi thấy một mùi hương nhàn nhạt, mùi pheromone Alpha, hương trầm dịu nhẹ sâu lắng, rõ ràng phát ra từ Lục Ly, vị "công khổng tước" bên cạnh anh.

Anh không làm gì, mà cũng là một Beta không thể kí©h thí©ɧ bản năng sinh lý của Alpha, vậy mà lần này lượng pheromone Lục Ly tỏa ra còn nhiều hơn mấy lần trước cộng lại.

May mắn thay, chẳng mấy chốc Lục Ly đã bị mấy lãnh đạo trường đại học lôi về bàn chính, rót rượu liên tục như đổ nước, đến mức muốn gắp miếng đồ ăn cũng phải tranh thủ khi người khác vừa nâng ly. Phó Yêu Kim thì ngược lại, được rảnh rang, ăn no liền viện cớ chuồn khỏi phòng lớn, tìm ghế ngồi ở phòng chờ bên ngoài nghịch điện thoại.

“Phó giáo sư.”

Một giọng quen thuộc vang lên trước mặt. Phó Yêu Kim ngẩng đầu, quả nhiên là Lục Ly bám riết không buông.

Hắn uống không ít, từ yết hầu xuống đến xương quai xanh đều ửng đỏ, nhưng gương mặt lại sạch sẽ tỉnh táo. Lần này giọng hắn không mang theo vẻ mập mờ khıêυ khí©h như trước, mà thẳng thắn hỏi: “Tôi nói thật đấy, cho tôi xin cách liên lạc đi.”

Phó Yêu Kim lần này không từ chối. Dù sao biết được động tĩnh của Lục Ly cũng có lợi cho nhiệm vụ anh đang làm.

Ảnh đại diện mạng xã hội của Lục Ly là một chú chim đỏ, Phó Yêu Kim vừa add vừa nghĩ thầm: Tên này ám ảnh màu đỏ đến mức nào vậy trời…

Rồi tiện thể hỏi luôn: “Lục đổng, cậu với Thượng tổng gần đây tiến triển thế nào rồi?”

“Thượng tổng? Ai vậy?” Lục Ly trông có vẻ say, cau mày hồi lâu vẫn chưa nhớ ra.

Cứ diễn đi.

Phó Yêu Kim mặt không đổi sắc: “Thượng Mộc, bạn thân của anh đó.”

Lục Ly ngồi xuống cạnh anh, tựa lưng vào sofa, im lặng một lúc mới "ồ" một tiếng: “À, cậu ấy thì sao?”

“Anh cứ giả ngây giả ngô như vậy thì còn gì hay nữa.” Phó Yêu Kim nhàn nhạt đáp.

“Gì mà lằng nhằng vậy…” Lục Ly nghiêng đầu đối diện ánh mắt của anh, bỗng như nhận ra điều gì, khoát tay, nói rõ ràng: “À, anh hiểu lầm rồi, tôi với cậu ấy chẳng có gì hết.”

Phó Yêu Kim: “…”

Đúng là một cặp trời sinh, từ miệng lưỡi lươn lẹo đến bài bản chối bay chối biến đều giống nhau y hệt.

“Thật đấy.” Lục Ly nghiêng đầu, mắt không trốn tránh, nhìn thẳng vào Phó Yêu Kim như thể lời dối trá vừa thốt ra là chân lý tuyệt đối.