Dù nói là mời cả lớp, nhưng chỉ khoảng tầm chục đứa đi được. Giờ này tầm trưa nên mấy đứa nhà xa phải về, còn một số đứa hướng nội hoặc không chơi thân hội này nên không tham gia.
Điện thoại Linh bị tịch thu lúc sáng, nên mượn tạm của Quý gọi cho em trai báo sẽ về trễ. Để mẹ biết được bị tịch thu điện thoại là coi như Linh xong đời, cuối cùng phải bịt miệng em trai bằng 20k nạp game mới yên. Tất cả chuyện này đều tại thằng Tuấn.
Tuấn đang dắt xe đạp thì hắt xì, quay lại thấy Linh đang lườm mình.
“Mày làm sao?”
Linh chẳng trả lời, cố ý huých vào vai Tuấn một cái rồi lách người đi vào quán. Nó vào sau nên mọi người đều đã ngồi xuống chỉ còn 2 chỗ trống. Ban đầu Linh định ngồi chỗ cạnh thầy Hiếu, nhưng thấy Tuấn định kéo ghế ngồi cạnh Quý thì nó vòng lại.
“Tránh ra chút đi bạn.”
Linh kéo cái ghế lại cản Tuấn ngồi xuống, sau đó nhanh chân chen vào. Cuối cùng chỗ ngồi lần lượt là Tuấn ngồi cạnh thầy, Linh ngồi kế bên, rồi tới Quý.
Sau khi tất cả đã ngồi, menu được chuyền lần lượt để gọi món. Đến phiên thầy Hiếu gọi hồng trà, Linh khều nhẹ tay Quý thì thầm chỉ đủ hai đứa nghe được.
“Thấy không, tao với anh thầy có chung sở thích á.”
“Thầy chỉ gọi đại thôi mà.” Quý chẳng quan tâm.
“Mày chả biết gì, có cùng sở thích là nền móng để xây dựng mối quan hệ bền vững đấy.”
“Ừ ừ, mày vui là được.”
Linh nắm lấy cánh tay của Quý, lắc lắc làm nũng.
“Không cho phép mày nghi ngờ tình cảm của anh thầy dành cho tao.”
Bên này hai đứa con gái chụm đầu cười hihihaha, bên kia thì Mỹ cùng mấy đứa đang hào hứng nói đủ chuyện trên trời dưới đất với thầy Hiếu. Người duy nhất im lặng và lạc lõng trên cái bàn này là lớp trưởng, chả hiểu sao bình thường Tuấn ít tham gia hoạt động lớp lại xuất hiện ở đây.
Câu chuyện xoay một hồi lại quay về chủ đề ban đầu.
“Thầy ơi thầy vẫn chưa trả lời. Thầy có người yêu chưa ạ?”
Đúng là nhất quỷ nhì ma, nếu không trả lời sẽ bị hỏi suốt. Thầy hiếu lắc đầu đáp.
“Thầy chưa nhé, có ai ứng cử không?”
“Em. Em đến trước, ưu tiên xếp đầu hàng nha thầy.” Thằng Minh lên tiếng trước cả tụi con gái, mấy đứa được phen cười ngặt nghẽo.
“Em hả?” Thầy Hiếu giả bộ nhìn Minh từ đầu đến chân rồi mới chậm rãi nói tiếp. “Tạm thời thầy chưa có ý định yêu đương.”
Mấy đứa càng cười to hơn.
Linh nghe vậy thì vui vẻ, mắt híp lại nhìn thầy Hiếu cười. Nó nhấc ly hồng trà lên, hút một hơi dài. Hồng trà ở quán này đúng là ngon thật. Vị ngọt dịu, không quá gắt, thơm nhẹ, uống vào thấy mát cả người. Trân châu trắng thì giòn giòn, dai dai, nhai vui miệng mà không bị ngấy.
Đang vui vẻ hưởng thụ thì chân bị đạp một cái.
“Ồ, xin lỗi nha.”
Thủ phạm là Tuấn, chắc chắn thằng này cố ý, xem thái độ xin lỗi không có chút thành ý nào kìa.
“Ừ, không có gì.”
Linh mặt thì bảo vậy nhưng thẳng chân đạp lại một cái còn mạnh hơn. Thấy Tuấn nhăn mặt trừng lại nó mới vui vẻ nhấc chân lên. Loại này nói nhiều cũng vô dụng thôi, phải đánh.
Cả đám cũng không ở lại quá lâu, ngồi một lúc cũng lục tục xin về. Bình thường Linh với Quý đi xe buýt nhưng giờ này thì không còn xe nữa. Đang nhìn xem xin đi ké đứa được thì thầy Hiếu gọi lại, còn đưa nón bảo hiểm qua.
“Hà Linh nhà ở đâu, để thầy đưa về.”
Ôi kìa, nhìn xem. Chắc chắn đây là mối quan hệ từ hai phía rồi. Họ Nguyễn đặt tên con là gì cho đẹp nhỉ?
Linh đang định đọc địa chỉ nhà thì nghe giọng Tuấn nói với Quý ở bên kia.
“Quý, tao tiện đường. Để tao đưa mày về.”
“Ồ, cảm ơn lớp trưởng.”
Thấy Quý sắp leo lên xe lớp trưởng, Linh bỏ rơi anh thầy rồi chen qua ngồi lên trước. Sau đó kiểu gì cũng không chịu đi xuống.
“Dạ thôi em đi ké bạn Tuấn, nhà bạn Quý ở xa thầy đưa bạn về trước đi ạ.”
“Ồ, vậy cũng được. Nhà lớp phó ở đâu?”
“Dạ ở khu Hàm Nghi ạ.”
Quý nhận lấy nón bảo hiểm thầy đưa rồi nhìn Linh đầy khó hiểu. Linh làm vẻ mặt không còn gì luyến tiếc, quay đi khóc chít chít. Xém nữa người ngồi trên xe anh thầy là mình rồi.
Tất cả đều tại thằng Tuấn. Trời đã sinh Linh, sao còn sinh Tuấn!
Linh ngồi phía sau nhằm cái ót của Tuấn mà chửi. Tất nhiên chỉ dám chửi trong lòng thôi. Đang chửi hăng thì xe dừng cái kít, nó theo quán tính úp mặt vào lưng Tuấn.
“Gì vậy?!”
Linh chống hai tay vào lưng Tuấn ngồi thẳng dậy, mơ hồ hỏi.
Tuấn hơi nghiêng mặt lại, góc này nó không thấy rõ mặt, lại còn ngược nắng nên phải nheo mắt nhìn. Linh chỉ thấy được bên má với gọng kính, mồ hôi lấm tấm hai bên thái dương. Chắc do đạp xe mệt, thêm nắng nữa, hai bên tai Tuấn đỏ hồng một mảng.
Một lúc sau mới thấy Tuấn trả lời, giọng rõ ràng không được vui.
“Xuống xe.”
“Ờ. Hả?!?”
“Mày mà chửi tao nữa thì đi bộ về đi.”
Con lợn biết bay, thằng nay có mắt sau lưng đấy hả? Tất nhiên nó không ngu gì mà đi bộ về giữa trời trưa như này, hơi hèn nhưng làm người phải biết tiến biết lùi.
Linh đổi giọng nịnh nọt, còn giơ hai ngón tay lên thề thốt để tăng độ uy tín.
“Làm gì có, tao không có chửi gì mày hết. Thề!”
Tuấn hơi nghi ngờ nhưng vẫn đi tiếp, được một đoạn lại quay sang bảo.
“Tao nghe thấy đấy.”
Ô shit nó có mắt sau lưng thật kìa!