Chương 11

Phó Yêu Kim liếc nhìn chiếc xe thể thao màu đỏ chói, gương mặt dần mất biểu cảm: “Lục đổng đối xử với cậu thật tốt.”

“Á…” Thượng Mộc bật thốt một tiếng, vội vàng xua tay: “Phó lão sư ngàn vạn lần đừng hiểu lầm! Tôi với Lục đổng hoàn toàn không có gì hết!”

Câu này mà cũng dám nói ra miệng, chó nghe còn biết giả chết.

“Tôi thấy tối qua cậu nhận một bó hoa 99 bông và bánh kem từ shipper." Phó Yêu Kim lạnh nhạt hỏi, “Cũng là của Lục đổng gửi sao?”

Cái đó tất nhiên không phải. So với siêu xe thì rẻ bèo, là chiêu bài kinh điển của bạn trai số 5 cậu ấm nhà giàu, tuần nào cũng ship “tình yêu chân thành” đều đặn.

Thượng Mộc giả vờ khổ não thở dài: “Là một người theo đuổi tôi tự ý làm, tôi đã từ chối rất rõ ràng rồi, nhưng người ta vẫn cố chấp như vậy. Thật ngại quá Phó lão sư, có phải tôi làm phiền anh không?”

“…” Phó Yêu Kim thoáng nghẹn lời. Vài giây sau mới gật đầu khẽ: “Thì ra là vậy.”

Thượng Mộc trong lòng sung sướиɠ như mở hội, trời ơi, mấy tên Alpha với Beta này dễ dụ thế à? Đúng là từ kiếp trước cậu ta đã bị cái tên cặn bã ràng buộc mới sống uổng phí. Giờ chỉ cần cho cậu ta chút cơ hội, cậu ta sẽ trở thành Omega giỏi giang nhất trong thiên hạ!

Không biết có phải sáng nay nhắc tới số 5 nên vận mệnh sắp đặt sẵn hay không, đến chiều tối Phó Yêu Kim liền gặp tận mặt bản chính.

Vẫn là combo quen thuộc, hoa tươi và quà tặng hàng hiệu. Cậu ấm hớn hở đứng chờ trước cửa nhà Thượng Mộc, háo hức định cho “bạn trai bé nhỏ” một cú bất ngờ sau nhiều ngày không gặp.

Hắn ta thấp hơn Phó Yêu Kim một cái đầu, mặt tròn búng ra sữa, người gầy, mặc vest chỉnh tề nhưng nhìn giống như con nít trộm đồ người lớn mặc chơi. Mái tóc chải ngược bóng loáng, phối với cái mặt non choẹt thành ra có chút hài hước. Dù cùng mặc vest, khí chất của hắn ta hoàn toàn không thể so được với sự chín chắn lạnh lùng của Lục Ly.

Điều kỳ lạ là radar bắt ghen của cậu ấm này vô cùng mất cân bằng, mấy bạn trai khác của Thượng Mộc thì không phản ứng gì, riêng Phó Yêu Kim vừa xuất hiện, liền bị liệt vào dạng đối thủ nguy hiểm cần loại trừ gấp.

Hôm nay tình cờ chạm mặt ngoài hành lang, cậu ấm còn chưa kịp nhìn thẳng đã hừ mũi một tiếng, theo sau là cú đảo mắt khinh bỉ.

Ý đại khái là: Tôi biết anh cũng thích Thượng Mộc, nhưng mơ đi! Thượng Mộc là “baby yêu dấu” của tôi cơ mà!

Phó Yêu Kim nhìn cái dáng vẻ tự cho là đáng yêu của hắn ta mà thấy cũng hơi buồn cười. Lần đầu tiên, anh không làm lơ như thường lệ, mà còn chủ động tiến tới hỏi: “Chiếc K17 mà gần đây Thượng Mộc lái đi làm, là cậu tặng sao?”

Cậu ấm sững người, K17?! Thứ đó đến bố cậu ta còn không dám mơ tới: “Anh nói gì cơ?”

“Không phải à?” Phó Yêu Kim vẫn cười, cũng không buồn giải thích thêm, quay người thong thả về nhà.

Ba tiếng sau, Phó Yêu Kim đang tựa lưng vào sofa chuẩn bị giáo án trên tablet thì nghe thấy ngoài cửa vang lên tiếng tranh cãi kịch liệt. Nói chính xác là một màn chỉ trích đơn phương: “Em đã giải thích biết bao lần rồi, anh vẫn không chịu tin, vậy thì em cũng hết cách. Em không thể tiếp tục yêu đương với một người cứ nghi thần nghi quỷ mãi thế này. Giữa chúng ta đã có vết rạn không thể cứu vãn, về sau đừng đến tìm em nữa! Cầm mấy thứ rác rưởi của anh, cút!”

Ngay sau đó là tiếng sập cửa cực mạnh.

Phó Yêu Kim dừng gõ phím, do dự một chút rồi vẫn đứng dậy, chậm rãi mở cửa phòng và liền đυ.ng phải cậu ấm đang đứng giữa hành lang, giẫm nát lên bó hoa hồng vỡ vụn, im lặng rơi nước mắt.

“…”

Ba mươi phút sau, Phó Yêu Kim cực kỳ hối hận vì hành động ngu xuẩn mở cửa của mình.

Cậu ấm thất tình kia cư nhiên xông thẳng vào nhà anh, chiếm lấy lon bia cuối cùng trong tủ lạnh, vừa tu ừng ực vừa khóc gào: “Em thật lòng thích cậu ấy! Em thật lòng mà, sao cậu ấy có thể đối xử với em như vậy chứ? Cái tên Lục gì đó, nhìn đã biết không phải thứ tốt đẹp gì…”

Thấy hắn khóc đến khản cả giọng, Phó Yêu Kim cuối cùng không nhịn được, hỏi: “Cậu rốt cuộc thích cậu ta điểm nào?”

Cậu ấm vừa sụt sịt vừa kể lể về màn tình cờ gặp gỡ định mệnh giữa mình và Thượng Mộc, tóm gọn là cậu ấm xuất thân từ gia đình ngột ngạt, cha mẹ ngoài tiền thì chẳng cho gì khác. Hắn nổi loạn, chán nản, ra ngoài giải sầu tình cờ gặp Thượng Mộc. Một Omega hoạt bát, lạc quan, tâm lý, xuất thân cũng chẳng khá hơn nhưng vẫn tràn đầy sức sống đã “cứu rỗi” linh hồn hắn. Lúc hắn sốt, chính Thượng Mộc đích thân vào bếp nấu cho một bát cháo…

Phó Yêu Kim: “…”

“Em sống từng này tuổi, bố mẹ chưa từng nấu cho em một bát cháo nào hết! Mỗi lần về nhà chỉ thấy người giúp việc đợi em thôi… hu hu hu…”

Phó Yêu Kim chán nản nhìn hắn: “Vậy sao cậu không yêu luôn giúp việc nhà cậu đi? Bà ấy nấu cháo cho cậu bao nhiêu lần rồi? Cậu còn tí lương tâm nào không?”

Cậu ấm: “…”

“Chẳng qua là người ta không đủ xinh đúng không? Thượng Mộc đẹp nên mới cứu được ‘tâm hồn cô đơn’ của cậu, còn giúp việc nhà cậu nấu nát cái nồi cũng không cứu nổi.”

Cậu ấm ôm chai bia, định nói lại thôi, rồi nhỏ giọng thì thào: “Thực ra… cậu ấy cũng không đẹp bằng anh.”

“…” Phó Yêu Kim bắt đầu thấy nhức đầu.

Không hiểu sao sau câu này, tâm trạng cậu ấm hình như tốt lên đôi chút. Hắn lau nước mắt, cười hì hì: “Phó giáo sư, không ngờ anh ngoài đời lại nói chuyện nhiều như thế. Trước em cứ tưởng anh lạnh lùng, ra vẻ… nhưng giờ mới thấy anh là người tốt thật. Em với anh đều là những con chó thua trận không được người mình yêu chọn, đều là người lưu lạc dưới gầm trời này, sau này anh chính là bạn em!”

“…”

Con chó thua trận biểu cảm vô cảm đá văng hắn ta ra khỏi cửa, không hề lưu tình.