Thang máy dừng ở tầng 19, cửa mở ra. Phó Yêu Kim xách túi hàng siêu thị bước ra ngoài. Anh cúi mắt, chiếc khẩu trang che khuất hơn nửa khuôn mặt. Ngay khi cửa vừa mở, anh liền sải bước rời đi, dáng vẻ như đang mải suy nghĩ điều gì đó.
Hành lang hẹp và tối, yên tĩnh đến mức tiếng giày da chạm nhẹ trên nền đá cẩm thạch sạch bong cũng vang lên rõ ràng. Phó Yêu Kim ho khẽ, cố nén thấp âm thanh sau lớp khẩu trang. Giọng ho nghe vừa nhẹ, vừa nặng nề. Từ sáng thức dậy, cổ họng anh đã đau rát, cả ngày trôi qua không những không đỡ hơn mà tình trạng cảm cúm càng trầm trọng thêm. Đứng trước cửa phòng, anh cảm thấy hơi mệt, nhưng bỗng nhiên bị một tiếng động nhỏ bất thường phía sau thu hút sự chú ý.
Ưʍ... chóng mặt quá...
Động tác đưa tay mở cửa của anh hơi khựng lại, nhưng anh không lập tức xoay người nhìn về phía phát ra âm thanh.
Cùng với tiếng thở dốc ám muội kia, trong không khí còn phảng phất hương vị của một luồng tin tức tố Omega ngọt ngào như hương mật ong trên bánh kem vừa ra lò.
“Lục... Lục tổng... đầu tôi đau quá...”
Giọng nói mềm mại kia nghe quen quen. Phó Yêu Kim nhắm mắt, quay đầu lại. Quả nhiên, ở hành lang đối diện, ngay trước cửa căn hộ, anh thấy Omega hàng xóm của mình, Thượng Mộc.
Chính là cậu ta tối qua còn mặc áo hoodie và giày thể thao, gương mặt đỏ bừng, gõ cửa phòng anh. Sau khi được mời vào, trước hết rất lễ phép hỏi mấy câu về chuyên môn học thuật, sau đó còn đưa cho anh một hộp bánh quy tự tay làm để bày tỏ lòng cảm ơn. Từ đầu đến cuối, thái độ ôn hòa lễ độ, không hề có chút nào bất thường.
Vậy mà lúc này đây, Omega vốn ngoan ngoãn thuần khiết ấy lại như tơ hồng quấn quanh người một người đàn ông xa lạ, vừa thở dốc ái muội vừa run rẩy tựa lên vai hắn ta.
Có vẻ Thượng Mộc đã uống say, không đứng vững, phải dựa hẳn vào người đàn ông cao lớn kia, miệng cứ lẩm bẩm kêu chóng mặt, hương tin tức tố Omega nồng đậm đến mức gần như tràn ngập cả hành lang. Người đàn ông kia đứng thẳng, tay phải giữ chặt cánh tay cậu ta, đỡ lấy cơ thể mềm nhũn suýt ngã của Omega.
Phó Yêu Kim là Beta, anh vẫn ngửi được hương tin tức tố của Alpha hay Omega, nhưng không hề bị ảnh hưởng bởi chúng. Ánh mắt anh dừng lại vài giây trên hai người đối diện ở đầu hành lang, rồi mới xoay người chậm rãi bước qua.
Khi đến gần, Phó Yêu Kim mới nhận ra người đang đỡ Thượng Mộc là một Alpha. Người này thu liễm tin tức tố rất tốt, đến gần mới thoang thoảng ngửi thấy mùi hương cực kỳ nhạt.