Một tiếng thở dài khe khẽ của Diệu Tĩnh kéo Nguyễn Yểu về với thực tại.
“Cứ mỗi khi trời mưa, khớp chân ta lại đau nhức.”
Nàng vội nén lại những suy tính trong lòng, ngẩng lên nhìn sư tỷ, giọng đầy quan tâm:
“Xem chừng mưa còn kéo dài mấy ngày nữa. Tỷ tỷ nếu thấy trong người không khỏe, chi bằng cứ nghỉ ngơi một hai hôm, công việc ở đây cứ giao hết cho muội.”
Diệu Tĩnh nghĩ ngợi một lát rồi cũng gật đầu, nhưng vẫn không quên dặn dò:
“Nếu vậy thì phiền muội quá. Có ai hỏi, cứ nói là ta cho phép muội một mình vào Tàng Kinh Các là được.”
Nguyễn Yểu ngẩng đầu lên khỏi chồng kinh văn, khẽ cười đáp lại, vẻ mặt không chút mệt mỏi:
“Tỷ tỷ cứ yên tâm, muội biết rồi.”
---
Đầu xuân ở Giang Nam dường như được ướp trong mưa phùn, mấy ngày liền không ngớt.
Lúc ra khỏi cửa, trời vẫn còn quang đãng. Nhưng chưa đi được bao xa, mây đen đã kéo đến vần vũ. Những giọt mưa rơi lộp độp trên thềm đá, bắn tung tóe như châu ngọc vỡ tan.
Nguyễn Yểu đi đường tắt, vội vàng đẩy cửa bước vào Tàng Kinh Các.
Tàng Kinh Các cổ kính, không ai biết đã có tự bao giờ. Những khung cửa sổ đã có phần mục nát, các tấm bia khắc trên tường cũng loang lổ vết thời gian. Không khí bên trong thoang thoảng mùi giấy cũ, mang một vẻ trầm mặc, tĩnh mịch.
Theo lời sư trụ trì, gác có ba tầng. Tầng một là nơi các sư cô chép kinh, còn tầng hai và tầng ba là nơi cất giữ kinh điển, toàn là những kinh sách cổ khó hiểu, đã lâu không có dấu chân người.
Nàng đưa tay gạt lọn tóc ướt mưa, vừa liếc nhìn quanh một lượt đã không khỏi sững sờ.
Tầng hai của Tàng Kinh Các có ánh nến leo lét, hắt xuống cầu thang gỗ vài vệt sáng mông lung.
Trong gác còn có người khác.
Nàng ngồi xuống sau bàn, nghiêng tai lắng nghe, chỉ nghe thấy tiếng lật sách sột soạt rất khẽ.
Tàng Kinh Các vốn yên tĩnh, lại gần nơi các sư cô canh giữ, người thường không được phép đi vào... Nguyễn Yểu cúi mắt nhìn ngọn đèn dầu trên bàn, trong lòng bỗng nảy ra một ý.
“A!”
Tiếng thét của nàng tuy không lớn nhưng đủ để xé tan sự tĩnh mịch. Ngay lập tức, nàng xách váy chạy vội lên cầu thang, cố tình dẫm mạnh lên những bậc gỗ cũ kỹ để chúng kêu lên kẽo kẹt.
Ngòi bút lông trong tay Bùi Chương khựng lại giữa không trung.
Khi ngẩng lên, y thấy một thiếu nữ với đôi mắt trong veo ngập tràn hoảng hốt đang đứng ở đầu cầu thang.
Nguyễn Yểu nhìn thấy y, sắc mặt càng thêm tái nhợt. Sau một thoáng kinh ngạc, nàng lắp bắp:
“Bùi... Bùi công tử, sao người... sao người lại ở đây?”
Y bình thản đáp:
“Ta đến gác tìm sách cổ.”
Bùi Chương liếc nhìn bàn tay đang khẽ run của Nguyễn Yểu, những đầu ngón tay xoắn chặt lấy tay áo. Thấy ánh mắt của y, nàng vội vàng giải thích, giọng vẫn còn run rẩy:
“Tiểu nữ không cố ý quấy rầy công tử, là do... là do dưới lầu có chuột. Tiểu nữ sợ hãi quá, trong lúc hoảng loạn mới chạy lên đây...”
Bùi Chương chậm rãi đặt bút lên giá, liếc nhìn trang giấy lụa trên bàn chỉ còn vài nét nữa là hoàn thành, rồi im lặng một lát. Y cất giọng, âm điệu không hề thay đổi:
“Chuột không ăn thịt người, cô nương hà cớ gì phải sợ hãi đến thế.”