Chương 1: Kế hoạch cưa ghế lớp trưởng

Trong vô vàn những thứ đáng ghét trên đời, Linh ghét nhất là tên lớp trưởng - Võ Lê Anh Tuấn.

Một đứa thiên vị và hai mặt như Tuấn không có tư cách làm lớp trưởng. Linh quyết định cưa cái ghế của Tuấn bằng được.

Vì vậy, nó gõ cửa phòng giáo viên chủ nhiệm.

“Thầy ơi, em muốn báo cáo. Lớp trưởng yêu sớm ạ.”

Thầy chủ nhiệm tức giận quát lớn.

“Em rảnh lắm đúng không! Đây là lần thứ bao nhiêu trong tuần này em báo cáo lớp trưởng rồi? Không có bằng chứng thì đừng có tới làm phiền tôi nữa!”

Hừ, muốn bằng chứng chứ gì. Linh lặng lẽ nhìn thầy rồi lấy điện thoại mở ảnh đưa qua. Địa điểm trong tấm ảnh ở sau vườn hoa của trường, chất lượng ảnh hơi thấp nhìn là biết phóng to từ xa, góc khuất chỉ thấy bóng lưng của bạn nữ nhưng thấy rõ khuôn mặt lớp trưởng, như vậy cũng đủ rồi.

“Nè thầy nhìn đi.”

“Con bé này, em còn dám dùng điện thoại ở trường nữa à!?”

Chít chít, kế hoạch thất bại, điện thoại -1. Tổ cha nó chứ.

Linh trở lại lớp học, lớp trưởng đang nhìn bảng nhăn mày, vừa thấy nó bước vào thì nói.

“Nay tổ ba trực đúng không, Linh lau bảng đi.”

Đấy đấy, tới nữa rồi đấy.

“Thằng Hưng ngồi chơi kìa sao mày không gọi nó? Tao đang đau chân, không đi.” Nói xong còn giả vờ đi cà nhắc về chỗ ngồi.

Càng nhìn mặt Tuấn nó càng thấy ghét, thậm chí Tuấn có thể nhẹ nhàng chẳng làm gì cũng khiến nó bị tịch thu điện thoại. Cứ đợi đấy, Linh nhất định sẽ báo thù.

Tuấn tính nói lại nhưng thấy ánh mắt thù địch của nó thì dừng lại, quay sang bảo Hưng đi lau bảng. Gì vậy, con này mới sáng ra đã ăn phải thuốc nổ à.

Rất nhanh Linh lại vui vẻ, vì 2 tiết cuối là tiết Hóa của giáo viên thực tập mới đến.

“Chào cả lớp, bắt đầu từ tuần này thầy sẽ thay thầy Khải dạy môn hóa của lớp mình.”

Nhìn nụ cười tỏa nắng của thầy Hiếu, Linh cũng tự giác cười tít mắt. Sao trên đời lại có người đẹp trai dịu dàng đến thế nhỉ.

Nụ cười vụt tắt khi bắt gặp ánh mắt lớp trưởng đang quạy lại nhìn mình. Bộ chưa thấy người đẹp cười bao giờ à?

“Thầy để quên mô hình, lớp trưởng đi lấy giúp thầy nhé.”

“Em! Để em đi lấy cho.”

Linh năng nổ xung phong, nó rất có thiện cảm với thầy Hiếu. Thiếu nữ tầm tuổi này ấy mà, cứ gặp 10 anh đẹp trai thì phải rung động với 9 anh rồi. Mà còn là trai đẹp trưởng thành có học thức đúng gu của nó nữa.

Lúc đi ngang qua bàn lớp trưởng, nó còn nghe Tuấn chế giễu.

“Hết đau chân rồi à.”

“Liên quan gì đến mày?”

Linh không thích môn hóa, chọn khối B là chọn đại thôi. Nhưng từ khi thầy Nguyễn Chí Hiếu xuất hiện thì Linh thấy môn Hóa đẹp trai, à không, thấy môn hóa thú vị hẳn. Không chỉ mỗi nó đâu, hầu như con gái lớp này đều có chung suy nghĩ với Linh.

Bầu không khí trong lớp rất tốt, khoảng cách tuổi không chênh lệch nhiều khiến tụi nhóc dễ nói chuyện với thầy hơn, ngoài học ra còn nói những chuyện ngoài lề khác, chẳng hạn như thầy đang giảng bài thì Mỹ - lớp phó văn nghệ của lớp hỏi một câu rất đúng trọng tâm.

“Thầy ơi, thầy có người yêu chưa ạ?”

Không nghĩ sẽ bị hỏi thẳng như vậy, thầy từ chối trả lời.

“Không liên quan, bỏ qua câu này nhé.”

“Thầy ơi rất liên quan mà, ảnh hưởng chất lượng giờ học ạ!” Linh nhanh miệng, mấy đứa khác cũng gật đầu phụ họa.

“Ý gì đây?” Thầy Hiếu nhìn đứa to gan vừa hỏi. “Vậy em trả lời câu hỏi của thầy trước, rồi thầy sẽ trả lời em.”

Bị thầy hỏi ngược lại, Linh vội rụt đầu nấp sau lưng đứa ngồi phía trước. Nhưng thầy xuống tận bàn Linh, đẩy qua lại một hồi, không khí lớp học càng náo loạn. Cuối cùng chẳng hiểu sao lại trở thành một vụ cá cược.

“Vậy trả lời được thì thầy bao cả lớp uống trà sữa, còn không trả lời được thì sao?” Thầy Hiếu hỏi.

Linh đảo mắt một vòng, lóe lên ý cười liếc về cái ót của Tuấn.

“Nếu thua thì tuần sau lớp trưởng dọn vệ sinh một tuần ạ.”

Tự dưng bị gọi tên, Tuấn quay lại nghi ngờ nhìn nó. Linh đắc ý, trừng mắt nhìn lại còn nhếch mép cười vô cùng tiểu nhân.

Linh không ngờ cơ hội trả thù lớp trưởng đến sớm như vậy. Tốt nhất là thầy hỏi một câu thật khó, xong rồi Tuấn không trả lời được, cảm thấy vô cùng hổ thẹn, xấu hổ không còn mặt mũi mà làm lớp trưởng nữa, rồi xin từ chức, hahaha…

Nhìn vẻ mặt thay đổi liên tục của Linh, Tuấn làm khẩu hình miệng “đồ thần kinh”. Mấy đứa trong lớp thì hùa theo không cho lớp trưởng cơ hội từ chối, vụ cá cược này kiểu gì tụi nó cũng có lợi mà.

Thầy Hiếu làm sao không nhìn ra đây là tư thù cá nhân, nhưng vẫn đồng ý cá cược.

“Vậy thì cho thầy biết polime X nào được tạo ra từ phản ứng trùng ngưng giữa axit ε-aminocaproic. Nêu phương trình phản ứng và xác định tên gọi cũng như dạng mắt xích của nó.”

Linh ngoáy tai một cái, hỏi cái gì mà lùng bùng quá vậy trời.

Đây là câu hỏi vận dụng nâng cao trong sách giáo khoa, thường chỉ xuất hiện trong đề thi học sinh giỏi quốc gia, người thường ai lại học cái này. Mấy đứa khác cũng lật sách xem thử rồi lắc đầu.

Nhưng có vẻ Linh hơi xem thường Tuấn - người từng thi vượt cấp kỳ thi học sinh giỏi quốc gia vào năm lớp 10 và hiện là thành viên trong đội tuyển thi Olympic Vật Lý. Ờ không nghe nhầm đâu, học khối B nhưng ở trong đội tuyển Vật Lý.

“Polime X có thể là nylon-6, được tạo ra từ phản ứng trùng ngưng nhiều phân tử H₂N-(CH₂)₅-COOH, giải phóng nước và tạo thành chuỗi polime có mắt xích lặp lại là -NH-(CH₂)₅-CO-. Ngoài ra, Kevlar - một poliamit có độ bền gấp 5 lần thép nhưng lại dẻo dài nên thường được dùng làm vật liệu chế tạo áo giáp chống đạn.”

Tuấn dùng khoảng 1 phút để nghe và trả lời câu hỏi phần thi ứng xử. Linh lại ngoáy tai một cái, sao vẫn lùng bùng quá nè.

“Ồ!!!”

“Lớp trưởng trả lời đúng không thầy!!”

Dù chưa biết câu trả lời có chính xác hay không, nhưng tụi trong lớp đã trầm trồ thể hiện sự ngưỡng mộ với đương kim lớp trưởng. Cái ghế lớp trưởng này cảm thấy hơi khó cưa á Linh.

“Mấy đứa chọn quán đi.”

Nhận được câu trả lời, sự kính phục đối với lớp trưởng càng tăng cao. Tụi nó không nghe giảng tiếp mà bắt đầu bàn nhau gọi món gì, trà sữa ở đâu ngon.

Chỉ có một đứa ỉu xìu không tham gia là Linh, cảm thấy không phục lắm, nhưng không biết là không phục đoạn nào. Nhìn xem, Tuấn còn đang cười khinh nó nữa kìa.