Chương 6: Ước gì được thử sống một ngày nghèo thôi

Từ sau dạo đấy, Linh càng nhìn càng thấy Tuấn khó ưa.

Cuộc đời như thể đã định sẵn hai đứa là hai đường thẳng song song. Nhưng ai mà ngờ, Tuấn rẽ ngang bằng cách tiếp cận lớp phó học tập - kiêm bạn thân mười năm xinh đẹp tuyệt vời của Linh - Hà Nguyệt Quý.

Linh để ý thấy Tuấn rất thiên vị Quý. Đứa khác mượn vở bài tập Tuấn không cho, nhưng lại thường chủ động đưa cho lớp phó.

Lịch trực nhật vốn chia theo tổ, vậy mà lúc nào cũng lớp trưởng lớp phó trực chung. Lấy lý do là hay đi họp ban chấp hành nên tiện ghép ca trực.

Còn bao nhiêu lần khác nữa, nhưng đều bị Linh chen ngang hết rồi.

Tuấn có thể trêu ghẹo tất cả đám con gái, hay con trai cũng được. Nó không quan tâm.

Nhưng để đυ.ng vào Quý thì Linh không cho phép.

Gần mười năm bên nhau, Linh là người chứng kiến Quý thay đổi tốt lên từng ngày, bông hoa nhỏ mình ngày đêm chăm sóc, sao để một thằng chóa nhảy vào bới tung lên được.

Rõ ràng Tuấn đang lợi dụng chức vụ để tiếp cận Quý. Linh biết vậy, nên phải đá cái ghế lớp trưởng thôi. Mà dạo này xui, nó toàn thất bại, đã thế còn bị Tuấn nắm thóp nữa.

“Hà Linh đóng tiền quỹ, hai tháng năm mười nghìn.”

Vân xuất hiện, tay cầm sấp tiền, chắn ngang tầm nhìn đang lườm lớp trưởng.

“Sao mới thu đây mà lại thu nữa rồi?”

“Ơ hay, đầu năm đến giờ mày đã đóng lần nào đâu.”

Linh lầm bầm, đúng lúc đang nghèo nữa chứ. Moi hết ví, cả tiền bố cho hôm trước, còn đúng bảy mươi lăm nghìn.

Thấy Linh còn chần chừ, Vân rút luôn tờ 50 ca, tích hai dấu x vào sổ thủ quỹ.

“Xong nhé.”

Ước gì được thử sống một ngày nghèo thôi, chứ ngày nào cũng nghèo như này sao mà sống được, chít chít.

Ba hôm sau Linh không mua đồ ăn sáng cho lớp trưởng nữa, toàn đợi sát giờ mới chịu tới lớp. Mấy đứa hay đi căn tin hay tin Linh nghèo, cũng không thèm rủ nữa. Chít chít lũ phản bội!

Sau hôm đãi trà sữa, tụi học sinh quý thầy Hiếu biết bao. Giờ học cũng hiệu quả hơn, mấy đứa tương tác nhiệt tình hơn hẳn. Tưởng đâu đã thành lập tinh thần hữu nghị, thì thầy đột ngột giao bài tập nhóm.

“KHÔNG!!!”

“Tụi em nhìn lầm thầy rồi.”

Mặc kệ tiếng la hét phản đối, thầy nở nụ cười nói thêm.

“Lấy điểm kiểm tra 45 phút nhé.”

Bài tập nhóm có 5 đề tài, liên quan đến Chương 4 - Polime và vật liệu Polime. Điều duy nhất khiến tụi nó được an ủi là thời hạn làm bài trong một tháng, nhóm từ ba đến bốn người tùy chọn.

“Còn mười lăm phút, các bạn tự tìm nhóm. Năm phút cuối cử đại diện bốc thăm chọn chủ đề.”

Linh lon ton chạy đến bàn Quý.

“Quý ơi!”

Nhưng vẫn chậm hơn lớp trưởng một bước.

“Hả? Không được!”

Linh phản đối khi nghe Quý bảo đã ghép nhóm với Tuấn. Thế là nó méc.

“Thầy ơi, lớp trưởng với lớp phó chung nhóm không công bằng!”

“Ừ, vậy hai bạn này tách ra nhé.”

Quả là người đẹp trai thường sáng suốt.

Nhưng sau đó Linh không cười được nữa, vì Quý bị tách ra một nhóm khác với Mỹ, Hưng, còn Linh thì được trám vô nhóm lớp trưởng.

Hơi sai công thức, nhưng vẫn đúng kết quả. Tạm được đi.

Nhóm này có sẵn ba người, ngoài Tuấn thì còn có Ngọc Anh tổ trưởng tổ một, đứa còn lại thì Linh rất quen, anh em xã hội của nó - Đức Minh.

“Đại ca, sao đại ca lại ở đây?” Minh hỏi khi thấy Linh ngồi xuống nhóm này.

“Thế còn mày, sao lại ở đây?”

Minh không trả lời. Ánh mắt liếc sang Ngọc Anh đang chăm chú đọc đề tài trên bảng rồi bàn với Tuấn xem cái nào dễ được điểm cao hơn.

Cả hai trao đổi ánh mắt, ngầm tự hiểu với nhau. Tuy ghét lớp trưởng là vậy, nhưng đứng dưới gốc đa cũng được hướng bóng mát, sống gần người tài cũng được thơm lây mà.

Tuấn giật mình khi thấy hai cặp mắt sáng như đèn pha của Minh và Linh đang nhìn mình, như muốn nói.

“Lớp trưởng, tụi tớ chọn cậu.”

Tuấn đi lên bốc thăm. Khi quay lại, thấy Linh đang cười nói rôm rả với thầy Hiếu. Đi qua như vô tình chắn ngang rồi làm như không có chuyện gì với với Ngọc Anh.

“Đề 3 nha.”

“Á, cái đấy khó lắm. Còn phải làm thí nghiệm nữa.” Ngọc Anh than thở.

“Cũng không khó lắm đâu, tụi em làm slime là được đấy.” Thầy Hiếu gợi ý.

Không biết có phải ảo giác không, Linh thấy sắc mặt lớp trưởng hơi kém thì phải. Cái đề đấy khó đến mức có thể khiến Tuấn lo lắng á?

Linh bỗng thấy bất an, nghiêm nghiêm túc túc ngồi nghe thầy Hiếu hướng dẫn, tay chép lia lịa, không bỏ sót bất kỳ gợi ý nào.

“Mai tao muốn ăn bánh mì chả bò.”

Tay đang viết lệch hẳn một đường. Linh ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt Tuấn đang nhìn mình chằm chằm. Quên mất thằng phát xít này nữa.

“Biết rồi.”

“Không hành lá, không rau thơm.”

“Ừ.”

Linh cúi mặt viết tiếp, tự hỏi sao một thằng kén ăn lại cao hơn mét tám? Đột biến gen à?

Ví còn đúng hai lăm nghìn, vừa đủ mua bánh mì chả bò. Thằng chóa này…

Thầy Hiếu im lặng chứng kiến một màn này, ánh mắt hơi trầm ngâm, như đang suy nghĩ điều gì đó.