Thứ hai đi học bình thường, giờ ra chơi Hương quay xuống rủ.
“Linh ơi đi căn tin không?”
Linh đang nghèo vì dạo này phải mua đồ ăn sáng cho Tuấn.
“Mày bao tao nha.”
“Quý ơi, đi thôi, kệ nó.”
Chưa ra đời đã biết mùi xã hội rồi, tụi này đúng là giàu đổi bạn sang đổi vợ mà.
Cuối cùng Linh vẫn được đi ké.
Bốn đứa con gái gọi hai chai trà xanh, xin bốn cái tẩy đá. Gọi xong còn bị cô căn tin liếc mấy cái.
Tụi còn gái gặp nhau thì tám chuyện gì? Đầu tiên là than thở về bài khó, thầy cô nghiêm khắc, đi học thêm mệt muốn xỉu. Sau là tới ai đang ghét ai, còn ai đang thích ai.
“Ôi anh thầy đẹp trai lắm! Dịu dàng cực.”
Linh khoe chuyện gặp được thầy Hiếu ở quán cà phê hôm chủ nhật.
“Á à con bé ba này, dám ở sau lưng cướp bạn trai bà.” Mỹ cắt lời.
“Sai, là bạn trai của chúng mình. Sharing is caring.”
Thôi thì nể mặt ly trà xanh, Linh chia sẻ với Mỹ cũng được.
“Không phải mày đang ấy với lớp trưởng à?” Hương cắt ngang.
“Hả? Ấy là sao?”
“Dạo này cả lớp đồn hai đứa mày đang quen nhau.” Mỹ nói.
Linh xém thì sặc. Ai với ai cơ?
“Ừ, tao cũng nghe.” Quý gật đầu.
“Cái gì mà skibidi toilet quá vậy mày.” Linh nhăn mặt.
“Ngày nào mày cũng mua đồ ăn sáng cho thằng Tuấn còn gì. Vậy là chưa quen, chứ mày đang tán nó à?”
Ôi không. Linh ra sức phủ nhận.
“Lớp trưởng cũng được mà.” Quý đang im lặng thì lên tiếng.
Linh dỏng hai tai nghe.
“Ừ tính ra thằng Tuấn đúng gu tao hơn. Cao mà trắng vãi.”
“Công nhận. Không biết có cơ bụng không nhỉ?”
“Có thằng con như vậy không biết bao giờ bố mẹ nó mới nhìn xuống đất.”
Câu chuyện lại xoay quanh Tuấn lớp trưởng, Hương với Mỹ mỗi đứa một câu, Quý thỉnh thoảng khen một câu. Linh chậc trong lòng, ôi thôi chếc.
“Tao thấy nó gầy trơ xương, trông ẻo lã bỏ xừ.” Linh chê.
“Hả, đâu mới mức đấy.” Quý đáp.
“Mày không biết thôi, nhiều đứa thấy vậy chứ là bot kín đó.”
Tuy ngoài miệng thì Linh chê, nhưng hành động gần đây của nó lại khác. Mấy đứa đều ngầm hiểu, cười cười với nhau trêu Linh.
“Thôi, Tuấn của mày, của mày hết. Tụi tao không giành đâu.”
Linh chối đây đẩy, lấy khí thế một địch ba cãi lại, nhưng cuối cùng vẫn thua. Cả buổi nó lén nhìn Quý mấy lần, thấy Quý không có gì lạ mới yên tâm. Thôi thì cái nồi này nó đội cũng đáng đi.
“Cô ơi, tính tiền.”
Người ra tính tiền là con trai của cô căn tin, tầm 9 10 tuổi gì đấy, cô đang bận bán.
“Em ơi tính tiền cho đứa xấu nhất ấy.” Linh nhanh miệng.
“Dạ, vậy thì chia bốn?”
Ba đứa còn lại cười khùng.
Lúc về lớp, đi ngang qua bàn lớp trưởng, Mỹ nói to.
“Kìa, người yêu mày kìa.”
Con điên này. Linh bịt miệng Mỹ lại lôi đi. Tuấn ngước lên, nhìn hai đứa khó hiểu.
“Đang làm gì đấy Tuấn?”
Quý đi phía sau, thấy Tuấn đang cúi đầu ghi gì đấy thì đứng lại hỏi.
“Tao làm lại bài tập toán từ đầu năm. Đứa nào ăn cắp vở của tao rồi.”
Linh đi một đoạn vẫn nghe tiếng Tuấn chửi phía sau, giọng đầy vẻ cay cú. Nó cười trong lòng, đáng đời mày, cho mày khoe, cho mày chép nè.
Nhưng sao Quý phải đi hỏi thăm thằng này? Nếu có thể thì Linh không muốn Quý dính dáng gì đến lớp trưởng hết.
Thật ra, ban đầu Linh cũng khá có thiện cảm với Tuấn chứ không ghét như bây giờ.
Cả khối ai mà không biết Võ Lê Anh Tuấn thủ khoa đầu vào. Trường THPT Phan Châu Trinh cũng được xem là trường chuyên, thủ khoa năm nào cũng có, nhưng thủ khoa điểm tuyệt đối thì rất hiếm.
Linh thi đậu vào đây là do may mắn, trường hạ điểm chuẩn 0.5 nên nó vào đây bằng vé vớt. Vì vậy nó rất tò mò về người đạt điểm tuyệt đối này.
Năm lớp 10 dù không học chung, nhưng nhờ “ngoại giao”, Linh tìm được tài khoản mạng xã hội của Tuấn. Nó hí hửng gửi lời mời kết bạn.
Cái khác không nói, nhưng riêng ngoại hình thì Linh rất tự tin. Nhìn trang cá nhân có hơn nghìn người theo dõi của mình, ảnh đại diện cũng xinh, Linh nghĩ kiểu gì Tuấn cũng đồng ý.
Vậy mà chưa tới năm phút, Linh tải lại trang cá nhân của Tuấn thì lời mời kết bạn mất tiêu.
Tuấn từ chối lời mời kết bạn của nó.
Nhưng đó chưa phải là lý do Linh ghét thằng Tuấn đến vậy. Khi ấy nó có hơi thất vọng tẹo. Người ta giỏi, người ta chảnh, cũng là chuyện bình thường.
Mãi đến năm lớp 11, chia ban phân lớp thì Tuấn trùng hợp trở thành lớp trưởng. Vì có ấn tượng không vui, Linh cũng không tiếp xúc nhiều, mà chắc Tuấn cũng chẳng nhớ vụ đấy đâu, nên hai đứa vẫn bình thường.
Phải nói tới hôm khai giảng đầu năm. Linh vô tình bắt gặp cảnh Tuấn được tỏ tình sau vườn hoa. Cậu ta cười, nói cảm ơn, nhận thư đàng hoàng.
Vậy mà quay đi chưa được mấy bước, đã thẳng tay ném vào sọt rác.
Đù má.
Lòng lợn khó nhai, lòng trai khó đoán.
Tuấn là một thằng chóa trap boy giả tạo không hơn không kém.