Linh thành công bảo vệ được điện thoại, nhưng không bảo vệ được ví tiền của mình.
Cái giá để bịt miệng Tuấn là một tháng mua đồ ăn sáng. Thua phát xít mỗi cái tên nữa thôi, Võ Phát Xít.
Đã bắt mua đồ ăn sáng thì thôi đi, lại còn kén cá chọn canh.
Hôm Linh mua bánh mì ốp la thì Tuấn bảo: “Không có thịt à, thiếu protein tao không học được.”
Hôm khác nó mua cơm chiên thì lại chê: “Khô quá, sao mà nuốt nổi?”
Linh nhịn. Lần này mua bánh cuốn, vừa có protein, vừa không khô thì Tuấn lại nói: “Tao không ăn nấm mèo, mày nhặt ra đi.”
Linh cẩn thận hỏi thăm hết lượt tám đời tổ tiên nhà Tuấn.
May mắn hôm nay là cuối tuần, Linh ở nhà nướng bù những ngày bị bốc lột dậy sớm mua đồ ăn sáng cho phát xít. Lúc tỉnh dậy xuống nhà thì thấy bố mẹ đang chuẩn bị ra ngoài.
“Bông hoa nở lúc 10 giờ của bố, ở nhà ngoan không đánh em nhá.”
Nói xong còn lén lút đưa cho Linh bốn tờ 50k. Nhìn mấy tờ nhăn nheo là Linh biết bố vừa rút ví của mẹ rồi.
Dù sao vẫn là tấm lòng của bố, tình cha ấm áp như vầng thái dương.
Hôm nay bố mẹ đi ăn tiệc, chắc phải muộn mới về. Mẹ dặn đủ thứ, Linh dạ dạ vâng vâng. Đợi hai người đi rồi mới qua gõ cửa phòng em trai.
“Cún! Dậy đi mua đồ án sáng nhanh lên!!”
Đứng gõ năm phút đồng hồ, mới thấy em trai đùng đùng ra mở cửa.
“Nghe rồi! Đừng có gõ nữa.”
Em trai Linh nhỏ hơn 3 tuổi, đang trong thời kỳ phản nghịch.
“Mày muốn ăn đòn không? Ăn đòn không hay là ăn đòn?”
Chị gái ơi, có lựa chọn nào khác không huhu. Cún xị mặt.
“Em mua đồ ăn sáng xong, một lát chị cho em đi chơi với bạn nhá.”
“Ừ. Giặt đồ phơi đồ lau nhà rửa chén tưới cây cho lu ăn rồi đi đâu thì đi.”
Linh nói nhanh như đọc rap, không vấp chữ nào. Thấy em trai chuẩn bị cãi thì rút ngay một tờ tiền bố vừa cho.
“Bo cho mày 50k.”
“Tạ nương nương.”
Nói xong còn làm động tác hành lễ của mấy thị nữ trong phim rồi lui xuống.
Lúc Linh xuống nhà lần nữa thì suýt hét lên.
Đâu ra mấy thằng nhóc tóc tai như ổ quạ, đứa nào cũng gầy, trông như dân xã hội tụ tập ở nhà mình thế này.
Mấy đứa nhóc chia nhau làm việc nhà, đứa quét, đứa lau, đứa tưới cây, đứa thì rửa chén. Nhưng đứa nào tay chân cũng vụng về, Linh nghe loảng xoảng bể mấy cái bát rồi thì phải.
Cún cầm bịch rác đi vứt thì thấy Linh.
“Chị ơi, bạn em qua giúp.”
Mặt tự hào như kiểu giới thiệu với chị, đây không chỉ là bạn, là anh em xã hội của em.
Mấy đứa nhóc bên ngoài nhìn hầm hố nhưng đều lễ phép ngoan ngoãn chào chị rất to.
Linh gật đầu cười, đi tới gần hỏi.
“Bạn nào đây? Sao tao không biết?”
“Mấy đứa mà chị bảo tụi nó bắt cóc em sang Cam á.”
Âm lượng hơi to, cả đám đều quay lại nhìn Linh.
“Dạ tụi em là bạn thời thơ ấu, lớn lên cùng nhau… qua mạng á chị.”
Linh cười gượng hai tiếng, trừng mắt nhìn Cún xong chuồn lên lầu.
Tiên sư bọn nít ranh.
Thanh xuân như một tách trà, cuối tuần mà ở nhà là phí hoài thanh xuân.
Nên Linh chọn đi uống trà ở quán Quý làm thêm. Quán hơi xa nhưng được cái trà sen hạt ở đây ngon chứ không phải do được Quý cho thêm mấy muỗng hạt sen đâu.
“Giới hạn là 5 muỗng, nếu cho thêm thì tao bị phạt tiền á.”
Quý đặt ly trà lên bàn Linh rồi quay lại làm việc.
Linh hút một ngụm lớn, khẽ nhắm mắt, môi cong lên đầy mãn nguyện.
Vị trà sen lập tức lan tỏa trong miệng: thơm dịu, ngọt thanh, vương chút đắng nhẹ ở đầu lưỡi rồi tan dần như sương sớm. Hạt sen mềm mịn như vừa hé nở trong lòng nước, dẻo bùi, không chút sượng, đủ để chạm tới tầng sâu nhất của vị giác. Tất cả hòa quyện lại thành một bản giao hưởng dịu dàng cho tâm hồn. Cái nóng oi ả ngoài đường phút chốc tan biến, thay vào đó là một làn gió mát lành thổi qua l*иg ngực, lan tỏa đến từng đầu ngón tay.
Đang vui vẻ thì thấy người quen bước vào quán.
“Thầy Hiếu ơi!!”
Xem kìa, mới ăn chay có mấy hôm mà phước đã tới rồi.
Linh đứng lên vẫy vẫy. Thầy Hiếu quay lại, hơi bất ngờ rồi đi về phía này, ngồi xuống đối diện.
“Trùng hợp quá. Em đi một mình à?”
Linh cười mắt cong cong, hai chân đung đưa.
“Em chào thầy. Không trùng hợp, ngày nào em cũng ngồi đây đợi thầy mà.”
Thầy Hiếu khẽ cười.
Quán hôm nay đẹp trai ghê.
Luyên thuyên một hồi, Linh cố tình kéo dài thời gian, nói hết chuyện này đến chuyện khác. Anh thầy thì rất kiên nhẫn, không hề có giấu hiệu chán nản, cứ nhẹ nhàng lắng nghe theo mạch chuyện của nó.
Một hồi lại nói đến bộ anime gần đây Linh đang xem, không ngờ anh thầy cũng có cùng sở thích. Hai người nói đến đoạn ai là Titan nữ hình thì điện thoại nó có tin nhắn.
“Mày có cầm vở bài tập toán của tao không?” Người nhắn là lớp trưởng.
Đáng đời cái đồ thích khoe khoang, không phải là giải tới cách làm thứ 3 rồi hả. Mất luôn cho mày làm lại từ đầu cho biết.
Linh nhắn lại.
“Tao
Biết
Chết
Liền.”
Tuấn nhắn lại rất nhanh, có vẻ đang vội.
“Mày thử nhớ lại xem, hôm trước mày là người cuối cùng cầm vở bài tập của tao.”
Linh cách một cái màn hình cũng nhận ra sự nóng vội của Tuấn, nhếch mép.
“Đã bảo không biết. Tao mà cầm vở của mày thì tao làm con mày.”
Gửi xong úp điện thoại xuống, không thèm trả lời nữa.
“Nhắn tin với ai thế?”
Thầy Hiếu ngồi đối diện, lơ đãng hỏi.
“Dạ… với con lu nhà em.”
“Chó nhà em biết nhắn tin hả?”
Chẳng hiểu sao lại ngồi trò chuyện cả buổi chiều. Hầu như toàn Linh nói, thiếu chút kể luôn chuyện hồi 3 tuổi tè dầm.
Cuối cùng, cả hai còn hẹn nhau cùng đi xem bản Movie The Last Attack khi phim ra rạp. Linh chỉ đợi ngày công bố tin yêu đương với mấy đứa bạn nữa thôi.