Chương 4: Nếu Có Thể Tiếp Cận Y

Kinh văn vốn khô khan khó hiểu, nhưng Nguyễn Yểu vẫn kiên nhẫn đọc từng chữ. Chẳng bao lâu, hương đàn trầm đã thấm đẫm tay áo nàng.

Thấy nàng chỉ mải miết chép kinh không ngẩng đầu, Diệu Tĩnh bèn nhẹ giọng hỏi:

“Yểu Nương này, muội có từng nghĩ sẽ xuống tóc ở lại đây luôn không? Chốn cửa Phật thanh tịnh, một khi có độ điệp của triều đình che chở, họ Vương kia sao còn dám làm càn nữa.”

Độ điệp là văn bằng của triều đình cấp cho người xuất gia. Nhưng đừng nói là nàng không nỡ cắt đi mái tóc xanh này, mà cho dù có bằng lòng, chuyện đó cũng tuyệt đối không thể.

Bộ Lễ trước khi cấp độ điệp đều phải tra xét thân thế lai lịch vô cùng kỹ càng, đâu phải chuyện đùa. Huống hồ, ngay cả cái tên Nguyễn Yểu này cũng là giả.

Nàng buông bút, ánh mắt khẽ chùng xuống, nhuốm một nỗi buồn xa xăm.

“Ta cảm tạ tấm lòng của tỷ tỷ. Chỉ là... người thân của ta có lẽ vẫn còn ở Lạc Dương. Dù thế nào, ta cũng phải đi một chuyến tìm họ.”

Đôi mắt trong veo của Diệu Tĩnh thoáng nét buồn bã.

“Thì ra là vậy...”

Nguyễn Yểu khẽ xoa cổ tay đang cầm bút, mắt vẫn dán vào trang sách, nhưng tâm trí đã theo ánh nến lập lòe mà bay về miền ký ức xa xôi.

Một năm trước, Hồ tộc xâm chiếm Lỗ quận, cha và huynh trưởng nàng phụng mệnh xuất chinh. Nào ngờ chỉ ba tháng sau, chủ tướng Vệ quân đột ngột dâng thành đầu hàng, khiến cả kinh thành chấn động. Cha và huynh trưởng nàng cũng từ đó bặt vô âm tín.

Giữa lúc nàng và mẫu thân đang hoảng loạn tột độ, gã nhà giàu họ Chu đã dẫn người xộc thẳng vào Nguyễn phủ. Sau khi lục soát một hồi, gã tuyên bố đã tìm thấy mật thư thông đồng với giặc do cha nàng để lại.

Dưới ánh mắt của bao người, gã họ Chu đắc ý giơ bức thư lên. Nguyễn Yểu chỉ thoáng liếc qua cũng nhận ra, nét chữ trong thư quả thật giống đến chín phần chữ viết của cha. Nhưng cũng chỉ là chín phần mà thôi.

Nàng và mẫu thân dĩ nhiên một mực kêu oan, nhưng cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn gã họ Chu đem bức thư ấy nộp lên quan nha, đóng đinh tội danh của cha nàng.

Từ một tiểu thư nhà quan trở thành con gái của kẻ phản tặc – tất cả sụp đổ chỉ trong một sớm một chiều.

Nguyễn Yểu vốn luôn đề phòng gã họ Chu. Thay vì ngồi im chờ chết, nàng dứt khoát bỏ trốn. Trong đêm tối, nàng cùng mẫu thân lặng lẽ tìm đường đến Lạc Dương, mong tìm được người thân, cầu một chốn dung thân.

Nào ngờ giữa đường lại bị một đám du thủ du thực bám theo. Trong lúc liều mạng chạy trốn, nàng đã lạc mất mẫu thân giữa dòng người hỗn loạn.

Nghĩ đến cơn ác mộng ngày đó, mí mắt nàng bỗng giật mạnh.

Thay vì cầu cạnh thần Phật hư vô, chi bằng đặt cược vào chính Bùi Chương.

Nàng thầm quyết.

Nếu có thể tiếp cận, giành được chút thương hại và che chở của y, chỉ cần một cái phất tay cũng đủ để mình đạt được mục đích. Nhưng thân phận hai người khác nhau một trời một vực. Muốn tay không trèo lên ngọn núi cao vời vợi ấy, chỉ có thể tính kế từng bước, tuyệt đối không được phép sai sót.