Không đợi Nguyễn Yểu trả lời, nàng ta lại không nhịn được hỏi: "Ngươi thật sự đỡ một nhát kiếm cho Bùi Bá Ngọc sao?"
"Vâng." Nguyễn Yểu dứt khoát đáp.
Công chúa nghe vậy thì vô cùng xem thường, cái mũi nhỏ xinh hơi nhăn lại.
"Có đáng không? Ta đã sớm nói với ngươi, ngươi và hắn một trời một vực, cần gì phải si tâm vọng tưởng."
Nguyễn Yểu nhíu mày, cúi thấp mắt xuống, ra vẻ ảo não đau thương.
"Công chúa nói phải, đa tạ công chúa đã khuyên bảo. Bùi công tử thân phận cao quý, còn ta chỉ là một kẻ tầm thường, tự nhiên không dám mơ tưởng hão huyền, chỉ cần công tử bình an, ta đã mãn nguyện rồi..."
Đúng như dự đoán, công chúa Đoan Dung thấy Nguyễn Yểu tự hạ thấp mình, có lẽ vì thấy nàng đáng thương, không ngờ lại quay sang khuyên nhủ.
"Ngươi cũng không cần tự coi nhẹ mình, hắn không thích ngươi thì ngươi đổi nam tử khác là được."
Đoan Dung không biết nhớ tới chuyện gì, bỗng nhiên cười lạnh hai tiếng.
"Nói ra thì, hắn từng là thư đồng của hoàng huynh, ta là người hiểu hắn nhất. Ngươi đừng có nghe những lời đồn thổi vớ vẩn, người này trông thì tao nhã lễ độ, nhưng thật ra lạnh lùng lắm, xa xa ngắm một chút là được rồi."
Nguyễn Yểu vội nén lại xúc động muốn gật đầu lia lịa, thuận theo lời nàng ta nhỏ giọng hỏi:
"Xin công chúa chỉ giáo?"
Nàng ta có chút bực bội, chống cằm nói:
"Bổn cung... khi ấy cũng từng đem lòng yêu mến hắn. Mẫu hậu và phụ hoàng nhiều lần khuyên can, nói trưởng công tử nhà họ Bùi sao có thể sánh với công chúa, nhưng ta lại càng không tin. Chỉ là người này chẳng hiểu phong tình là gì, đúng là một khúc gỗ khó đẽo."
Đoan Dung liếc Nguyễn Yểu một cái, bỗng nhiên cười nói:
"Nếu đã như vậy thì thôi. Tuy có vài phần không cam lòng, nhưng hắn đã vô tình với ta, ta việc gì phải vì hắn mà khiến mình không vui."
"Chuyện nam nữ... vốn không giống nhau, không phải cứ gượng ép là có kết quả tốt." Nguyễn Yểu như có điều suy nghĩ gật đầu, trong lời nói pha lẫn ý cười: "Huống chi công chúa là cành vàng lá ngọc, trong mắt dân nữ, thế gian này không có nam tử nào xứng với công chúa."
Đoan Dung nghe vậy, hất cằm lên, chiếc trâm bộ diêu bằng vàng cài nghiêng trên búi tóc cũng theo đó mà rung rinh, gương mặt kiều diễm tựa như một con phượng hoàng nhỏ đắc ý.
Chuẩn phò mã Hà Nghiên đã đi rồi, bên cạnh công chúa ngoài tỳ nữ ra không còn ai, có lẽ vì ở trong vườn lâu ngày nên buồn bực vô cùng, liền giục Nguyễn Yểu đàn hai khúc.
Nàng vốn là một người nghe rất ngoan ngoãn, lại cố ý chiều theo ý công chúa, khiến Đoan Dung trút với nàng cả một tràng oán giận.
"... Thật ra phụ hoàng cũng không muốn ta gả cho Nghiên lang, nhưng ta đã cầu xin hoàng tổ mẫu rất lâu, phụ hoàng cũng không lay chuyển được ý của hoàng tổ mẫu."
Hễ nhắc đến Hà Nghiên, Nguyễn Yểu liền phải cẩn thận hơn vài phần, cười nhạt hỏi: "Công chúa và Hà công tử trông rất xứng đôi, sao bệ hạ lại không đồng ý ạ?"
"Ngươi cũng đã gặp hắn rồi." công chúa Đoan Dung rất phiền muộn mà nhíu mày: "Nghiên lang tướng mạo tuấn tú, bên cạnh lúc nào cũng có đám ong bướm lẳиɠ ɭơ quấn lấy không buông, thế nên phụ hoàng mới không thích."
Ánh mắt Nguyễn Yểu khẽ động, trong lòng không khỏi có chút không đồng tình. Hà Nghiên kia sinh ra đã có một dáng vẻ đa tình, mắt tựa hồ thu, lời của Thánh Thượng hẳn là không sai.
Nhưng nàng đương nhiên không ngốc đến mức đi tìm xúi quẩy, vẫn trước sau như một lựa lời dễ nghe, dỗ dành cho công chúa lại nở nụ cười.
Nguyễn Yểu phụ hoạ theo nàng ta, thầm cảm thán vị công chúa này hẳn là được nuông chiều hết mực, tuy lời nói có hơi ngang ngược, nhưng tâm tính vẫn có vài phần ngây thơ của trẻ con, dễ lấy lòng hơn Bùi Chương nhiều.
Nếu công chúa mà thích nữ tử thì tốt biết bao, nàng cũng không phải là không thể...
"Ngươi có biết, Bùi Bá Ngọc bao nhiêu tuổi không?" Công chúa cười nói: "Hai mươi lăm tuổi! Cả Lạc Dương này, khó mà tìm được vị lang quân nào ở tuổi này mà bên cạnh không có lấy một người cơ thϊếp!"
Nàng ta hơi hạ thấp giọng, lại nói thêm với Nguyễn Yểu vài câu, rồi cười đến ngả nghiêng.
Nguyễn Yểu ngẩn người, một lúc sau mới hiểu ý công chúa, bỗng đỏ bừng cả tai, hồi lâu không nói nên lời.