Chương 8: Bùi Công Tử Sao Lại Am Tường Phật Học

Lúc Nguyễn Yểu cáo từ, bên ngoài vẫn bay những hạt mưa bụi mịt mùng. Bùi Chương sai người hầu mang ô đến. Thấy trên má nàng vô tình dính một vệt mực, y liền ôn tồn nhắc nhở. Nguyễn Yểu mặt đỏ bừng, vội lau đi rồi mới rời khỏi.

Khi bóng nàng đã khuất, y mới lấy khăn tay lau ngón tay, ánh mắt thâm trầm lướt qua cầu thang gỗ dẫn lên tầng ba.

Vừa rồi lúc tìm sách, thiếu nữ ngồi trên cao, vạt váy màu mật ong mềm mại rũ xuống, lờ mờ thấy đôi hài thêu trắng muốt khẽ đung đưa. Ánh mắt y vô tình lướt qua, mới nhận ra vạt váy còn vương hơi ẩm đã phác nên đường cong đầy đặn của bờ mông và đôi chân. Đuôi tóc mềm mại rũ bên hông, mong manh tựa hồ chỉ cần đưa tay là có thể bẻ gãy.

Cuốn sách bẩn thỉu kia vốn không đáng bận tâm, nhưng nàng rõ ràng cũng là cố ý, dụng tâm bất chính.

Sắc mặt Bùi Chương hơi trầm xuống. Y khẽ gõ lên mặt bàn.

Trọng Phong từ trong bóng tối bước ra, vô cùng áy náy cúi đầu: "Thuộc hạ biết sai, xin công tử thứ tội. Quý nương tử hẳn là đã đi đường tắt tới, thuộc hạ..."

Bùi Chương liếc nhìn hắn một cái, Trọng Phong lập tức im bặt, không dám biện bạch thêm.

"Về Tồn Trúc Lâu."

Bùi Chương thu dọn nghiên mực, ra hiệu cho Trọng Phong mang đi. Y dừng lại một chút:

"Ba ngày sau, khởi hành đi Kiến Khang."

---

Hai ngày sau đó, Nguyễn Yểu đều sớm đến canh giữ trong gác, nhưng đáng tiếc Bùi Chương không hề tới nữa.

Xem ra tính cách người này chính là như vậy. Dẫu không dùng lời lẽ thẳng thừng từ chối, nhưng hành động lại không bao giờ vượt rào nửa bước. Mà cuốn sách nàng cố tình làm rơi, cũng chẳng khiến y có chút khác thường, ngược lại còn làm chính mình tự dưng chột dạ.

Nguyễn Yểu bực bội nắm lấy miếng vá trên vạt váy. Nàng giống mẹ, trời sinh đã có một dung mạo hơn người. Trước đây ở quận Lang Gia, các công tử ái mộ nàng nhiều không kể xiết, chưa bao giờ phải chịu cảnh bẽ bàng thế này.

Nếu không phải vì loạn ở Lỗ quận, giờ này nàng có lẽ đã thành thân với Tạ Lang, đâu đến nông nỗi này.

Còn về Bùi Chương... Nguyễn Yểu trước đây bị cha ép đọc "Luận Ngữ", đến Khổng phu tử còn nói chưa thấy ai hiếu đức như hiếu sắc. Y dù có tự giữ đến đâu, chẳng lẽ thật sự có thể đoạn tuyệt thất tình lục dục?

Nàng không tin.

Đang lúc thất thần, Diệu Tĩnh đẩy cửa bước vào, đến Tàng Kinh Các tìm nàng:

"Yểu Nương! Kinh thư này sau này không cần chép nữa đâu! Bùi công tử đã giao bản biên soạn hoàn chỉnh cho sư phụ rồi."

Nguyễn Yểu sững sờ một lúc lâu mới buông bút xuống, đoạn nở một nụ cười: "Chân của tỷ tỷ đã khá hơn chưa?"

Diệu Tĩnh mỉm cười gật đầu: "Đương nhiên là tốt rồi. Đi thôi, sư phụ có chuyện muốn nói với muội, bảo ta đưa muội qua một chuyến."

Nguyễn Yểu nghe nói trụ trì tìm mình, không dám chậm trễ, lập tức cùng nàng ấy đứng dậy rời đi.

Trên đường đi, Diệu Tĩnh tỏ vẻ tiếc nuối:

"Không hổ là trưởng công tử của Bùi thị. Kinh thư còn lại chỉ năm sáu phần rách nát, không biết hắn làm thế nào mà hoàn thiện được... Chỉ tiếc trời cao đố kỵ anh tài, một nhân vật như vậy mà lại mang bệnh trong người."

Nguyễn Yểu cố ý muốn dò hỏi chuyện của Bùi Chương, sau khi phụ họa theo liền hỏi tiếp:

"Tỷ tỷ, Bùi công tử đã là con cháu nhà danh giá, sao lại am tường Phật học như vậy?"

Trong mắt Diệu Tĩnh cũng hiện lên vài phần thắc mắc:

"Có lẽ là vì mẫu thân của Bùi công tử hết lòng mộ đạo, trước khi qua đời cũng đã xuống tóc quy y. Ta nghe sư phụ nói, lúc nhỏ hắn còn từng theo Bùi phu nhân ở trên núi một thời gian dài."

"Bùi phu nhân lại có thể xuất gia ư?" Nguyễn Yểu kinh ngạc không thôi.

Những năm gần đây, từ các gia tộc quyền quý cho đến dân thường, tuy không còn tôn sùng Nho giáo mà đều yêu thích Phật, Đạo, nhưng người có thân phận tôn quý tự xin xuống tóc thì quả thực hiếm thấy. Diệu Tĩnh chỉ hơn nàng hai tuổi, cũng đã cạo đầu làm ni, nghĩ đến chắc cũng có lý do bất đắc dĩ nào đó.

"Chuyện này ta cũng không rõ lắm." Giọng Diệu Tĩnh có chút mông lung: "Người giàu sang, suy nghĩ tất nhiên khác chúng ta, có lẽ họ thật sự đã nhìn thấu hồng trần."

Phòng của trụ trì nằm ở phía đông nhất của chùa Linh Sơn. Đi vòng qua trai đường, rồi dọc theo hành lang về phía trước là đến Đông viện.

Vừa vào trong, Nguyễn Yểu lập tức nhìn thấy hai người đang ngồi đối diện nhau trong một chiếc đình nhỏ trên thềm đá.

Nàng và Diệu Tĩnh đồng thời dừng bước.

Mấy ngày nay, sắc xuân đã đậm hơn, ánh nắng cũng ấm áp thêm ba phần. Cây sala bên đình đâm chồi non, soi bóng lên bức tường đỏ, cành lá khẽ lay động. Dưới ánh mặt trời, nam nhân vận một bộ khoan bào màu xanh biếc. Gió xuân lay động vạt áo, dáng người như tùng như trúc, khiến cho cả sắc xanh cây cỏ xung quanh cũng trở nên lu mờ.

Bùi Chương dường như cảm nhận được, cũng khẽ nghiêng đầu nhìn về phía các nàng.