“Thanh niên xuất chúng.”
“…”
Bàn tay vẫn còn vương lại cảm giác ma sát mờ ám từ ngón tay và móng tay hắn. Phó Yêu Kim hơi rùng mình, nhưng mặt vẫn không đổi sắc, chỉ âm thầm rút tay lại, lui về sau nửa bước.
Lần gặp trước anh còn đeo khẩu trang vì ho, hôm nay tuy không ăn mặc cầu kỳ nhưng khuôn mặt thì hoàn toàn để lộ. Anh cụp mắt rồi ngẩng đầu, vừa đúng lúc bắt gặp ánh nhìn vẫn dán chặt trên mặt mình của Lục Ly, hắn thậm chí còn hơi cong môi, lộ ra nụ cười thích thú.
Lục Ly thản nhiên quay đầu hỏi Thượng Mộc: “Tiểu Mộc, em và vị giáo sư Phó Yêu Kim đây quen nhau thế nào vậy?”
“Anh ấy là hàng xóm ở đối diện căn hộ em thuê.” Thượng Mộc cũng nhận ra cú siết tay vừa rồi của Lục Ly mạnh bất thường, nhưng không đoán ra được ẩn ý, chỉ thấy bản thân đột nhiên nóng mặt. Cậu ta vội chen vào đứng giữa hai người, vẻ mặt “khó xử” mà đáng yêu, đảo mắt qua lại: “Hồi đó em mới rời khỏi nhà, tâm trạng tụt đáy, may mà có Phó lão sư giúp đỡ rất nhiều, với em, anh ấy giống như người anh trai vậy.”
Phó Yêu Kim: “…”
Cái bản mặt “mặt thép không biến sắc” của anh cuối cùng cũng khẽ co giật sau câu "giống như anh trai" đầy trà xanh kia.
“Tất nhiên rồi, Lục đổng, anh là quý nhân lớn nhất trong đời em.” Thượng Mộc cực kỳ hiểu đạo lý không thể thiên vị ai, lập tức xoay người nịnh Lục Ly: “Nếu không nhờ anh tin tưởng vào năng lực của em, thì sẽ không có studio này. Cảm ơn anh đã nâng đỡ và dìu dắt em. Ân tri ngộ này, em không biết lấy gì báo đáp. Sau này chỉ cần anh có yêu cầu gì, trong khả năng của em, em nhất định sẽ dốc hết sức mình!”
Năng lực? Thượng Mộc có năng lực gì cơ?
Ai nhìn vào cũng biết Lục Ly đầu tư vào studio này không phải vì tài năng thiết kế gì hết. Hắn nhìn trúng cậu ta chỗ nào cũng có thể hiểu được, trừ năng lực.
… Thế giờ là tình huống gì đây?
Phó Yêu Kim không ngừng hồi tưởng lại ánh nhìn của Lục Ly lúc nãy.
… Tên này lẽ nào bao ăn cả hai phe, kể cả anh cũng lọt vào mắt xanh?!
“Giáo sư Phó." Phó Yêu Kim nghe thấy Lục Ly gọi mình, giọng mang theo ý cười mập mờ khiến người ta không thoải mái, “Tôi cũng là cựu sinh viên đại học D đấy. Đáng tiếc là ra trường sớm mấy năm, nếu không biết đâu lại có duyên làm sinh viên của anh.”
Bị một tên Alpha không ưa để mắt đúng là khiến người ta khó chịu, nhưng cái kiểu “một chân đạp mười thuyền” của Lục Ly lại là một tin mừng đối với Phó Yêu Kim, điều đó chứng tỏ gã này là kiểu đàn ông lăng nhăng điển hình, thay người yêu như thay áo, dễ chán, mê cái mới, không sâu nặng tình cảm. Về bản chất chẳng khác gì huấn luyện viên thể hình số 3 hay hotboy livestream số 4, đều là kiểu không thật lòng, chỉ chơi qua đường.
Phó Yêu Kim đương nhiên sẽ không nhiệt tình đáp lại Lục Ly, nhưng anh cũng không tạt gáo nước lạnh vào cái miệng rảnh rỗi kia. Anh nở một nụ cười nhã nhặn, mắt rũ xuống nhìn ly champagne do Thượng Mộc đưa tới, rồi bất ngờ ngẩng đầu, ánh mắt bình thản nhưng sắc bén đón thẳng lấy tầm nhìn của Lục Ly: “Lục đổng quá khen rồi.”
Nụ cười ấy quá đẹp, giọng nói mềm dịu lại mang theo âm cuối lướt nhẹ như gió xuân, Lục Ly nhìn mà như muốn nuốt cả người ta vào mắt. Hắn đang định mở miệng nói thêm, thì Thượng Mộc đột nhiên chen ngang bằng giọng điệu như đang hòa giải: “Lục đổng, ăn miếng bánh ngọt đi ạ.”
“…” Lục Ly khó hiểu nhận lấy chiếc bánh nhỏ Thượng Mộc đưa, vừa ngẩng lên đã thấy Phó Yêu Kim rảo bước về phía cửa. Anh nghiêng người nói vài câu với một sinh viên mặt mũi còn dính mẩu gà rán, rồi khẽ gật đầu chào Thượng Mộc, như thể chuẩn bị rời đi.
Căn phòng này đúng là tổ hợp mùi AAOO, chưa kể còn trộn thêm vài loại nước hoa pheromone rẻ tiền giả danh cao cấp, làm đầu anh đau như búa bổ.
Trước khi đi, Phó Yêu Kim phớt lờ ánh mắt Thượng Mộc đang cố giữ chân anh, mà cố ý lia ánh mắt về phía Lục Ly. Đến khi xác định đối phương có phản ứng, anh mới mỉm cười nhàn nhạt, xoay người rời khỏi phòng.
Quả đúng là loại đàn ông thấy sắc khởi ý, không đáng bận tâm.
Sau đó, Phó Yêu Kim hoàn toàn gạt Lục Ly ra khỏi đầu. Một người như hắn, làm chủ cả tập đoàn FGH, xung quanh sao thiếu nổi người đẹp? Mà nếu không thật lòng, vậy sớm muộn gì cũng sẽ chán Thượng Mộc.
Người khiến anh đau đầu nhất vẫn là mối tình đầu đầu óc một chiều, bạn trai số 6. Alpha này đúng là mắc hội chứng chim non in vết. Dù Phó Yêu Kim đã nặc danh nhét bằng chứng Thượng Mộc nɠɵạı ŧìиɧ vào tận óc hắn, hắn vẫn chỉ biết ghen chút rồi thôi. Chỉ cần Thượng Mộc hơi cau mày, làm nũng một câu, dỗi nhẹ nửa lời, là hắn lập tức quay ngoắt thái độ, lại tin như chưa từng có chuyện gì.
Còn tự trách mình quá nhạy cảm, hoặc cho rằng Thượng Mộc quá ưu tú nên mới bị "tiểu nhân" ghen ăn tức ở bày trò chia rẽ.
“…”
Một bên là Phó Yêu Kim làm nhiệm vụ khó khăn chồng chất, một bên là Thượng Mộc sống trong ánh hào quang tỏa sáng.
Nhờ sự hậu thuẫn của Lục Ly, studio thiết kế của cậu ta vừa mở đã đông khách như đi hội. Người ta chen nhau đến đặt đơn, không mặc cả, giao gì dùng nấy, tiền thanh toán thì nhanh như gió cuốn. Mấy hôm sau, xe dưới hầm của Thượng Mộc đã không còn là con xe điện nhỏ sơn trắng đáng yêu, mà đổi thành siêu xe phiên bản giới hạn đỏ rực chói mắt.
Sáng hôm đó, Phó Yêu Kim chuẩn bị đến trường dạy học, nhìn thấy Thượng Mộc đang vừa xoay chìa khóa xe trên tay vừa ngân nga bài hát gì đó, nhẹ nhàng bấm mở cửa siêu xe, anh trầm mặc mất một lúc, sau cùng vẫn bình tĩnh hỏi: “Cậu đổi xe rồi?”
“Xe cũ của tôi hôm kia không cẩn thận bị đυ.ng nhẹ, cái này là Lục đổng cho tôi mượn đi tạm ạ.” Thượng Mộc gặp vận đỏ tinh thần cũng phơi phới, nhưng lại sợ lộ liễu quá, nên cố tình hạ thấp giọng, tỏ ra khiêm tốn.