Chương 6

Lần đầu tiên ngồi xe bus lại còn gặp phải chuyện như thế, Quý Nghiên mờ mịt không biết xử lý thế nào liền im lặng lùi lại mấy bước.

Động tác này của hắn khiến mọi người xung quanh coi hắn như một quả hồng mềm dễ bắt nạt, học sinh tiểu học cầm sách giáo khoa, người đi làm xách cặp da, sinh viên xinh đẹp trang điểm nhẹ nhàng đi làm, muôn người muôn vẻ đều xem hắn như không khí, coi như không thấy mà chen lên xe.

Có lẽ là Quý Nghiên đã qua thời, hơn nữa cũng không có ai tin một ngôi sao sẽ đi phương tiện công cộng nhiều như như thế, tuy số lượng người đông đúc do vào thời gian cao điểm đi làm đi học nhưng không có ai nhận ra gương mặt đã diễn bao nhiêu bộ phim cực nổi tiếng.

Thân hình cao gầy của Quý Nghiên bị xô đẩy trong dòng người chen chúc, giống như một cây cải thìa bơ vơ không nơi nương tựa, không biết suy yếu rồi ngã xuống lúc nào.

Giang Dữ Bạch nhìn Quý Nghiên bị mưa gió tàn phá, không chút suy nghĩ liền chạy đến.

Ở Cục Quản Lý Thời Không, không có người không biết, sức lực của Giang Dữ Bạch là lớn nhất. Trời ban cho gương mặt trẻ con thuần lương vô cùng đáng yêu nhưng đồng thời cũng ban cho sức mạnh lớn đến kì lạ.

Thế nên mỗi khi nhìn Giang Dữ Bạch dùng gương mặt thiên sứ vô hại đi đánh người, mọi người đều cảm thấy không ổn, cũng không quên đặt biệt danh cho cậu là "Giang Đại Lực".

Vào giây phút này, "Giang Đại Lực" lâu không xuất hiện đã tái xuất giang hồ.

Cậu lấy tốc độ nhanh như chớp mà chạy lên phía trước của Quý Nghiên, đẩy ra từng người, quay lưng lại với hắn, dáng vẻ làm xằng làm bậy tràn đầy khí thế xã hội đen, rống giọng nói: "Đang vội! Đừng chắn đường!"

Những người vừa mới chen hàng đều sợ người hung hăng nên bị dáng vẻ đại ca xã hội của Giang Dữ Bạch lừa, đồng loạt đều nhường đường lớn cho cậu, không một ai dám chen vào.

Giang Dữ Bạch hài lòng lên xe, sau đó giả bộ lơ đãng mà nhường đường cho Quý Nghiên đi lên.

Cảm nhận được xung quanh bỗng dưng yên lặng, Quý Nghiên đang đứng phát ngốc liền hồi thần, ngẩn ra một lát rồi thong thả đi theo lên xe.

Không hiểu sao hắn cảm giác người phía trước có chút quen thuộc.

Trước mặt bao nhiêu người, cả hai cứ thế mà tìm lối tắt, bị Giang Dữ Bạch dùng chiêu gậy ông đập lưng ông mở ra một con đường máu mà đuổi kịp thời gian lên xe.

Bởi vì lên xe sớm nên Giang Dữ Bạch tìm được chỗ ngồi. Vì sợ người khác nhận ra, nên cậu kéo thấp mũ lưỡi trai xuống, kéo khẩu trang cao lên, nép người ngồi một chỗ không dám nhúc nhích.

Quý Nghiên đi theo phía sau cậu lên xe, bỏ qua rất nhiều chỗ còn trống mà giống như một pho tượng đứng im bên cạnh chỗ ngồi của Giang Dữ Bạch, khiến cho người ta hít thở cũng không thông.

Giang Dữ Bạch: "......."

Xe bus đi được một đoạn, Giang Dữ Bạch càng nỗ lực thu nhỏ sự tồn tại của bản thân nhưng mà làm mọi cách cũng không trốn được ánh mắt cực nóng như kim chích ở bên cạnh.

Quý Nghiên đang nhìn cậu.

Nhận biết được điều này khiến khuôn mặt của Giang Dữ Bạch nóng lên, cả người không được tự nhiên, khẩn trương đến nỗi tay chân không biết để đâu, ở phía dưới giống như có một vạn kim châm làm cậu đứng ngồi không yên.

Xe bus đi qua mấy điểm trường học, siêu thị, mấy khu kinh tế thì một nhóm người cũng đi xuống nhưng ngay lập tức cũng có nhóm người đi lên.

Trên xe ngày càng đông, khoảng cách cũng ngày càng thu hẹp, đến cuối cùng Quý Nghiên chỉ cách Giang Dữ bạch mấy centimet.

Mũi của Quý Nghiên như có như không thổi hơi nóng vào cổ Giang Dữ Bạch, khiến lỗ tai cậu đỏ ửng, không được tự nhiên mà càng cố dịch vào bên trong.

Vì sao tên khốn này cứ nhìn chằm chằm vào cậu thế?!

Giang Dữ Bạch cắn chặt răng, cảm thấy không thể tiếp tục như vậy, đang chuẩn bị đứng lên để nhường chỗ cho Quý Nghiên thì bác tài xế bỗng dưng đạp phanh lại —

Có người trên xe mắng to: "Có lái xe được không thế?"

Trong khoảnh khắc đó, cách một lớp khẩu trang, một vật ấm áp chạm vào cổ Giang Dữ Bạch, dáng người cao lớn cũng nhào vào người cậu, mùi hormone nồng nặc của đàn ông trưởng thành xông thẳng vào mũi.

Là môi của Quý Nghiên.

Người khác đều đang oán giận tài xế, còn Giang Dữ Bạch cảm thấy dường như tất cả mọi thứ trong khoảnh khắc này đều im lặng.

Đồng tử của cậu vì hoảng sợ mà mở lớn, trí óc giống như hồ nhão không suy nghĩ được điều gì. Dường như thính giác bị rút ra, từ đầu đến chân chỉ còn cảm nhận được cảm xúc mềm nóng kia khiến cho lòng cậu toàn bộ nổ tung.

Cú phanh vừa rồi là ngoài ý muốn, sau khi tài xế xin lỗi thì xe bus nhanh chóng đi như bình thường, giống như chưa hề có điều gì xảy ra.

Sau khi Quý Nghiên phục hồi lại tinh thần, đột nhiên đứng dậy.

Tai của Giang Dữ Bạch đã đỏ bừng lên, chôn mặt trong hai tay đặt trên phía trước chỉ hận không thể chui luôn vào gầm ghế.

Quý Nghiên sớm đã nhận ra Giang Dữ Bạch nhưng chỉ đứng bên cạnh quan sát, cũng không dự đoán được sự việc sẽ phát triển theo hướng xấu hổ, tiến thoái lưỡng nan như vậy.

Nhưng cảm xúc kì lạ từ đôi môi truyền đến vẫn lưu lại trong trí óc của hắn, không tài nào vứt đi được.

Hắn cứng ngắt đứng một chỗ, nửa ngày cũng không nói được câu nào.

Cứ vậy không có việc gì xảy ra nữa cho đến trạm xe gần đoàn phim, cửa xe bus mở ra thì Giang Dữ Bạch giống như con thỏ nhảy lên, chạy vù xuống xe.

Quý Nghiên nhìn bóng dáng hấp tấp kia mà vô thức sờ môi, sau đó liền đi theo Giang Dữ Bạch cùng cậu một trước một sau đi tới.