Chương 9: Nàng Thân Phận Không Rõ

Tiết xuân sang, cảnh sắc tựa gấm hoa.

Bên ngoài ngôi đình, rừng trúc xanh rì rào trong gió, thấp thoáng tiếng oanh vàng ríu rít. Xen giữa những thanh âm trong trẻo ấy là tiếng bước chân êm nhẹ, đang từ tốn tiến lại gần.

Theo sau một vị ni cô là thiếu nữ vận bộ váy vải gai mộc mạc. Nàng lặng lẽ dừng chân bên thềm đá. Vóc người nàng vốn nhỏ nhắn, mong manh, khi đứng nép sau lưng người khác lại càng thêm vẻ yếu đuối.

Ánh mắt Bùi Chương thoáng lướt qua người thiếu nữ, rồi nhanh chóng thu về.

“Mười ngày nữa là Tết Hàn Thực, chuyện cúng mộ tiên mẫu, đến lúc đó lại phải nhờ cậy sư trụ trì rồi.” Giọng Bùi Chương ôn hòa.

Sư trụ trì đã ngót nghét ngũ tuần, thần sắc hòa nhã, chắp tay đáp: “Bùi công tử không cần khách sáo, đây vốn là phận sự của bần ni.”

Bùi Chương khẽ gật đầu, không ở lại lâu. Trọng Phong và Trọng Vân thấy chủ nhân đứng dậy cũng vội vàng bước theo.

Khi lướt qua thềm đá, ánh mắt họ bất chợt giao nhau. Thiếu nữ nhìn về phía Bùi Chương, trong thoáng chốc, niềm vui ánh lên nơi đuôi mày khóe mắt. Nhưng rồi như chợt nhận ra điều gì, nàng vội bối rối cúi đầu.

Bùi Chương vẫn giữ vẻ bình thản, ánh mắt khẽ lướt đi nơi khác như thể chưa từng để tâm.

Sau khi ba người đi được một đoạn, Trọng Phong không nhịn được, thấp giọng nói: “Công tử đi đột ngột như vậy, có cần thuộc hạ bẩm báo cho Quý nương tử một tiếng không ạ? Nếu không, e rằng nàng ấy sẽ lại tìm đến quấy rầy công tử.”

Bùi Chương nghe vậy, khẽ nhíu mày: “Lòng dạ ngươi đã hướng về nàng ta rồi sao?”

Trọng Phong sững người, vội vàng lắc đầu: “Công tử hiểu lầm rồi, thuộc hạ không có ý đó...”

“Vậy thì cớ gì phải bẩm báo cho nàng ta?”

Trọng Vân đứng bên khẽ xen vào, sắc mặt có đôi phần kỳ quái. Hắn và Trọng Phong theo hầu công tử từ nhỏ, mấy năm nay đã gặp không biết bao nhiêu kẻ muốn đeo bám.

“Vị nương tử này thân phận không rõ, hành tung của công tử có can hệ gì đến nàng ta.”

Bùi Chương không tỏ ý kiến.

Trước khi ra khỏi sân, không biết nghĩ gì, y lại bất chợt ngoảnh đầu nhìn lại.

Thiếu nữ đang bước lên thềm, tà váy trắng khẽ bay trong gió.

Cảnh xuân tươi đẹp là thế. Vậy mà bóng râm từ mái hiên Phật điện lại vừa vặn đổ xuống giữa hai hàng mày Bùi Chương, chỉ càng tô đậm vẻ lãnh đạm trên gương mặt y, tựa một tầng u uất không sao gạt bỏ.

---

Trong sân, Nguyễn Yểu ngoan ngoãn cúi người hành lễ với sư trụ trì, nói lời cảm tạ rồi mới xoay người rời đi.

Tá túc nơi cửa Phật, Nguyễn Yểu tự biết thân phận nương nhờ, mà chùa cũng không thể nuôi người không công. Vì vậy, mọi việc từ thắp hương, thay nước đến lau dọn, nàng đều xắn tay vào làm.

Vừa rồi ở tiểu đình, sư trụ trì đã hỏi nàng về dự định tương lai. Ngài nói trong chùa có quen một đoàn thương buôn, hàng năm cứ trước sau Tết Trung thu sẽ đi qua Quảng Lăng, nếu nàng muốn thì có thể đi cùng họ đến thành Lạc Dương.

Lời của sư trụ trì cũng không nằm ngoài dự liệu của Nguyễn Yểu.

Nếu đến khi đoàn thương buôn tới mà phía Bùi Chương vẫn không có tiến triển, nàng đành nghe theo lời sư trụ trì, theo họ đến Lạc Dương tìm vị hôn phu Tạ Ứng Tinh.

Chỉ là, biến cố Tề quân cấu kết với địch năm ngoái đã khiến thiên tử nổi giận lôi đình, dư âm đến nay vẫn chưa tan. Với gia thế của Tạ gia lúc này, dù muốn giải oan cho cha nàng, e rằng cũng lực bất tòng tâm.

Sau một hồi do dự, Nguyễn Yểu vẫn cầm theo chiếc ô Bùi Chương cho mượn, đẩy cửa bước ra ngoài.