Nguyễn Yểu dường như nhớ lại chuyện gì đó kinh hãi, nàng mím môi, khẽ lắc đầu:
"Không phải đâu Bùi công tử. Thời loạn lạc ở Lương quận, tiện thϊếp từng thấy... chuột ăn thịt người, mấy hôm trước lại mơ về cảnh đó."
Mắt nàng phủ một tầng sương mỏng, dè dặt hỏi:
"Thϊếp có thể ở lại đây một lát được không? Thϊếp xin hứa sẽ không làm phiền công tử, ngồi một lát sẽ đi ngay."
Đôi mắt đen thẳm của Bùi Chương nhìn nàng, nét mặt không hề tỏ vẻ mất kiên nhẫn. Y rút một cuốn "Viên Giác Kinh" từ giá sách phía sau, nhẹ nhàng đặt lên góc bàn. Y vươn tay, khẽ gõ lên cuốn kinh, giọng trầm ổn vang lên:
"Như người trong mộng, khi mơ chẳng phải không có, đến khi tỉnh mộng mới hay hư ảo. Ác mộng do tâm sinh, nếu có thời gian, cô nương có thể đọc qua cuốn kinh này."
Nguyễn Yểu ngoan ngoãn cầm lấy cuốn kinh, tự tìm một chiếc bồ đoàn rồi yên tĩnh ngồi xuống một góc bàn khác.
Bùi Chương vẫn giữ thái độ lịch sự mà xa cách. Y lại cúi đầu lật giở cuốn sách trên tay, đến một cái liếc mắt cũng không dành cho nàng. Dường như người ngồi đối diện không phải một thiếu nữ xuân thì, mà cũng chỉ như một chồng sách cũ vô tri vô giác.
Nguyễn Yểu đành kiên nhẫn mở sách, nhưng tâm trí lại bị thứ mùi thuốc thanh sạch thoang thoảng trong không khí cuốn đi, dần trở nên mông lung.
Người trong các thế gia vọng tộc ngày nay đều chuộng dùng hương, các công tử cũng rất xem trọng việc ướp hương cho xiêm áo. Bùi Chương xuất thân như vậy mà trên người lại chỉ vương vấn mùi thuốc, quả là một điều kỳ lạ.
Ngoài cửa sổ, mưa xuân rả rích giăng mành. Trong thư các phảng phất hơi ẩm của mưa, vô cớ khiến lòng người thêm phiền muộn. Nguyễn Yểu ngẩn ngơ một lát, ánh mắt lặng lẽ dời đi. Bùi Chương vẫn ngồi ngay ngắn sau bàn, tấm áo dài màu xanh nhạt được phủ một lớp ánh nến mông lung, càng tôn lên dáng vẻ thanh tú, toát lên khí chất cao sang như gió trên ngàn tùng, như trăng dưới nước.
Nàng nhíu mày, làm ra vẻ đang suy tư khổ sở, nhân lúc y gấp sách lại, khẽ gọi:
"Công tử... Công tử nếu rảnh rỗi, có thể chỉ điểm cho tiểu nữ đôi câu được không?"
Bùi Chương ngước mắt nhìn nàng, ôn hòa nói:
"Cô nương nếu muốn chuyên tâm nghiên cứu, sau này có thể theo trụ trì học hỏi, không cần vội vàng nhất thời."
Lời từ chối khiến Nguyễn Yểu thoáng bối rối, viền mắt đã chớm hoe đỏ, trông như sắp khóc đến nơi:
"Công tử nói phải. Chỉ là... thϊếp sợ đêm lại gặp ác mộng, cứ mãi ngẫm nghĩ mấy câu mà công tử vừa đọc. Tiếc là tiểu nữ ngu dốt, đọc mãi vẫn không sao tỏ tường được."
Hai người nhìn thẳng vào mắt nhau. Một thoáng bất đắc dĩ lướt qua mày Bùi Chương, cuối cùng y nhìn vào cuốn kinh trên tay Nguyễn Yểu:
"Cô nương không hiểu ở chỗ nào?"
Nàng không ngờ, Bùi Chương tuy tính tình thanh lãnh nhưng lại là một người thầy rất giỏi. Y không sa vào câu chữ sáo rỗng, lời lẽ có căn cứ mà không hề rườm rà, chỉ dăm ba câu đã có thể truyền đạt ý tứ một cách súc tích, dễ hiểu.
Hơn nữa, giọng y trầm ấm, nhả chữ khoan thai, hòa cùng tiếng mưa ngoài cửa sổ, lại khiến một người chưa từng tin vào thần Phật như Nguyễn Yểu cũng cảm thấy khoan khoái, lòng dạ theo đó mà bình yên trở lại.
Giảng kinh xong, mưa vẫn chưa có dấu hiệu ngớt.
Hai người ngồi đối diện trong im lặng một lát. Bỗng, Bùi Chương đứng dậy, lấy một chiếc đèn l*иg trên vách xuống rồi cất bước đi lên tầng ba. Nguyễn Yểu thấy vậy cũng vội theo y bước lên thang.