Giọt mưa tí tách rơi không ngớt, đập vào lá hoa ven đường kêu lách tách.
Nguyễn Yểu vì muốn lấy lòng công chúa, lại ôm đàn tranh đi đến Tạ Huề Phương, nhưng bị cơn mưa rào giữ chân ở đây.
Không biết là mùi của loài hoa gì, lúc này bị nước mưa thấm ướt, càng thêm thơm ngát. Nàng ngồi trong đình nhìn màn mưa thất thần, bất giác khẽ thở dài.
Bùi Chương là một khúc gỗ khó lấy lòng, còn công chúa lại là *thiên chi kiêu nữ, muốn gần gũi đâu phải chuyện dễ.
(*Thiên chi kiêu nữ: Con gái cưng của trời, chỉ những người phụ nữ có xuất thân cao quý, tài năng, được mọi người ngưỡng mộ.)
Kế sách hiện giờ, nếu có thể theo công chúa về Lạc Dương, đã là điều không thể tốt hơn.
Chỉ là nàng không dám quá vội vàng, sợ làm phật lòng cọng rơm cứu mạng duy nhất lúc này.
Công chúa Đoan Dung ưa mềm không ưa cứng, Nguyễn Yểu ở trước mặt nàng ta hoàn toàn ra vẻ một kẻ vì Bùi Chương mà si mê, đến lúc đó lại khóc lóc kể lể chuyện sắp bị đưa đi, cũng sẽ dễ dàng có được sự thương cảm của công chúa hơn.
Đang suy nghĩ, phía sau bỗng có tiếng bước chân truyền đến.
Nguyễn Yểu quay đầu lại, thấy Trọng Vân vẻ mặt lạnh nhạt, tay cầm một chiếc ô.
“Công tử sai ta đưa ô cho cô.”
Tính tình Trọng Vân hoàn toàn khác Trọng Phong, lúc nào cũng mang vẻ mặt còn lạnh lùng hơn cả Bùi Chương, khiến nàng sinh ra một chút không vui.
“Đa tạ ý tốt của công tử.”
Trong mắt Nguyễn Yểu không còn chút ý cười, nàng không đứng dậy, cũng chẳng thèm nhận lấy ô.
“Ta còn mang theo đàn tranh, đợi mưa tạnh rồi sẽ đi.”
Trọng Vân cũng không nói nhiều, nghe vậy liền cầm ô xoay người rời đi.
---
Sau tiết Lập hạ, những cơn mưa dầm dề không dứt, cả Ngô quận đều chìm trong mưa, ao hồ dâng đầy, dần dần thành ngập úng.
Lũ lụt kéo đến, đồng áng ở nông thôn bị phá hủy nặng nề, dân thường vì cầu sinh mà buộc phải bỏ xứ mà đi, thậm chí còn có cường đạo tụ tập thành từng nhóm gây rối.
Cứ thế, vùng Giang Nam vốn yên bình lại nảy sinh không ít loạn lạc.
Đợi đến khi mưa tạnh, Bùi Chương nhanh chóng cùng Lục Cửu Tự đến Kiến Khang để bàn bạc công việc với các quan viên trong thành.
Nam Sơn trong viên vốn đã ít người qua lại, hắn vừa đi, lại càng thêm vắng lặng.
Nguyễn Yểu cố ý sai Phẩm Khương đi chỗ khác, lấy ra chiếc túi nhỏ đã chuẩn bị từ trước, nhanh chân vòng ra khỏi tiểu viện, thoăn thoắt chạy lên sườn núi.
Lần trước là mượn đêm tối để trốn chạy, lần này đi lên bậc thang, lại là một tâm trạng khác.
Biệt uyển trên sườn núi là nơi ở cũ của tộc nhân nhà họ Thôi, đến gần viện Ngọc Tuyền, giữa rừng thông lại có một khung cảnh khác, quả như lời Phẩm Khương kể, trên núi dẫn về mấy hồ tắm suối nước nóng, đang chầm chậm tỏa ra hơi nước mờ ảo.
Trước suối nước nóng có đặt các bình phong vẽ hoa cỏ non nước, sâu trong rừng cây mơ hồ có thể thấy một tiểu lâu tường trắng ngói đen, dùng để thay quần áo và nghỉ ngơi.
Nguyễn Yểu đẩy cửa bước vào, nhìn quanh một lúc lâu, cả viện Ngọc Tuyền lẫn khu vực suối nước nóng không có lấy một bóng tỳ nữ.
Cũng không trách công chúa Đoan Dung đoán mò, thật sự là Bùi Chương tính tình cổ quái, không thích người ngoài lại gần hầu hạ. Cả một sân viện lớn như vậy, lạnh lẽo, vắng lặng vô cùng.
Nàng tìm một hồ nước khuất nhất, cởi giày vớ, cẩn thận đưa chân xuống thử nhiệt độ nước.
Sau khi chắc chắn trên núi không có ai, Nguyễn Yểu cởi xiêm y tháo thắt lưng, gập váy ngoài đặt lên giá tre bên cạnh hồ, chỉ mặc trung y rồi xuống nước.
Hai chân giẫm lên lớp đá hơi trơn trượt dưới đáy hồ, nàng dùng tay gạt đi mấy cành lá nổi trên mặt nước, không bao lâu sau đã quen với hơi nóng của suối nước, thoải mái khẽ thở ra.