Chương 8: Chó là bạn, không phải tôi

Từ sau hôm đấy, tình thế đảo chiều.

Không ai biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ thấy mỗi ngày lớp trưởng lại là người mua đồ ăn sáng cho Linh, đều như cơm bữa.

Theo như lời Linh nói thì là.

“Nợ ít thì mình sợ chủ nợ. Còn nợ nhiều, thì chủ nợ phải sợ mình.”

Phát ngôn của một con nợ tiêu chuẩn. Lý do Linh không có tiền ăn sáng, cũng không có sức để hẹn ngày trả nợ.

“Hôm nay không đi ăn sáng với lớp trưởng của mày nữa à?”

Mỹ trêu, vừa nói vừa nhướng mày đầy ẩn ý.

Giờ thì cả lớp đều biết hai đứa suốt ngày kè kè bên nhau, có giải thích cũng vô dụng. Chối cách mấy trong mắt tụi bạn cũng là trò mèo.

Linh lười cãi, cười toe toét.

“Đúng a. Hôm nay thời tiết đẹp, ai gia đành dành chút thời gian tới thăm các vị tỷ muội.”

Mấy đứa khác nghe vậy cũng cười hùa theo.

Đến lúc nói chuyện bài tập, Hương than thở.

“Ê bài tập Hóa nhóm tụi mày làm đến đâu rồi. Bên tao chả đứa nào biết làm.”

Hương không may mắn như Linh và Mỹ, có người gánh. Nhóm của nó toàn mấy đứa học bình thường.

Nói mới nhớ, thằng Minh đúng là có tầm nhìn chiến lược. Vào được nhóm vàng toàn người học giỏi, lớp trưởng không nói làm gì nhưng Ngọc Anh thì siêng cực, cái gì cũng Ngọc Anh làm hết.

Bữa giờ hai đứa nó chả làm gì, toàn sống nhờ lòng tốt xã hội.

Không khéo Ngọc Anh mà phát hiện ra sự vô dụng của nó rồi đuổi thẳng cổ thì chếc.

Nghĩ tới lại lo.

“Bên quán mày còn tuyển người không Quý? Dạo này tao nghèo quá.”

Mỹ đột ngột lên tiếng, không biết còn tưởng nó nghèo thật. Idol của nó sắp ra album, phootocard bo góc còn chưa đặt, bao nhiêu thứ phải chi.

Nhắc tới tiền, Linh lại càng lo.

“Cho tao một suất luôn.”

Quý ngạc nhiên, quay sang nhìn Linh.

“Mày thiếu tiền à?”

Linh thoáng khựng lại.

Bình thường nó không bao giờ than tiền bạc, cũng chẳng phải kiểu tiết kiệm hay chắt bóp. Nay đột nhiên xin đi làm thêm thì đáng nghi quá.

Linh hơi chột dạ, chữa cháy.

“Không. Tao hỏi cho thằng Cún. Nó thiếu tiền nạp game, mày biết nó nghiện mà.”

Cún ở đâu đó: “Rác thì đổ vô thùng, lỗi thì đổ vô đầu tui nè.”

May mà Quý không hỏi thêm gì.

Sự thật là Linh cháy túi, túi cũng không còn luôn.

Hôm trước về nhà, Linh xin mãi bố mới cho một ít. Từ hôm trước nữa rút ví bị mẹ phát hiện, bố cũng mất quyền kiểm soát tài chính.

Cuối cùng hết cách, Linh đánh mắt sang ống heo của em trai.

Cún có một con heo đất hình Pikachu, chuyên để tiền mừng tuổi. Linh không dám rút nhiều, sợ bị thằng Cún phát hiện.

Gom góp lại, vẫn thiếu. Thiếu nhiều.

Chiều đó, nhóm bốn đứa ở lại lớp để làm bài tập Hóa. Ngọc Anh trải tập tài liệu in sẵn lên bàn, rồi chia từng phần cho cả nhóm.

“Tài liệu tao tìm in ra đây rồi. Mỗi đứa chọn một phần mà làm, xong tổng hợp lại. Đến hôm đó phần của ai thì người ấy lên thuyết trình nha.”

Không ai phản đối, kể cả Linh cũng gật đầu lia lịa. Nếu không góp chút sức gì, Linh sợ mình bị đuổi khỏi nhóm mất. May mà Ngọc Anh tâm lý, dù chia bốn phần nhưng phần của Linh và Minh lại đơn giản hơn.

Thực ra thì Ngọc Anh là học sinh gương mẫu nhất lớp. Ngoài Quý bạn thân ra, nó chưa thấy ai nghiêm túc chăm chỉ học hành như Ngọc Anh cả.

Nghe đâu hồi cấp 2, mấy đứa học cùng trường kể lại. Năm lớp 6, ngày đầu tiên nhận lớp, con bé đột nhiên khóc òa không ai dỗ được. Tưởng đâu bị gì, hóa ra giáo viên chủ nhiệm là mẹ nó.

Chưa hết, năm lớp 9 cũng khóc y chang. Khác cái lần này giáo viên chủ nhiệm là bố nó.

Cuộc đời học sinh của Ngọc Anh, như một trò chơi sinh tồn vậy.

Lên cấp 3, tưởng sẽ có được tự do.

Ai ngờ bố mẹ Ngọc Anh là bạn cũ của phần nửa giáo viên trong trường. Chỉ cần điểm có hơi tụt nhẹ, là chiều đi học về bố mẹ đã biết rồi.

Linh thầm cảm thấy may mắn vì bố mẹ nó khá tâm lý, không áp lực chuyện học hành, cũng không so đo thành tích.

Bởi vậy, thành tích của Linh cứ tàng tàng. Vào được Phan Châu Trinh nhờ nỗ lực của Quý kèm cặp, thêm xíu may mắn nữa.

Chăm chú làm bài tập được một lúc là Linh bắt đầu cắn bút nhìn xung quanh. Mắt nhìn qua phải thấy Tuấn đang hí hoáy viết, chữ lớp trưởng đẹp nhỉ, xong lại hít vài cái.

“Mày mới đổi dầu gội à, mùi lúc trước thơm hơn á.”

“Mày là chó à?” Tuấn nghi ngờ, ngồi nhích qua một bên tránh xa nó.

Đấy xem kìa, cái nết giống ai vậy không biết nữa. Linh chậc một tiếng đáp.

“Chó là bạn, không phải tôi.”

“…”

Linh tiếp tục luyên thuyên một hồi nhưng Tuấn không trả lời. Nó chán, đổi mục tiêu sang chọc Minh. Hai đứa líu la líu lo tới khi Ngọc Anh chen vào.

“Tụi mày nghiêm túc đi.”

Trông dáng như gà mẹ dạy dỗ đám con hư vậy, nhờ có sự dẫn dắt của Ngọc Anh, cuối cùng hai đứa mới làm xong phần rút gọn. Phần tiếp theo là làm bài thuyết trình, Ngọc Anh cũng nhận làm nốt.

“Minh ơi cho tao đi ké với.”

Không phải có ý gì với thằng Minh hết mà là giữa chiếc xe đạp của Tuấn và chiếc cup 50 của Minh, chắc chắn Linh chọn cup 50 rồi. Êm hơn.

Vậy mà Minh từ chối.

“Thôi, tao chở Ngọc Anh rồi.”

Bạn với chả bè. Mày quên mất ai là người vào sinh ra tử với mày à? Linh phận cuối chuỗi, đâu có sự lựa chọn.

Tính ra đây là lần thứ hai Linh đi ké xe lớp trưởng rồi đấy. Lần này khác, Linh không chửi nữa.

Cả quãng đường im lặng ghê. Linh bâng quơ hỏi.

“Mày ít nói nhỉ?”

“Ừ, tao ước mày cũng vậy.”

“…”