Trong viện Ngọc Tuyền, Bùi Chương mặc một bộ trường sam màu ngọc bích sạch sẽ, tay cầm bút lông ngọc thỏ, đang phê duyệt công văn trên bàn.
Trọng Vân hầu ở ngoài thư phòng, ngoài tiếng giấy lật sột soạt, trong phòng không một tiếng động.
Thấy ám vệ trở về, Trọng Vân nghe hắn ta thấp giọng bẩm báo, không bao lâu sau liền nhíu mày.
"Công tử..."
Trọng Vân mặt sa sầm trở lại phòng, càng nghĩ càng tức. Lại nghĩ đến lời ám vệ vừa nói, hắn thực sự cảm thấy khó mà mở miệng, liền định bụng coi như chưa từng nghe thấy, không thuật lại cho công tử.
Bùi Chương nghe xong, liếc nhìn Trọng Vân một cái, thu hết vẻ khác thường trên mặt hắn vào đáy mắt.
"Còn có chuyện gì?"
Trọng Vân do dự một lát, không dám giấu giếm nữa, cắn răng thấp giọng kể lại một lần, còn cố thêm mắm dặm muối:
"Công chúa Đoan Dung thật sự hoang đường, lại dám bàn tán xằng bậy, nào là công tử có lẽ nào có tật đoạn tụ, lại còn... còn nói những lời khinh suất về thân thể của người..." Trọng Vân quả thực không nói nổi.
Bùi Chương im lặng hồi lâu, ngón tay cầm bút đặt trên bàn khẽ động, nhẹ nhàng day day trán.
Vốn tưởng rằng sau khi nói muốn đưa Nguyễn Yểu đến Lương quận, nàng sẽ không kìm được mà đến cầu xin y, nào ngờ lại quay sang tìm đến Tạ Huề Phương.
Bùi Chương đương nhiên không đến mức sai người đi nghe lén chuyện phiếm giữa các nữ tử. Y chỉ là trước sau vẫn còn nghi ngờ về thân phận thật sự của Nguyễn Yểu, đến nỗi không thể đoán được ý đồ của nàng.
Y không thích có bất kỳ ai hay việc gì vượt ngoài tầm kiểm soát của mình, nhất là khi nó hết lần này đến lần khác khác thường, tạo ra một sự hỗn loạn khiến người ta không vui.
Giống như những lời nói vô căn cứ, nông cạn của Đoan Dung hôm nay.
Đáng lẽ phải dứt khoát thì không dứt, ngược lại còn rước lấy phiền phức.
"Công tử, bên ám vệ ngày mai..." Trọng Vân thấy y không nói, đành cứng rắn hỏi thêm một câu.
"Không cần đi thăm dò nữa." Bùi Chương cụp mắt lật thêm một trang sách, lạnh lùng nói.
...
Lúc Bùi Chương từ Bạch Vân Các đi ra, mưa đã rơi được gần hai canh giờ.
Hơi ẩm mịt mù, trên hành lang cong, một nữ tử mặc váy trắng màu trăng đang ngồi ngay ngắn, dáng người yểu điệu như được phủ một lớp sương mờ, tựa như đóa sen thanh khiết trong màn mưa bụi.
Hai tỳ nữ đứng bên ngoài các, không hề nhận ra y, đang thì thầm nói gì đó.
“Nghe nói nàng ta câu dẫn Bùi công tử không thành, hôm qua lại lặn lội đi tìm công chúa, lần này còn mang theo đàn tranh, e là lại muốn quay sang lấy lòng công chúa...”
Một tỳ nữ khác khịt mũi cười.
“Lúc trước chẳng phải nàng ta vì Hà phò mã mà đắc tội với công chúa sao... Có thể thấy cũng chẳng có lòng liêm sỉ gì...”
“Vết thương do kiếm trên vai nàng ta, chắc chắn sẽ để lại sẹo... sau này...”
“Nói bậy gì đó?” Trọng Phong lên tiếng trách mắng hai tỳ nữ.
Hai người lúc này mới quay người nhìn thấy Bùi Chương, vội cúi đầu luôn miệng xin lỗi.