Lý do Linh ghét lớp trưởng á?
Chuyện này kể ra thì dài dòng, để hôm nào rảnh kể cho nghe
Linh đang ngồi tám với thằng Minh về trận game hôm trước thì thấy lớp trưởng cầm vở đi đến chỗ Quý. Trước khi Tuấn ngồi xuống, Linh đã chen tới, giật lấy quyển vở trên tay Tuấn giả vờ hỏi, giọng vô cùng tự nhiên.
“Tụi mày đang nói gì đấy?”
“Tao đang hỏi Quý cách giải thứ 3 của bài toán hình nâng cao này. Khó quá, mày biết giải không?”
Đấy, Linh ghét lớp trưởng là có lý do.
Khóe môi nó giật giật, hỏi một đứa chỉ vừa đủ điểm trung bình cách giải thứ 3 của bài nâng cao? Thằng chóa hai mặt giả tạo.
Quý ngồi một bên phì cười, giữ Linh lại trước khi nó lao vào đấm lớp trưởng.
“Mày buông tao ra! Sao mày lại bênh nó???”
“Tao không bênh nó. Tao đang bênh này mà.”
“Vậy sao mày cản tao?”
Quý buông tay ra. “Mày đánh lại không.”
Linh nhón chân lên vẫn thua Tuấn một cái đầu, suy nghĩ một lúc rồi lại ngồi xuống.
“Bài này khó quá mày nhỉ?”
“Ừ, bài này thầy lấy điểm kiểm tra 15 phút đấy.”
“Hả?”
Thông tin từ đâu sao nó không biết?!
Linh bỏ lại hai người chạy về chỗ, vừa xem bài tập vừa khóc chít chít. Không những khó lại còn nhiều.
Minh ngồi phía trước ngó lại, thấy nó đang hí hoáy thì nói.
“Đâu, bài nào đưa đây, tao chỉ cái một.”
“Bro, từ bây giờ mày chính là anh em xã hội của tao.”
“… Tao cảm ơn?”
Lúc phát bài một đứa 4 điểm một đứa 5 điểm.
Trước khi cưa được cái ghế của lớp trưởng, thì Linh có chuyện quan trọng hơn cần phải làm. Lấy lại điện thoại.
Buổi chiều sau khi tan học, Linh rủ Minh lảng vảng trước phòng giáo viên. Đi một mình thì hơi nguy hiểm, nó cần một người cảnh giới khi có người tới.
Linh bước vào phòng giáo viên đầy ngay thẳng. Ông trời phù hộ, trong phòng không có ai.
Nó nhanh chóng lục trên bàn thầy Nhân, không có.
Tìm cả kệ sách bên cạnh, không có.
Chỗ duy nhất còn sót lại là ngăn kéo phía dưới, bị khóa rồi!
Đúng lúc đó nghe tiếng Minh phía ngoài cố ý lên giọng.
“Lớp trưởng đi đâu đấy!”
“Tao đi nộp bài tập cho thầy.”
“Thầy không có trong đó đâu.”
Dù Minh cố ngăn cản, nhưng Tuấn vẫn đẩy cửa bước vào. Linh chửi thề một tiếng, liền chui xuống núp dưới gầm bàn.
Sắc mặt thằng Minh rất đáng nghi, chắc chắn có điều mờ ám. Sau khi đặt bài tập lên bàn thầy Nhân, Tuấn nán lại không đi ngay.
“Đã bảo không có ai rồi mà…”
Minh vừa nói vừa nhìn xung quanh, sau đó nhìn xuống dưới gầm bàn, thì ôi thôi, Linh dấu đầu lòi đuôi, một góc áo dài lộ ra ngoài.
Tuấn nhìn theo ánh mắt của Minh cũng phì cười.
“Em làm gì ở đây?”
Giọng quỹ dữ vang lên, thầy Nhân bước vào.
Linh khóc trong lòng. Chuyến này nhẹ thì viết kiểm điểm, nặng thì mời phụ huynh, chít chít. Có lẽ từ hôm nay nó nên chuyển sang ăn chay tích phước dần.
“Dạ…”
Mặt Minh đỏ bừng, ấp a ấp úng không nói thành lời. Lúc Linh tưởng mình xong đời rồi Tuấn đột nhiên mở miệng trước, còn dùng thân mình che cho Linh.
“Tụi em nộp bài tập. Lúc nãy em gặp cô Hương, hình như cô đang tìm thầy.”
“Vậy à, để trên bàn cho thầy rồi về nhanh đi. Khóa cửa lại giúp thầy luôn.”
Thầy Nhân không bước vào mà quay đầu đi ra ngoài, còn đưa một chùm chìa khóa cho Tuấn.
Linh thở phào nhẹ nhõm. Đợi thầy đi khỏi mới len lén ngó ra, vừa ló đầu thì chạm mắt với Tuấn.
Tuấn như đã đợi sẵn, ngẩng cằm, nở nụ cười nhàn nhạt.
“Tao méc thầy.”
Linh bò ra ngoài rồi trừng mắt lại. Minh lúc này mới tiến tới hai bước, ghé sát tai Linh hỏi nhỏ.
“Giờ sao mày?”
Linh nghiến răng nói. “Gϊếŧ người diệt khẩu.”
“Ặc!! Thằng này vội, đi trước nhé.”
Đúng là đồ anh em plastic.
Linh chỉ kịp thấy cái bóng của thằng Minh khuất sau cửa, định giả vờ đuổi theo rồi chuồn luôn. Nhưng vừa bước được hai bước đã bị một lực kéo lại.
“Đứng lại. Mày đi đâu.”
“Mày buông ra đã. Quân tử động khẩu không động thủ.”
Linh cố gắng gỡ từng khớp ngón tay đang nắm chặt cổ tay mình, bằng tất cả sự nỗ lực, xém nữa là động khẩu đưa lên cắn. Nó là mỹ nhân, không phải quân tử.
“Thế mày đoán xem, tao sẽ làm gì mày?”
“Ừm… Mày sẽ thả tao ra, sau đó xem như tao chưa từng xuất hiện ở đây. Đúng không?”
“Tao bảo mày đoán thôi, mày ước làm gì.”
Biết ngay con hàng này không dễ chơi như vậy mà.
“Vậy bây giờ mày muốn gì? Nói trước, cướp tiền của tao thì được, cướp sắc không có đâu.”
Tuấn phì cười, đuôi mắt vốn lạnh lùng dưới cặp kính gọng vàng hơi cong lên.
Nó lập tức không vui, thằng này bị sao vậy, cười cái gì mà cười.
“Là mày tự nói đấy. Mua đồ ăn sáng cho tao một tuần.”
Linh chỉ nói vậy thôi, không ngờ Tuấn bào tiền thật.
“Bộ mày nghèo lắm hả? Ăn sáng cũng bắt người khác mua cho.”
“Hai tuần.”
“Tao nói này…”
“Ba tuần.”
Linh vội đưa cái tay còn lại phũi hai cái trên miệng Tuấn. Trời trở gió cũng không nhanh bằng nó trở mặt.
“Phui phui, cái miệng này chỉ được cái xinh đẹp, không biết nói chuyện gì hết.”
Tuấn bị đơ trước hành động đột ngột của nó. Dùng tay còn lại nắm cái tay đang đặt trên môi mình, hai bên tai đỏ bừng.
Chưa kịp nổi giận thì chạm vào mắt to tròn, long lanh còn chớp chớp hai cái đáng yêu của Linh.
“Thế… một tuần nhé.”
“Linh! .. Tao… Ờ, xin lỗi nha.”
Minh chạy được một đoạn thì cảm thấy không ổn, chỉ có chó mới bỏ rơi anh em. Vậy là quyết định quay lại.
Ai ngờ vừa tới cửa thì thấy lớp trưởng đang nắm tay Linh, tụi nó còn nhìn nhau vô cùng tình cảm. Hóa ra hai đứa đó có cít mèo với nhau.
Lần này thì Minh về thật.
Sự xuất hiện của Minh làm Tuấn giật mình, vội vàng buông tay nó ra.
Linh nhân cơ hội cướp lấy chìa khóa trên tay Tuấn, nước chảy mây trôi mở ngăn kéo tủ rồi lấy điện thoại của mình. Sau đó còn đắc ý đưa lên khoe, nở nụ cười đầy khıêυ khí©h.
Cổ nhân có dạy, không diệt khẩu được thì thôi nhưng không thể cứ bị uy hϊếp mãi được. Cách tốt nhất là biến Tuấn từ người chứng kiến, trở thành --- đồng lõa.