“Bánh mì chả bò của mày.”
Linh xị mặt, đưa ổ bánh mì qua. Tuấn nhìn một lúc nhưng không chịu lấy, ánh mắt đầy nghi ngờ.
“Bánh mì gì nhìn yểu vậy?”
Linh đã quá quen với sự kén cá khó ăn của thằng này, đặt ổ bánh mì lên bàn, giọng nói nhỏ nhẹ đầy sự kiên nhẫn.
“Nó không yểu, chỉ hơi thiếu sức sống một tí thôi.” Còn bổ sung thêm: “Tao tự làm đấy.”
Ổ bánh mì này là tàn dư của món bò kho Linh order mẹ nấu tối qua. Sáng nay nó thêm tí chả bò trong tủ lạnh, rác thêm tí muối tiêu.
Tưởng.
Không phải ai cũng có vinh hạnh ăn bánh mì do chính tay Phan Hà Linh này làm đâu, chất lượng 3 sao Michelin đấy.
Thấy Tuấn mãi không chịu nhận, Linh nắm luôn tay cậu, nhét bánh mì vào.
“Ăn thử đi, ngon lắm.”
Trước sự nhiệt tình của Linh, Tuấn bất đắc dĩ cắn một miếng.
Nhả vội.
Có đến mức đấy không bạn ơi?
Linh nghĩ do thằng này kén ăn nên làm lố thôi, chứ chả bò ngon mà, bánh mì hơi yểu xíu nhưng cũng ngon mà. Nó cắn thử một miếng.
Cũng nhả vội.
Mọe! Bỏ nhầm vị tinh thay vì muối rồi, vị phát kinh lên được ấy.
Linh nhào qua lấy chai nước trên bàn tu một hơi, không át được cái vị. Cuối cùng bị kéo xuống căn tin.
“Cô ơi, cho cháu hai ổ bánh mì chả bò. Một không rau thơm không hành lá.”
Linh gọi rất tự tin, đến lúc thanh toán thì lấy ra hai mươi lăm nghìn cuối cùng từ trong ví rồi xòe tay trước mặt Tuấn.
“Cho tao vay hai lăm nghìn.”
Tuấn nhướng mày.
“Mày không cho vay thì thôi, tao cũng không còn tiền. Cùng lắm ở lại đây bán thân.”
Sau bữa sáng, Linh gia nhập hội vô sản với khoản nợ hai lăm cá và một vết nhục khó nuốt mang tên bánh mì vị tinh.
Tưởng chừng đây đã là sự tận cùng của cái nghèo, nhưng không, Linh còn có thể nghèo hơn nữa.
“Mày nói cái gì? Mất quỹ lớp á?!”
“Tìm kỹ lại xem!”
“Chắc chắn tao để trong vở bài tập hóa, lúc đấy có con Thư thấy rõ ràng mà.”
Giọng Vân run lên, hoảng hốt, lật tung từng quyển vở trong ngăn bàn. Bàn tay nó run, mắt đỏ hoe như sắp khóc đến nơi. Thư cũng gật đầu đứng ra làm chứng.
“Ừ, tao thấy nó để vào vở thật.”
Một câu xác nhận, giống như đổ thùng xăng vào đống lửa đang âm ỉ.
Mọi nghi ngờ đều đổ về phía Quý, không ai nói thẳng, nhưng ánh mắt trong lớp đã bắt đầu thay đổi.
“Mày có biết chuyện con Quý hồi cấp hai không?”
“Ừ tao cũng có nghe nói…”
Giọng thì thâm râm ran như kiến bò dưới da. Một số đứa bỗng dưng trở thành “thánh biết tuốt”, bắt đầu lôi ra hàng loạt tin đồn cũ của Quý.
“Chắc chắn là con Quý lấy, cắp vặt quen tay mà.”
Linh vừa từ căn tin về, nghe thấy câu nói cuối cùng thì nét mặt nó sa sầm xuống.
“Tụi mày nói cái đ* gì thế?”
Mỹ và Hương cũng đứng ra bênh. Mấy đứa đang buôn chuyện im bặt.
“Chuyện chưa rõ ràng thì đừng ăn nói lung tung.”
Linh thấy may mắn vì Quý không có ở lớp nên không phải nghe mấy lời này.
“Vở bài tập hóa hôm trước nộp cho thầy Hiếu rồi. Giờ tao qua hỏi thầy xem là biết.”
Linh biết chuyện hồi cấp hai. Nhưng đã là chuyện quá khứ, chuyện còn từ rất lâu rồi, không đáng bị đem ra để chôn vùi người khác.
Mạnh miệng là thế, nhưng khi đứng trước mặt thầy Hiếu, tay Linh bắt đầu siết chặt vạt áo.
“Không có.”
Sắc mặt nó trắng bệch, lòng bàn tay lạnh toát mồ hôi, tim đập thình thịch như trống trận. Nó lật từng trang sợ bỏ xót, nhưng cuối cùng vẫn không tìm thấy.
“Sao thế? Em mất gì à?” Thầy Hiếu hỏi, giọng lo lắng.
Linh cắn chặt môi, giọng run run cố gắng nuốt nghẹn trong cổ họng.
“Dạ… không. Cảm ơn thầy.”
Sau đó liền vội vã rời đi.
Suy nghĩ đi Linh…
Động não đi, cái đầu heo này!
Đừng để Quý bị gán tội vì chuyện này.
Nhưng lỡ…
Ở khúc cua hành lang, Linh vừa quay đầu thì thấy Tuấn bước ra từ nhà vệ sinh.
Thần tài tới!
Trông lớp trưởng bây giờ như có vầng hào quang chói lóa sau lưng vậy.
Hồi nãy dưới căn tin, Linh liếc sơ cũng thấy ví Tuấn lấp ló vài tờ polyme xanh dương.
“Lớp trưởng yêu dấu!”
Tuấn khựng lại, nghe Linh gọi thì rợn cả tóc gáy.
“Mày lại làm sao?”
“Mỗi người đến với cuộc đời tớ đều có một sứ mệnh, và sứ mệnh của cậu chính là để cứu rỗi!”
Mấy thằng con trai bước ra từ nhà vệ sinh chứng kiến cảnh này, chửi thầm.
“Tạo nghiệp. Mới sáng ra đã thầy cảnh này…”
“Nói chuyện đàng hoàng.” Tuấn nhăn mày, gỡ cánh tay đang bám lấy mình ra. “Mày tránh xa ra chút.”
“Cho tao vay tám trăm tám mươi nghìn.” Giọng Linh nghiêm túc.
“Cái gì?” Tuấn thấy buồn cười. “Sao tao phải cho mày vay?”
“Mày không cho vay thì tao quỵt nợ.”
Thấy sắp tới giờ vào lớp, không còn thời gian mặc cả. Linh lập tức sửa giọng.
“Coi như tao mắc nợ ân tình. Làm ơn giúp đi mà lớp trưởng đẹp trai huhu.”
Vừa nói vừa bám lấy tay áo, ánh mắt cún con ngước lên đầy van xin. Diễn tài thật.
Tuấn mím môi, móc ví.
Linh nhanh như chớp giật lấy, vừa chạy vừa quay đầu.
“Ơn này kiếp sau trả!”
Chỉ vài phút sau, trước khi Quý quay lại lớp với sổ đầu bài, Linh đã đứng đầy oai phong đập cộp sấp tiền lên bàn Vân.
“880 nghìn, đúng không.”
Mỹ khoanh tay, quét mắt nhìn mấy đứa vừa nãy xì xầm, lên giọng.
“Đứa nào còn nhắc đến chuyện này thì đừng trách tao.”